Đả Cẩu Bổng là tín vật chí cao vô thượng của Bang chủ Cái Bang, tượng trưng cho quyền uy tuyệt đối và sự thống lĩnh đối với hàng vạn đệ tử. Cây bổng được chế tác từ một loại trúc xanh biếc hiếm có, sở hữu độ cứng cáp tương đương thép nhưng vẫn giữ được sự dẻo dai cần thiết để thi triển các chiêu thức biến hóa khôn lường. Bề ngoài của nó lóng lánh như ngọc thạch, tạo nên vẻ đẹp vừa thanh tao vừa uy nghiêm, khiến bất kỳ thành viên nào trong giang hồ cũng phải kính nể khi nhìn thấy.

Đây không chỉ là vũ khí chiến đấu mà còn là công cụ chính trị quan trọng, dùng để xác định người thừa kế hợp pháp và duy trì trật tự nội bộ của Cái Bang. Đả Cẩu Bổng Pháp đi kèm với cây bổng này được coi là tuyệt kỹ trấn bang, có khả năng khắc chế nhiều loại binh khí khác nhau nhờ vào các yếu quyết tinh diệu như Khóa, Dẫn và các chiêu thức phòng thủ phản kích. Trong suốt hành trình truyện, cây bổng đã trải qua nhiều lần đổi chủ, từ Hồng Thất Công sang Hoàng Dung, rồi bị Dương Khang chiếm đoạt trước khi trở về tay chủ nhân đích thực.

Sự hiện diện của Đả Cẩu Bổng luôn mang lại lợi thế tâm lý lớn, buộc đối phương phải dè chừng hoặc quy phục ngay lập tức dù chưa giao đấu. Cuối cùng, dưới tay Hoàng Dung và sau đó là Hồng Thất Công, nó tiếp tục khẳng định vị thế bất khả xâm phạm của mình trong những trận chiến sinh tử.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 打狗棒

Trạng thái: Thuộc sở hữu hợp pháp của Hoàng Dung (Bang chủ đời thứ 19), từng bị Dương Khang chiếm đoạt tạm thời

Vai trò: Tín vật truyền đời của Bang chủ Cái Bang, biểu tượng quyền lực tối cao

Xuất thân: Cái Bang

Địa điểm: Hiện tại đang ở cùng Hoàng Dung

Phẩm cấp: Thần binh trấn bang

Cấu trúc: Gậy ngắn làm từ trúc xanh, bề mặt nhẵn bóng

Hiệu ứng: Khắc chế đa dạng binh khí (thiết trượng, phán quan bút, xà trượng...), tạo bức tường phòng ngự vững chắc, gây tê liệt hoặc mất thăng bằng cho địch, hỗ trợ định hướng trong môi trường phức tạp

Yêu cầu: Người sử dụng phải là Bang chủ Cái Bang hoặc được Bang chủ chân truyền, cần nội lực ổn định và trí tuệ linh hoạt để vận dụng các biến hóa

Sức mạnh: Cao, phụ thuộc vào trình độ võ học và nội lực của người cầm bổng

Chủ sở hữu: Hoàng Dung (chính thức), Hồng Thất Công (cựu chủ/sư phụ), Dương Khang (kẻ chiếm đoạt bất

Năng Lực

Khả Năng

  • Yếu Quyết: Khóa (phòng thủ phản kích), Dẫn (điều khiển lực đạo đối phương)
  • Chiêu Thức: Ác cẩu lan lộ (hất đòn tấn công mạnh), Đả thảo kinh xà, Bát thảo tầm xà, Tá lực đả lực (mượn sức đánh trả)

Thông số khác

Chất liệu:

Trúc xanh đặc biệt, cứng như thép nhưng dẻo dai

Tiểu sử chi tiết

Đả Cẩu Bổng, hay còn được biết đến với tên gọi Trúc bổng xanh biếc, là một trong những bảo vật trấn bang và tín vật chí cao vô thượng của Cái Bang, tổ chức ăn mày lớn nhất giang hồ. Cây bổng này không chỉ đơn thuần là một vũ khí mà còn mang ý nghĩa chính trị to lớn, tượng trưng cho quyền uy tối cao và sự thống lĩnh đối với hàng vạn đệ tử Cái Bang trên khắp thiên hạ. Trong giới võ lâm, sở hữu Đả Cẩu Bổng đồng nghĩa với việc nắm giữ vị trí Bang chủ, tương đương với ngọc tỷ của hoàng đế trong triều đình phong kiến.

