Logo
Trang chủ

Chương 08

Hôm sau, tôi quyết định đến lớp trễ hơn hôm qua, mục đích là được vào lớp cùng lúc với Tiểu Mai, hai là thị uy với mấy thằng cũng đang nhòm ngó em. 12h30 tôi ra khỏi nhà, chạy thong thả từ tốn, đúng 12h35 gửi xe xong, đi chậm rãi nhẹ nhàng, 12h40 bước vô lớp. Trời hỡi, Mai ơi em biết anh hôm nay canh giờ đi cùng em hay sao mà giờ này em đã yên vị trong lớp rồi thế, nàng ngồi nhìn ra cửa sổ, đâu hề biết tôi đang ỉu xìu lê thân vô lớp, cũng vì ỉu xìu mà hình như tôi tưởng tượng ra hay sao ấy, nàng đang khẽ mỉm cười!

Ngang qua chỗ Vy thì em ấy gọi giật lại:

- Nè, hôm nay đi trễ vậy?

- Ừ, nhà Nam có việc, đi muộn chút!

- Vậy Nam cất cặp đi, rồi qua Vy nhờ chút!

Dại gái rồi, nghe Vy nhờ tôi sáng mắt lên, cất cặp xong tót lên ngay.

- Nam đọc dùm Vy cuốn báo này cho lớp nha, 15 phút đầu giờ ấy!

- Ơ,…Nam có biết đọc đâu!

- Xạo, học đến lớp 10 mà hông biết đọc chữ à! – Vy nheo mắt dò xét.

- Ko…ý Nam là…!

- Đọc dùm i mà, hôm nay Vy bị đau họng!

5 phút sau, lớp 10 A1 có một ông phỗng đứng giữa lớp, cầm cuốn báo thật cao để che mặt. Thánh thần ơi, nào giờ con có làm việc này bao giờ đâu! Thôi thì lựa mấy cái truyện cười đọc vậy, lớp mới bạn mới nên bọn nó cũng có phần ủng hộ, tôi đọc đến đâu thì cười đến đấy, mặc dù theo tôi thì mấy cái truyện này chả có gì đáng cười, thà nghe tôi đứng nói tào lao bá láp lại còn hay hơn, có khi cười tét rốn ấy chứ.

- Cảm ơn Nam nha, hì!

- Ừ, không sao!

- Ụa, vậy là nãy giờ có sao à?

- Không, tức là….

- Hi, về chỗ đi, vào lớp kìa!

Trời hỡi, sao em Vy này mồm miệng lém lỉnh thế, tôi trùm chém gió mà toàn bị em nó kê nguyên tủ đứng vào miệng, quê không chịu được. Lại thêm Tiểu Mai suốt cả buổi tôi đọc khan cả cổ mà nàng cũng chẳng buồn nở một nụ cười ủng hộ, hôm nay đen quá rồi, hình như khi nãy ra đường tôi bước chân trái trước hay sao ấy!

Ra chơi, bọn con trai rủ nhau ra đá cầu giao lưu. Gì chứ đá cầu thì tôi không giỏi cho lắm, nhưng được cái chiêu đá hậu ngược nhìn lạ, tức là xoay chân lại móc ngược, đá bằng mu bàn chân, cầu bay đâu kệ nó, miễn không hụt được rồi! Còn có mấy đứa nào là đá xoè, đá móc đuôi bò cạp, đá ưỡn lưng, thôi thì đủ kiểu!

Cứ thế, cả tuần sau đều tiếp diễn như vậy. Lên lớp học, ra chơi đá cầu, quen bạn quen bè, chiều lại về và cứ ngóng hụt Tiểu Mai. Được mỗi cái là dạo này Khả Vy cười tình với tôi nhiều hơn, và tôi tự nhiên thấy em ấy ngày càng xinh ra. Còn Tiểu Mai thì cứ vậy, cũng có đôi lần ánh mắt chạm nhau, nhưng đều như lướt qua. Ngoại trừ những lúc giải toán hay lý thì nàng có nhìn tôi, hơi tỏ vẻ thán phục. Và giờ anh văn thì tôi trố mắt nhìn nàng xổ cả tràng English mà chả riêng gì tôi, nhiều đứa khác cũng chả hiểu, có điều nghe đã tai vô cùng!

Bữa nọ, cũng hội con trai đang đá cầu, trong nhóm có 1 đứa tên Tuấn học giỏi hoá nhất lớp, vì anh nó dạy tư môn Hoá nhưng không dạy ở trường. Đời tôi chỉ thừa nhận mỗi ông anh nó dạy hay nhất và dễ hiểu nhất, kiến thức đi cực kỳ sát lý thuyết và dễ tiếp thu. Sau này lên 11, 12 nó học còn giỏi bạo, đá cầu nó cũng giỏi nốt, có mấy quả tưởng cầu bay ra ngoài rồi nhưng nó cứu cầu ngoạn mục vô cùng. Bữa nay cũng vậy, nó cũng cứu cầu đẹp tuyệt vời, thế mà cứu xong bỗng dưng nó bỏ ra ghế ngồi nhìn bọn tôi đá. Chả hỉu ất giáp gì sất, tôi hỏi nó sao không chơi tiếp, nó chỉ cười lắc đầu nhăn nhở…
BÌNH LUẬN