Chương 07

Bữa đầu xếp lớp xong, tôi về nhà mà cái mặt cứ như bị thằng thấm thuốc, cười hềnh hệch mãi. Ông anh thấy thế hỏi: - Sao thế? Toàn mấy em xinh không chứ gì! - Xinh gì chứ, toàn mập với cận thị! Cơ mà…cũng được, hề hề! - Mày điên à, xuống lấy tao chai nước coi! - Dà dạ, huynh cứ để em! – He he, tôi đang vui nên ổng sai gì cũng làm tất. Không vui sao được, vừa vào trường mới lớp mới đã gặp lại người thương, thêm cả em bí thư hình như cũng có tình ý với mình, tôi khoái chí cười tít mắt, mong cho mau tới chiều mai lên học để gặp lại hai nàng, hì hì, gặp lại tình yêu của trẫm! Cơ mà tối đó tôi nghĩ mãi cũng không ra lí do vì sao mà em Vy bí thư lại cứ nhìn mình mãi, làm lúc chiều về tôi phải soi gương ngay xem cái mặt có dính gì không? Mà làm gì có, nếu có thì cả lớp nhìn rồi chứ riêng gì em nó. Hay là lúc học quân sự đầu năm trong tôi tuyệt vời quá, hề hề! Dám lắm, tôi ráp súng nhanh như máy, rồi khoảng ném lựu đạn chày vào vòng tròn nữa, ném quả nào chuẩn quả đó, tôi chơi tạt lon tài thế cơ mà! May mà nghệ thuật quân sự không có dính dáng gì đến vụ sút lựu đạn, chứ phải thế thì cũng lỗ đầu vài mạng chứ chẳng chơi! Cũng phải nhắc đến mấy ngày học quân sự, tuyệt nhiên tôi không hề thấy Tiểu Mai đi học. Chỉ khi học văn hoá mới thấy nàng lò dò lên lớp, lúc đó tôi nghĩ rằng môn quân sự không quan trọng lắm, nên gia đình nàng lên trường xin nghỉ cũng được. Chiều ngày đi học đầu tiên, ăn trưa xong tôi đầu tóc tươm tất, áo quần bảnh bao, phốc lên xe đạp và hướng đến tương lai. Vừa đến cổng trường thì có thằng ôn nào đấy nó băng ngay trước mặt làm tôi thắng cái Két rõ to, điên nhá, thắng không ăn thì ông tông thẳng vào mày rồi, mới ngày đầu tiên đã gặp cản địa. Nhưng ở trường mới, tôi là lính mới, thôi thì cười cầu tài với nó vậy, gì chứ cái mặt tôi cười thì thiện chí phết! Vào lớp, tôi dòm láo liên ngay, chỗ ngồi của Tiểu Mai vẫn trống, cũng phải, mới 12h20 chứ mấy, còn 25 phút nữa mới vào lớp. Hơi buồn, tôi lần lữa về chỗ thì lúc ngang qua chỗ Khả Vy, em ấy cười một cái, thú thật là lúc ấy thấy em nó bình thường thôi, thua xa em lớp phó 9A2 hồi trước nhiều. Thế mà sau này vì em nó mà tôi lao đao đủ chuyện, từ mấy thằng tình địch đến thầy cô, gia đình tôi nốt. Nhưng mà tôi lúc này thì nào biết, Vy cười thì tôi cười lại thôi, hì hì! - Hì, bạn Vy đến sớm thế! - Hơ, thế 12h20 thì gọi là trễ à? Mới quen mà em nó chặt tôi một nhát ngay xã giao, tôi im ngay tắp lự. Lại cười cầu tài và gãi đầu gãi tai, tôi về chỗ ngồi, thầm rủa cái miệng lanh lợi hồi cấp 1- 2 đâu mất hút rồi. Cũng phải nói trước là cấp 1- 2 tôi liến thoáng bao nhiu thì lên cấp 3 lại chững chạc bấy nhiêu, chắc vì hồi hè lớp 9 nhét đâu được cái chân lý “Con trai thì phải lạnh lùng gái nó mới thích, chứ sồn sồn như mấy thằng trâu bò kia thì gái nó chỉ tổ sợ “Chuẩn, tôi sẽ áp dụng ngay! Ngồi trong lớp hồi hộp đợi, đúng 12h40, Tiểu Mai mới ôm cặp bước vào. Nàng mặc áo dài kiểu lụa bóng ôm sát vòng eo nhỏ thon, tóc xoã dài đằng sau nửa cột nửa thả hờ, điểm