Bất cứ thành viên nào của Cái Bang khi nhìn thấy cây gậy này đều phải tuân lệnh tuyệt đối, khiến nó trở thành vật chứng quyền lực có giá trị hơn cả lời nói hay danh tiếng cá nhân.

Về mặt cấu tạo vật lý, Đả Cẩu Bổng được chế tác từ một loại trúc xanh đặc biệt, hiếm có khó tìm. Thân bổng có màu xanh biếc như ngọc thạch, bề ngoài lóng lánh dưới ánh sáng, tạo nên vẻ đẹp thanh thoát nhưng ẩn chứa sức mạnh tiềm tàng. Đặc tính nổi bật nhất của chất liệu này là sự kết hợp hoàn hảo giữa độ cứng cáp như thép và độ dẻo dai linh hoạt.

Chính nhờ đặc tính "cứng như thép nhưng vẫn giữ được độ dẻo dai" mà Đả Cẩu Bổng có thể chịu đựng được những đòn đánh mạnh mẽ từ các loại binh khí hạng nặng như thiết trượng, đồng thời cũng đủ mềm mại để biến hóa khôn lường trong các chiêu thức phòng thủ và phản kích. Khi thi triển võ công, cây bổng có thể tạo thành những bức tường màu xanh vững chắc hoặc dẫn dắt lực đạo của đối phương theo ý muốn người sử dụng.

Võ học đi kèm với tín vật này là Đả Cẩu Bổng Pháp, một bộ bổng pháp tinh diệu bậc nhất, được coi là tuyệt kỹ trấn bang của Cái Bang. Bộ bổng pháp này bao gồm nhiều yếu quyết và chiêu thức phức tạp, trong đó nổi bật là tám chữ tâm pháp cùng các kỹ thuật như "Khóa", "Dẫn", "Ác cẩu lan lộ", "Đả thảo kinh xà" và "Bát thảo tầm xà". Yếu quyết chữ "Khóa" cho phép người dùng biến cây bổng thành một bức tường phòng ngự kiên cố, khóa chặt đối phương và phản đòn khi họ tấn công.

Yếu quyết chữ "Dẫn" lại khéo léo dẫn dắt lực đạo của địch nhân, khiến binh khí của họ mất tự do và bị điều khiển theo hướng mong muốn. Chiêu "Ác cẩu lan lộ" chuyên dùng để hất hoặc cản các đòn đánh mạnh từ trên xuống, tận dụng nguyên lý thuận thế tá lực để hóa giải sức mạnh vượt trội của đối thủ. Sự biến hóa kỳ ảo của Đả Cẩu Bổng Pháp giúp nó có khả năng khắc chế nhiều loại binh khí khác nhau, từ xà trượng độc hại của Âu Dương Phong đến thiết trượng nặng nề của Kha Trấn Ác hay phán quan bút của Bành Liên Hổ.

Lịch sử lưu truyền của Đả Cẩu Bổng gắn liền với số phận của các đời Bang chủ Cái Bang, đặc biệt là giai đoạn chuyển giao quyền lực đầy sóng gió giữa Hồng Thất Công và Hoàng Dung. Ban đầu, cây bổng thuộc về Hồng Thất Công, Bắc Cái, bang chủ đời thứ 18. Đối với Hồng Thất Công, Đả Cẩu Bổng là vật bất ly thân, biểu tượng cho thân phận "thằng đầy tớ xin cơm" và uy danh lẫy lừng của ông.

