Bản Đa Nhất là một dị nhân thuộc tộc người Lông, sở hữu linh khí và trí tuệ vượt xa đồng tộc bình thường. Anh nổi bật với sự kiên trì bền bỉ, không ngại gian khổ để theo đuổi đại đạo luyện cổ dù xuất thân từ chủng tộc vốn bị coi là ngu muội. Dù mang hình hài lông lá đặc trưng của người Lông, Bản Đa Nhất lại có tư chất lĩnh hội thiên bẩm và tâm tính cởi mở, bộc trực.

Anh được đại sư Dư Mộc Xuẩn đánh giá cao về lòng thành tâm và sự linh hoạt trong tư duy, điều hiếm thấy ở các dị nhân khác. Cuộc đời của anh bước sang trang mới khi nhận được sự chỉ điểm và truyền thừa vô giá từ vị đại sư này tại sơn mạch Chân Dương. Bản Đa Nhất đại diện cho ý chí vươn lên mạnh mẽ, khao khát phá vỡ gông xiềng số mệnh để đạt tới đỉnh cao của nghệ thuật luyện cổ.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Giới tính: Nam

Tuổi: Trẻ tuổi (so với thọ nguyên người Lông)

Trạng thái: Còn sống

Vai trò: Đồ đệ truyền thừa của Dư Mộc Xuẩn, Cổ sư Luyện đạo tiềm năng

Biệt danh: Tiểu tử, Người Lông linh cơ

Xuất thân: Tộc người Lông (Dị nhân)

Tu vi / Cảnh giới: Cổ sư ngũ chuyển (Đỉnh phong phàm nhân)

Địa điểm: Trung Châu, Sơn mạch Chân Dương

Chủng tộc: Người Lông (Hairy Man)

Thiên phú: Linh tính thuộc về Nhân tộc, thiên phú Luyện đạo xuất chúng, khả năng cảm ngộ tự nhiên cao.

Tông môn: Tự do (Người thừa kế truyền thừa của Dư Mộc Xuẩn)

Đặc điểm

Ngoại hình

Mang đặc điểm điển hình của người Lông với lớp lông tơ màu nâu rậm rạp bao phủ toàn thân. Dáng người hơi thấp nhưng cực kỳ lực lưỡng và săn chắc, trên người đầy rẫy những vết thương tích do quá trình băng rừng vượt núi tầm sư học đạo. Gương mặt linh hoạt, đôi mắt sáng thể hiện sự thông minh, nhạy bén và tính cách cởi mở.

Sau hành trình gian khổ, ngoại hình của anh có phần bù xù, nhếch nhác nhưng thần thái luôn tràn đầy sự sùng kính và quyết tâm.

Tính cách

Kiên cường chịu khổ, có ý chí sắt đá và lòng kiên trì đáng kinh ngạc khi sẵn sàng lật cả ba mươi ngọn núi để tìm kiếm cơ hội học hỏi. Anh là người trung thành tuyệt đối, bộc trực và luôn giữ thái độ sùng kính, biết ơn sâu sắc đối với bậc trưởng bối đã chỉ điểm cho mình. Bản Đa Nhất sở hữu tư chất linh mẫn hiếm có trong tộc người Lông, tâm tư thông thấu và có khả năng lĩnh hội thiên bẩm về Luyện đạo.

Anh không kiêu ngạo về tài năng của mình mà luôn giữ tâm thế khiêm tốn, sẵn sàng làm tùy tùng hay nô bộc để được thụ giáo.

Năng Lực

Khả Năng

  • Luyện Đạo: Phương pháp luyện cổ tự nhiên (Sử dụng đạo ngân thiên địa làm môi giới), Kỹ thuật xử lý tiên tài Địa Cực Thiên Cương Châu, Khả năng hội họa và thôi diễn cổ phương
  • Kiến Thức: Am hiểu về đạo ngân Luật đạo và thiên văn khí tượng để lựa chọn khu vực luyện cổ
  • Sát Chiêu ( Quan Sát/ Học Hỏi): Phong Ma (Xử lý tiên tài), Tĩnh Miên Điện Mãng

Trang bị & Vật phẩm

  • Truyền Thừa: Cổ trùng Tín đạo (Chứa đựng toàn bộ pháp môn Luyện đạo tự nhiên của Dư Mộc Xuẩn)
  • Tiên Tài: Địa Cực Thiên Cương (Từng tiếp xúc và xử lý)

Tiểu sử chi tiết

Bản Đa Nhất sinh ra trong cộng đồng người Lông, một chủng tộc dị nhân có thiên phú Luyện đạo nhưng thường bị giới hạn bởi tư duy hạn hẹp. Bước ngoặt cuộc đời anh bắt đầu khi gặp gỡ đại sư Dư Mộc Xuẩn, người đã chỉ điểm cho anh thoát khỏi sự ngu muội và phá vỡ gông xiềng của sự thiếu hiểu biết. Dù Dư Mộc Xuẩn ban đầu từ chối nhận đồ đệ vì lo ngại số mệnh nghiệt ngã, Bản Đa Nhất đã chứng minh lòng thành bằng cách vượt qua vô vàn khổ ải tại sơn mạch Chân Dương để theo chân đại sư.