thêm chiếc kẹp mái, môi đỏ mọng hơi óng lên, ôm cặp trước ngực, híc, chả riêng gì tôi, mấy thằng bạn trong phòng cũng nhao nhao cả lên. Ôi thảm rồi, lần này muốn quen được nàng thì phải loại mấy thằng này trước thôi. Cũng phải, nàng trông hiền dịu thục nữ thế kia mà! Nhưng mà này, anh là anh nói mấy chú đang nhao nhao đằng kia nhá, anh đây lịch sự nhã nhặn thế mà còn bị đáp banh vào mặt những 2 lần cơ đấy, các chú có được như anh không? Có khi các chú may mắn được em đáp cái hộp bút sắt mà em đang lấy từ trong cặp ra kia kìa, thấy không? – Tôi tự cười thầm với những suy nghĩ đầy khích động trong đầu! “Tùng…tùng…tùng “. Trống đánh báo hiệu vào lớp sinh hoạt 15 phút đầu giờ, ngày đầu tiên nên cũng chả có gì đáng nói cho 15 phút này, ngoại trừ việc em Vy lên phổ biến sinh hoạt Đoàn gì ấy, công nhận giọng Vy hay, nói như rót mật, thằng ngồi cạnh bên em cái mặt nó trông ngu ra thấy rõ! Tiết áp cuối ngày hôm ấy là môn Toán, hị hị, đã đến giờ trổ tài. Tôi liệu trước tình huống này rồi, bữa đầu rất có khả năng thầy sẽ kêu 1 số đứa lên làm thử vài bài toán cũ để xem thử kiến thức cũ như thế nào, hoặc giả giảng bài xong sẽ kêu lên bảng đáp bài luôn. Khà khà, đợi mãi cũng đến lúc thầy xướng tên, ổng sẽ đọc ngẫu nhiên 5 đứa để lên làm thử 5 bài toán trên bảng, tôi soi thử thì thấy trong 5 bài đó có 1 bài thâm lắm, nhưng mà với tôi chỉ là muỗi. Ngồi hóng xem có tên mình không, y chóc, trời không phụ người tài, y như tôi ngồi ếm thầy ấy, mới nghĩ phát có tên luôn. Cơ mà chả phải tôi được giải cái bài toán thâm hiểm đó, mà là một thằng khác, cao to đen và hôi hay không thì chưa biết, cũng chả dại ngửi. Bài tôi làm dễ ẹc, thế là mất dịp lấy le với 2 nàng, thôi thì đành ngậm ngùi về xem thằng kia làm ăn ra sao. Đến là nản, nó chốt ngay cái đáp số tào lao, ức thật, tính tôi là chả thể ngồi yên khi mà tôi thấy người khác làm điều gì mà tôi biết chắc tôi làm tốt hơn nó nhiều! Hết tiết toán, đến giờ chào cờ đầu tuần. Biết mà, em Vy kết tôi rồi, lúc tôi ôm ghế ra sân xếp cho lớp, cả 15 thằng em ấy chỉ lựa mỗi tôi mà đi cạnh. - Nam cũng giỏi toán quá ha! - Hì, bài đó cũng dễ mà, đâu có khó! - Ừa, mà lớp mình bên này nè Nam ơi, ôm ghế đi đâu thế?? - À…à! Híc, khổ cái thân gặp con gái là phải gió, đầu óc mụ mị, học A1 mà ôm ghế sang A4, nhục thật! Nhưng lúc đó tôi nhìn một mà đâu biết nhìn hai, Tiểu Mai cũng đi ngay sau lưng Vy, trong khi tôi dòm trái phải thẳng, chẳng thấy nàng ở đâu. Đôi khi tình yêu nó ở sau lưng các bạn đấy, bên cạnh chưa chắc đã tốt, và cũng đừng tìm kiếm xa xôi! Chào cờ xong, dọn ghế xong xuôi, dắt xe ra về thì tôi chỉ thấy mỗi Khả Vy đang đi chung với mấy nhỏ khác, còn Tiểu Mai thì về đâu từ đời tám hoánh rồi. Hôm nay chả chào được nàng lấy một câu, thôi thì để ngày mai vậy, còn những 3 năm học cơ mà. Tôi tự nhủ vậy rồi đạp xe về, không quên băng ngang cái thằng cản địa hồi trưa cho nó biết mùi thắng gấp, bỏ lại sau lưng ánh mắt hậm hực của nó, vừa đi vừa nghĩ xem ngày mai làm thế nào tiếp cận Tiểu Mai đây!