Ông từng sử dụng cây bổng này để thị uy Lương Tử Ông, khiến lão quái này khiếp sợ trước uy danh của Cái Bang mà quỳ lạy tạ tội. Trong trận chiến trên thuyền chống lại Âu Dương Phong và đàn phúc xà, Hồng Thất Công đã múa bổng đánh chết hàng chục con rắn độc, mở đường thoát thân. Sau đó, trong cuộc giao đấu kịch liệt với Tây Độc, ông đã thi triển Đả Cẩu Bổng Pháp để chiếm ưu thế, dù chưa giở hết bản lĩnh nhằm giữ bí mật cho lần luận kiếm Hoa Sơn sau này.

Bước ngoặt quan trọng xảy ra khi Hồng Thất Công trúng độc và mất hết võ công do âm mưu của Âu Dương Phong trên đảo hoang. Nhận thấy mình không thể tiếp tục lãnh đạo, ông đã quyết định truyền chức Bang chủ đời thứ 19 cùng toàn bộ bí kíp Đả Cẩu Bổng Pháp và tín vật Đả Cẩu Bổng cho Hoàng Dung. Việc này đánh dấu lần đầu tiên một nữ nhi trẻ tuổi trở thành chủ nhân hợp pháp của bảo vật trấn bang.

Tuy nhiên, quá trình chuyển giao này gặp nhiều trắc trở. Hoàng Dung, dù đã làm chủ cây bổng và luyện tập thành thạo bổng pháp, từng có lúc muốn truyền lại chức vị và bổng pháp cho Quách Tĩnh vì cho rằng chàng oai phong lẫm liệt sẽ dễ dàng thu phục lòng người hơn. Nhưng Quách Tĩnh đã kiên quyết từ chối, khẳng định Hoàng Dung mới là người phù hợp.

Hoàng Dung sau đó đã nhiều lần sử dụng Đả Cẩu Bổng Pháp để giải quyết các tình huống nguy cấp, như trong cấm cung khi đối đầu với Sa Thông Thiên và Linh Trí Thượng Nhân, hay tại thiền phòng của Nhất Đăng đại sư khi khống chế các đệ tử của ông.

Tuy nhiên, tín vật thiêng liêng này đã rơi vào tay kẻ gian do mưu mô thâm độc của Dương Khang. Lợi dụng sự hỗn loạn sau cái chết của Âu Dương Khắc và rạn nứt tình cảm giữa Quách Tĩnh và Hoàng Dung, Dương Khang đã lừa gạt đoạt lấy Đả Cẩu Bổng. Hắn mang cây bổng đến đại hội Cái Bang tại Quân Sơn, giả truyền di mệnh của Hồng Thất Công và bịa đặt chuyện ông bị Hoàng Dược Sư sát hại.

Nhờ có Đả Cẩu Bổng trong tay, Dương Khang được phái Áo Sạch ủng hộ và trải qua nghi lễ tiếp nhận chức Bang chủ, khiến quần cái lầm tưởng hắn là người thừa kế hợp pháp. Đây là giai đoạn đen tối nhất của Đả Cẩu Bổng, khi nó bị lạm dụng để phục vụ cho tham vọng bá chủ và những âm mưu đen tối.

Cuối cùng, nhờ trí tuệ và võ công tinh diệu, Hoàng Dung đã vạch trần âm mưu của Dương Khang và giành lại quyền kiểm soát thực sự đối với Cái Bang, dù cây bổng vẫn nằm trong tay Dương Khang trong một khoảng thời gian ngắn trước khi được thu hồi hoặc vô hiệu hóa vai trò chính trị của nó thông qua việc phơi bày sự thật. Sau khi ổn định tình hình, Hoàng Dung tiếp tục sử dụng Đả Cẩu Bổng như một vũ khí đắc lực trong hành trình giang hồ. Nàng đã dùng bổng pháp để cứu Quách Tĩnh khỏi đòn thiết trượng của Kha Trấn Ác, chế phục ông bằng yếu quyết chữ "Dẫn", và thậm chí trao bổng cho Kha Trấn Ác dùng làm gậy dò đường trong sương mù dày đặc tại lầu Yên Vũ.

