Chiến trận Thanh Thành là một trận pháp cổ xưa, thuộc loại cấp cao và được coi là trận thượng cổ, có nguồn gốc từ truyền thừa của Hắc Phàm và các cổ tiên tội nhân trong động thiên Hắc Phàm. Trận pháp này được thiết kế dưới hình dạng một cây cầu ngọc bích, có khả năng mở rộng hàng trăm bộ và biến đổi theo mức độ sát khí của người điều khiển, chuyên dùng để bao vây, đàn áp, và tiêu diệt các hoang thú cùng hoang thú Thái Cổ. Nó cho phép nhiều cổ tiên phối hợp tác chiến theo cặp, tích tụ sát khí để cản trở đối phương, đồng thời có thể kết hợp với Viễn Mục Binh Quang, Vận Vãng Lai Động và cả hoang thú để tạo thành lớp phòng thủ bổ sung.

Ban đầu, Hắc Phàm sáng tạo chiến trận này không chỉ để phòng vệ mà còn để kiểm tra sự phối hợp và năng lực tự vệ của các cổ tiên, nhưng về sau nó lại bị Phương Nguyên lợi dụng triệt để điểm yếu của mình.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Xuất thân: Được sáng tạo bởi Hắc Phàm và các cổ tiên tội nhân bên trong động thiên Hắc Phàm, dựa trên tàng thư truyền lại và sự kết hợp của Đạo khí Quang, Vận đạo cùng kỹ thuật trận pháp của Hắc gia.

Địa điểm: Động thiên Hắc Phàm

Phẩm cấp: Thượng cổ, cấp cao

Chủ sở hữu

  • Người Sáng Tạo: các cổ tiên tội nhân
  • Người Sử Dụng: Các cổ tiên bên trong động thiên Hắc Phàm (Trần gia), bốn Thái thượng trưởng lão Hắc gia, Trần Nhạc, Phùng Quân, Chu Mẫn, Phương Nguyên (lợi dụng)

Nhược điểm: Khi chiến trận bị phá vỡ, các cổ tiên điều khiển sẽ chịu phản phệ nội lực cực kỳ nặng nề, dẫn đến trọng thương hoặc tử vong. Việc tu luyện phiên bản Thanh Thành Tung Hoành chiến trận cũng có thể khiến người điều khiển không thể phân tán, phải ủy quyền. Chiến trận dễ bị đối thủ lợi dụng điểm yếu phản phệ nếu biết trước.

Sức mạnh: Cực kỳ cường đại, có khả năng tiêu diệt hoang thú và hoang thú thượng cổ.

Yêu cầu: Yêu cầu nhiều cổ tiên tham gia và phối hợp tác chiến chặt chẽ để phát huy tối đa uy lực. Cần có sự hiểu biết sâu sắc về Đạo khí Quang, Vận đạo và kỹ thuật trận pháp.

Năng Lực

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Thường được triển khai trong các tình huống chiến đấu quy mô lớn, đặc biệt là khi cần bao vây, trấn áp các sinh vật mạnh mẽ hoặc đối phó với kẻ thù nguy hiểm.

Dòng thời gian chi tiết

Sáng tạo và Truyền thừa

Chiến trận Thanh Thành là một trận pháp cổ xưa, được Hắc Phàm và các cổ tiên tội nhân bên trong động thiên Hắc Phàm sáng tạo. Nó được truyền lại qua các thế hệ của Hắc gia và Trần gia thông qua tàng thư, tích hợp các nguyên lý của Đạo khí Quang, Vận đạo, và kỹ thuật trận pháp của Hắc gia. Mục đích ban đầu của trận pháp là để vây giết các hoang thú và hoang thú Thái Cổ, đồng thời rèn luyện và kiểm tra khả năng phối hợp tác chiến của các cổ tiên.

Hoạt động ban đầu

Trong lịch sử, chiến trận này đã được Trần gia và các cổ tiên trong động thiên Hắc Phàm sử dụng rất hiệu quả trong nhiều cuộc chiến. Họ đã thành công tiêu diệt hơn mười con hoang thú và tám con hoang thú thượng cổ, chứng tỏ uy lực cực kỳ cường đại của nó. Bốn Thái thượng trưởng lão Hắc gia cũng đã tu luyện phiên bản lớn hơn là Thanh Thành Tung Hoành chiến trận, nhưng quá trình này khiến họ bị hạn chế, không thể phân tán, buộc phải ủy quyền cho Hắc Thành điều hành công việc hàng ngày.

Phương Nguyên thâm nhập và khai thác điểm yếu

Khi Phương Nguyên thâm nhập vào động thiên Hắc Phàm để đoạt chân truyền, Trần Nhạc đã vô tình tiết lộ thông tin về Chiến trận Thanh Thành cho hắn. Phương Nguyên, với trí tuệ của một Tông sư Trí đạo, nhanh chóng nhận ra rằng đây chỉ là một phần của tổng thể Thanh Thành Tung Hoành chiến trận và đặc biệt nắm được điểm yếu chí mạng của nó: khi trận pháp bị phá vỡ, tất cả các cổ tiên điều khiển sẽ phải hứng chịu phản phệ nội lực cực kỳ nặng nề, có thể dẫn đến trọng thương hoặc tử vong.

Phương Nguyên biến trận pháp thành bẫy

Nắm vững điểm yếu này, Phương Nguyên đã triển khai một chiến thuật tàn nhẫn và hiệu quả. Hắn giả dạng Trần Nhạc để cắt đứt liên kết của Trịnh Đà, sau đó chủ động khiêu chiến các cổ tiên Hắc Phàm, khiến họ buộc phải triển khai Chiến trận Thanh Thành để bao vây hắn. Trong lúc giao chiến, hắn dùng Ám Kỳ Sát và Huyết Nhiễm Chinh Bào để đối phó với Phùng Quân và Chu Mẫn, đồng thời chờ đợi thời cơ chín muồi để ra tay quyết định.

Phá vỡ chiến trận và phản phệ

Trong cuộc chiến cam go, Phương Nguyên đã lựa chọn tấn công trực diện Trần Nhạc, người giữ vai trò then chốt trong việc duy trì ổn định trận pháp. Khi Trần Nhạc bị giết chết ngay tại chỗ, Chiến trận Thanh Thành lập tức trở nên bất ổn và suýt sụp đổ. Phương Nguyên tiếp tục ra tay hạ sát thêm hai cổ tiên nữa, phá vỡ hoàn toàn trận pháp.

Khi chiến trận vỡ, tất cả các cổ tiên còn lại đều bị kéo vào vòng phản kích nội lực dữ dội, phần lớn bị đặt vào giới hạn của Ám Kỳ Sát và Huyết Nhiễm Chinh Bào, khiến trận pháp từ công cụ phòng thủ biến thành lưới hại người chính những người sử dụng nó.

Hậu quả

Sau khi Chiến trận Thanh Thành bị phá hủy, Phương Nguyên đã thành công giết chết Trần Nhạc và Chu Mẫn, đồng thời khiến Phùng Quân bị trọng thương nặng nề, phải cầu cứu thiên linh để thoát chết. Sự kiện này không chỉ chứng minh sự nguy hiểm của điểm yếu phản phệ mà Phương Nguyên đã khai thác, mà còn phơi bày sự thiếu kinh nghiệm chiến đấu sinh tử của các cổ tiên động thiên Hắc Phàm, những người đã sống quá lâu trong môi trường thái bình.