Sự chân thành và linh tính đặc biệt của anh đã khiến Dư Mộc Xuẩn cảm động, quyết định dạy cho anh bài học cuối cùng về phương pháp 'Luyện cổ tự nhiên'. Anh được tận mắt chứng kiến quá trình luyện chế Tiên cổ vĩ đại, học hỏi cách vận dụng đạo ngân thiên địa thay vì sức người. Kết thúc sự kiện tại Trung Châu, Bản Đa Nhất chính thức nhận được truyền thừa Tín đạo chứa đựng toàn bộ tinh hoa Luyện đạo của Dư Mộc Xuẩn, trở thành hy vọng mới của tộc người Lông trong việc khôi phục lại những phương pháp luyện cổ cổ xưa đã thất truyền.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Ân Sư: Dư Mộc Xuẩn (Người chỉ điểm và để lại truyền thừa)
  • Chủng Tộc: Tộc người Lông (Đồng tộc)

Dòng thời gian chi tiết

Khai mở linh trí

Bản Đa Nhất vốn là một người Lông bình thường nhưng may mắn được đại sư Dư Mộc Xuẩn tình cờ chỉ điểm. Chỉ với vài lời dạy bảo ngắn ngủi, anh đã thoát khỏi gông xiềng ngu muội của chủng tộc, giúp khả năng luyện cổ đạt đến trình độ vượt xa đồng tộc. Từ đó, anh luôn sùng kính Dư Mộc Xuẩn như một vị ân sư và quyết tâm tìm kiếm ông để báo đáp ơn thụ nghiệp.

Anh bắt đầu hành trình tu luyện gian khổ, tích lũy kiến thức để xứng đáng với sự chỉ điểm đó.

Tầm sư tại sơn mạch Chân Dương

Để tìm gặp lại Dư Mộc Xuẩn, Bản Đa Nhất đã không quản ngại nguy hiểm dấn thân vào sơn mạch Chân Dương đầy rẫy hoang thú. Anh đã lật qua hơn ba mươi ngọn núi, chịu đựng vô số thương tích và khổ ải để bám theo dấu vết của đại sư. Sự kiên trì và thành tâm của anh cuối cùng đã làm lay động Dư Mộc Xuẩn, khiến vị đại sư này phải dừng chân đối mặt.

Dù bị từ chối nhận làm đồ đệ chính thức do lo ngại về số mệnh, Bản Đa Nhất vẫn khẩn thiết xin được làm tùy tùng để phục vụ ông.

Chứng kiến kỳ tích luyện Tiên cổ

Tại một đỉnh núi hẻo lánh, Bản Đa Nhất được Dư Mộc Xuẩn cho phép quan sát quá trình luyện chế Tiên cổ lục chuyển như một bài học cuối cùng. Anh vô cùng kinh ngạc khi thấy đại sư không dùng lò luyện thông thường mà sử dụng vòi rồng và đạo ngân thiên địa để luyện cổ. Quá trình này giúp anh hiểu ra chân lý 'người là vạn vật chi linh' và tầm quan trọng của việc phản bản quy nguyên về con đường luyện cổ của người Lông.

Anh đã tận mắt chứng kiến sát chiêu Phong Ma xử lý Địa Cực Thiên Cương Châu chỉ trong thời gian ngắn, một việc mà cổ sư bình thường phải mất cả đời.

Tiếp nhận truyền thừa tối cao

Sau khi Dư Mộc Xuẩn luyện thành công Tiên cổ và vượt qua tai kiếp, ông đã quyết định trao lại di sản của mình cho Bản Đa Nhất. Anh nhận được một con cổ trùng Tín đạo ghi lại toàn bộ phương pháp luyện cổ tự nhiên và những tâm đắc luyện đạo cả đời của đại sư. Dư Mộc Xuẩn cảnh báo anh không được sử dụng phương pháp này khi chưa thành Cổ Tiên để tránh bị tai kiếp tiêu diệt.

Bản Đa Nhất quỳ lạy tạ ơn sư phụ trong nước mắt, thề sẽ bảo vệ và phát huy phần truyền thừa quý giá này trước khi đại sư đạp hư không rời đi.