Trong những trận chiến sinh tử sau này, khi đối đầu với Âu Dương Phong đã luyện nghịch Cửu Âm Chân Kinh, Hồng Thất Công đã được Hoàng Dung trao lại Đả Cẩu Bổng để ông thi triển những chiêu thức cuối cùng, giữ kín môn hộ và khai thác điểm yếu trong tư thế quái dị của đối thủ. Qua tất cả những thăng trầm, Đả Cẩu Bổng vẫn luôn là biểu tượng bất diệt của chính nghĩa và quyền uy Cái Bang, gắn liền với trí tuệ của Hoàng Dung và hào khí của Hồng Thất Công.

Dòng thời gian chi tiết

Hoàng Dung dùng Đả Cẩu Bổng thị uy Lương Tử Ông

Trong giai đoạn từ chương 97 đến 102, Hoàng Dung cầm Đả Cẩu Bổng xuất hiện trước mặt Lương Tử Ông. Hành động này khiến Lương Tử Ông lập tức nhận ra thân phận thật sự của Bắc Cái Hồng Thất Công đang ở gần đó. Trước uy thế của tín vật bang chủ, hắn hoảng sợ và lập tức quỳ lạy tạ tội.

Sau đó, Lương Tử Ông vội vã rút lui khỏi hiện trường để tránh rắc rối.

Hồng Thất Công giải thích ý nghĩa Đả Cẩu Bổng

Tại chương 102, khi Hoàng Dung đề nghị ông tặng cây bổng vì cho rằng ông không cần dùng đến, Hồng Thất Công đã từ chối. Ông giải thích rằng Đả Cẩu Bổng là vật bất ly thân của kẻ đi xin cơm và là biểu tượng quyền lực. Để đổi lấy câu chuyện kể về lai lịch cây bổng, ông yêu cầu Hoàng Dung phải nấu những món ăn ngon.

Điều này nhấn mạnh giá trị tinh thần và quy tắc truyền thừa nghiêm ngặt của vũ khí.

Ý định trộm Đả Cẩu Bổng của Hoàng Dung

Đến chương 109, Hoàng Dung nảy ra ý định sẽ trộm ngọn Đả Cẩu Bổng của Hồng Thất Công và giấu đi. Mục đích của nàng là bắt ép sư phụ phải dạy nốt ba chiêu chưởng pháp còn lại trong Hàng Long Thập Bát Chưởng cho Quách Tĩnh. Tuy nhiên, Quách Tĩnh đã vội vàng ngăn cản hành động này.

Chàng cho rằng việc làm như vậy là quấy rầy sư phụ và thiếu tôn trọng người bề trên.

Đả Cẩu Bổng đối phó đàn phúc xà

Trong các chương 171 và 172, khi bị Âu Dương Phong tấn công trên thuyền, Hồng Thất Công rơi vào tình thế nguy cấp. Ông sử dụng tay phải múa ngọn Đả Cẩu Bổng lên để mở đường thoát thân. Cây bổng trở thành vũ khí hiệu quả, giúp ông đánh chết hơn mười con phúc xạ độc hại.

Sự kiện này chứng minh khả năng ứng biến linh hoạt của Đả Cẩu Bổng trước số lượng đông đảo kẻ thù nhỏ bé.

Trận đấu binh khí giữa Hồng Thất Công và Âu Dương Phong

Tại chương 176, Hồng Thất Công thi triển Đả Cẩu Bổng Pháp với những biến hóa tinh diệu trong trận đấu với Âu Dương Phong. Ông vừa tấn công đối phương vừa nhân sơ hở đánh vào chỗ yếu hại, qua đó chiếm được ưu thế. Tuy nhiên, Hồng Thất Công nghĩ thầm rằng đây là bảo vật trấn bang nên chưa giở hết bản lĩnh thực sự.

Dù vậy, sự tinh diệu của bổng pháp vẫn giúp ông áp đảo xà trượng của địch thủ.

Truyền thừa Đả Cẩu Bổng cho Hoàng Dung

Từ chương 180 đến 185, sau khi mất võ công, Hồng Thất Công quyết định truyền chức Bang chủ đời thứ 19 cho Hoàng Dung. Việc truyền thụ này bao gồm toàn bộ bí kíp Đả Cẩu Bổng Pháp cùng việc giao phó tín vật Đả Cẩu Bổng. Hoàng Dung chính thức trở thành người nắm giữ cây bổng và quyền lực tối cao của Cái Bang.

Đây là bước ngoặt quan trọng khẳng định vị thế mới của nàng trong giang hồ.

Hoàng Dung đề nghị truyền lại bổng pháp cho Quách Tĩnh

Ở chương 187, Hoàng Dung muốn nhường chức bang chủ và lộ Đả Cẩu Bổng Pháp thần diệu cho Quách Tĩnh. Tuy nhiên, Quách Tĩnh đã kiên quyết từ chối lời đề nghị này. Chàng tự nhận thấy mình không đủ trí tuệ để lo liệu những việc lớn nhỏ phức tạp trong bang phái.

Sự kiện này một lần nữa khẳng định Hoàng Dung là chủ nhân hợp pháp và phù hợp nhất của Đả Cẩu Bổng.

Hoàng Dung sử dụng Đả Cẩu Bổng Pháp trong cấm cung

Tại chương 204, trong khu vực cấm cung, Hoàng Dung thi triển Đả Cẩu Bổng Pháp với những chiêu thức biến hóa kỳ ảo. Cách đánh của nàng khiến Sa Thông Thiên và Linh Trí Thượng Nhân tay chân luống cuống, không biết đường chống đỡ. Nhờ phối hợp nhịp nhàng với chưởng lực hùng hậu của Quách Tĩnh, Hoàng Dung đã đánh lui được hai cao thủ địch.

Chiến thắng này minh chứng cho sự điêu luyện của nàng khi sử dụng tín vật bang chủ.

Dương Khang đoạt Đả Cẩu Bổng bằng mưu kế

Trong giai đoạn từ chương 216 đến 221, Dương Khang đã lợi dụng tình thế hỗn loạn và các mâu thuẫn tình cảm để thực hiện âm mưu thâm độc. Hắn dùng thủ đoạn lừa gạt phái Toàn Chân và gia nhập đoàn người Cái Bang nhằm tiếp cận Hoàng Dung. Nhờ sự tinh vi trong kế hoạch, Dương Khang đã thành công cướp lấy Đả Cẩu Bổng từ tay nàng.

Hành động này đánh dấu bước ngoặt nghiêm trọng khi tín vật trấn bang rơi vào tay kẻ gian. Việc mất đi cây bổng khiến vị thế của Hoàng Dung bị đe dọa và tạo ra tiền đề cho những xung đột sau này.

Kế hoạch truy đuổi tìm lại Đả Cẩu Bổng

Từ chương 222 đến 227, Quách Tĩnh và Hoàng Dung bắt đầu hành trình truy đuổi Dương Khang với mục tiêu cấp bách là thu hồi tín vật. Mục đích chính của đôi trẻ lúc này không chỉ là giải quyết ân oán cá nhân mà còn phải tìm lại Đả Cẩu Bổng đã bị đánh cắp. Họ xác định rõ ràng rằng việc khôi phục lại quyền sở hữu đối với vật phẩm chí cao vô thượng này là ưu tiên hàng đầu.

Cuộc truy đuổi diễn ra gay gắt nhằm ngăn chặn Dương Khang sử dụng cây bổng cho những mục đích xấu xa. Sự kiện này nhấn mạnh tầm quan trọng sống còn của Đả Cẩu Bổng đối với danh dự và trật tự của Cái Bang.

Dương Khang giả mạo Bang chủ tại Quân Sơn

Tại đại hội Cái Bang diễn ra từ chương 234 đến 239, Dương Khang xuất hiện trước quần cái với Đả Cẩu Bổng trên tay. Hắn bịa đặt di mệnh của Hồng Thất Công để thuyết phục mọi người ủng hộ mình lên làm Bang chủ đời thứ 19. Nhờ sở hữu tín vật thiêng liêng, Dương Khang nhận được sự hậu thuẫn từ phái Áo Sạch và trải qua nghi lễ tiếp nhận chức vụ.

Quần cái lầm tưởng hắn là người thừa kế hợp pháp vì quy định bất thành văn về quyền lực gắn liền với cây bổng. Âm mưu này cho thấy sức mạnh biểu tượng to lớn của Đả Cẩu Bổng trong việc khẳng định địa vị lãnh đạo tối cao.

Hoàng Dung giành lại quyền lực và Đả Cẩu Bổng

Trong khoảng chương 240 đến 245, Hoàng Dung đã sử dụng Đả Cẩu Bổng Pháp kết hợp với trí tuệ sắc bén để vạch trần âm mưu của Dương Khang. Nàng chứng minh năng lực thực sự của bản thân thông qua việc thi triển các chiêu thức tinh diệu của môn võ công truyền thống. Kết quả là Hoàng Dung chính thức tiếp quản vị trí Bang chủ Cái Bang sau khi đánh bại các trưởng lão phản bội.

Sự kiện này khẳng định lại quyền sở hữu hợp pháp và sức mạnh biểu tượng của Đả Cẩu Bổng dưới sự điều khiển của nàng. Việc thu hồi thành công cây bổng giúp ổn định lại nội bộ Cái Bang và loại bỏ mối họa tiềm tàng.

Khẳng định thân phận Bang chủ qua Đả Cẩu Bổng

Ở chương 253, Quách Tĩnh đã chỉ vào ngọn trúc bổng trên tay Hoàng Dung để chứng minh thân phận Bang chủ của nàng trước đệ tử của Nhất Đăng đại sư. Người câu cá, vốn là môn hạ của Nhất Đăng, ban đầu có thái độ nghi ngờ nhưng đã thay đổi hoàn toàn khi nhìn thấy tín vật. Đả Cẩu Bổng được xem là vật chứng quyền lực tối cao mà chỉ duy nhất Bang chủ mới có quyền giữ và sử dụng.

Chi tiết này nhấn mạnh vai trò không thể thay thế của cây bổng như một biểu tượng uy quyền tuyệt đối trong giang hồ. Sự hiện diện của nó đủ sức thuyết phục ngay cả những cao thủ khó tính nhất về địa vị chính thống của Hoàng Dung.

Sử dụng yếu quyết chữ Khóa chống lại Anh Cô

Tại chương 271, Hoàng Dung vận dụng yếu quyết chữ 'Khóa' trong Đả Cẩu Bổng Pháp để đối phó với Anh Cô. Ngọn bổng không tấn công trực diện mà hóa thành một bức tường màu xanh vững chắc, tạo thế phòng ngự kiên cố. Khi Anh Cô chạm vào, mu bàn tay bà ta bị bổng đập trúng gây đau tê và buộc phải rút lui ngay lập tức.

Chiêu thức này thể hiện sự linh hoạt và hiệu quả của Đả Cẩu Bổng trong việc kiểm soát cục diện trận đấu. Nó chứng minh rằng cây bổng không chỉ là vũ khí tấn công mà còn là công cụ phòng thủ đắc lực nhờ các yếu quyết đặc biệt.

Chiêu Ác cẩu lan lộ cứu Quách Tĩnh

Trong chương 283, Hoàng Dung sử dụng chiêu 'Ác cẩu lan lộ' để cản ngọn thiết trượng nặng nề của Kha Trấn Ác đang nhắm vào Quách Tĩnh. Nàng chờ lực đạo đập xuống rồi nghiêng bổng hất ra ngoài, áp dụng nguyên lý thuận thế tá lực một cách tinh diệu. Nhờ kỹ thuật điêu luyện này, nàng đã hất được thiết trượng ra xa, kịp thời cứu mạng Quách Tĩnh khỏi đòn đánh chí mạng.

Sự kiện này minh chứng cho khả năng ứng biến nhanh nhạy và sức mạnh tiềm ẩn của Đả Cẩu Bổng Pháp. Cây bổng trở thành phương tiện bảo vệ sinh mạng đồng đội trong những tình huống nguy cấp nhất.

Yếu quyết chữ Dẫn chế phục Kha Trấn Ác

Ở chương 293, Hoàng Dung dùng khẩu quyết chữ 'Dẫn' để chặn và dẫn dắt lực đạo tấn công của Kha Trấn Ác. Bổng đi hướng nào thì thiết trượng của Kha Trấn Ác buộc phải tuân theo hướng đó, khiến ông hoàn toàn mất tự do trong chiến đấu. Trận pháp Bắc Đẩu của Giang Nam Thất Quái cũng vì vậy mà ngưng trệ do mất đi sự phối hợp nhịp nhàng.

Kỹ thuật này cho thấy khả năng khống chế đối thủ ở mức độ cao siêu của Đả Cẩu Bổng Pháp. Nó khẳng định vị thế thượng phong của Hoàng Dung khi nắm giữ và sử dụng thuần thục tín vật trấn bang.

Đưa Đả Cẩu Bổng cho Kha Trấn Ác dẫn đường

Trong hoàn cảnh sương mù dày đặc bao phủ, Hoàng Dung đã trao Đả Cẩu Bổng cho Kha Trấn Ác để ông sử dụng làm công cụ hỗ trợ. Với thị lực bị khiếm khuyết, Kha Trấn Ác yêu cầu nhận cây trúc bổng này nhằm mục đích dò đường và định hướng trong không gian mờ mịt. Ông dùng đầu gậy khua xuống mặt đất, dựa vào tiếng động phản hồi để xác định lối đi an toàn và dẫn dắt mọi người thoát khỏi vòng vây nguy hiểm.

Sự kiện này minh chứng rõ ràng rằng Đả Cẩu Bổng không chỉ đơn thuần là một vũ khí chiến đấu uy lực mà còn có thể trở thành công cụ sinh tồn thiết yếu. Việc sử dụng linh hoạt này cho thấy giá trị đa năng của vật phẩm trong các tình huống khẩn cấp ngoài giao tranh.

Hồng Thất Công tái sử dụng Đả Cẩu Bổng đấu Âu Dương Phong

Hoàng Dung sau đó đã trao lại Đả Cẩu Bổng cho sư phụ Hồng Thất Công để ông trực tiếp đối đầu với Tây Độc Âu Dương Phong. Khi cầm trên tay bảo vật, Hồng Thất Công lập tức thi triển hai chiêu thức tinh diệu là 'Đả thảo kinh xà' và 'Bát thảo tầm xà'. Những đòn đánh này được kết hợp nhuần nhuyễn với nội lực từ Cửu Âm Thần Công, tạo nên thế trận vô cùng lợi hại.

Âu Dương Phong phải thừa nhận rằng chiêu số lần này của Hồng Thất Công khác biệt và không hề tầm thường so với những lần giao đấu trước đó. Sự kiện khẳng định vị thế tối thượng của Đả Cẩu Bổng khi nằm trong tay chủ nhân thực thụ, nâng tầm uy lực của môn võ phái Cái Bang.