Chap 8

Sáng dậy em cảm thấy mình lâng lâng, đầu óc quay cuồng đau nhức, không còn sức để ngồi dậy, mặt đỏ ửng, toàn thân nóng lạnh dồn dập từng cơn… Ôi ốm là em bị thế mà, em hay bị ốm vặt thế lắm, nhất là lúc chuyển mùa như thế này. Bố mẹ lên xem rồi bảo hôm nay ở nhà nghỉ cho khỏe rồi đi học,em ngủ thiếp đi vì mệt…. Đến 9h sáng… Em mở điện thoại xem giờ rồi thấy tin nhắn và cuộc gọi nhỡ của V: – Sao cậu nghỉ thế, gọi không nghe mà nhắn tin cũng không trả lời, đừng làm tớ lo nữa… Ngủ mệt mà tiếng chuông điện thoại em cũng không biết, nhắn tin vội cho nàng: – Tớ mệt nên nghỉ ở nhà, không sao đâu nhưng tớ nhớ cậu quá…! Nhỏ nhắn liền ngay lập tức, nhỏ chắc cầm điện thoại canh em trả lời đây mà, em cũng biết là nhỏ lo cho em: – Cậu sao mà mệt, hay là tối qua đi mưa nên hôm nay ốm đúng không, huhu, tớ xin lỗi! – Có gì đâu mà xin lỗi, chắc nhớ cậu quá nên ốm đấy mà, hihi – Tại tớ cậu bị ốm, đi học về tớ qua nhà cậu – Thôi ở nhà đi, tớ không làm sao đâu đến tớ lây bệnh sang cho cậu đấy – Tớ không biết, không nói nhiều học xong tớ qua luôn, ngủ đi lát dậy mà đón tớ. Em không muốn nhỏ nhìn em yếu đuối như thế này, không muốn nhỏ nhìn em thế này rồi tự trách mình thôi, biết nhỏ thương em nhiều nhưng lạ… Từ hồi chơi với N, cấp 2 nghỉ hôm nào là y như rằng dậy cầm điện thoại là cả một đống tin nhắn gọi điện của nó, nhưng không hiểu sao lần này lại không. Chẳng có nhẽ giờ nó không thèm quan tâm em nữa… Thôi kẹ mẹ nó đi, thằng anh mang cháo lên cho em ăn kèm với hàng đống thứ thuốc… Ăn xong bát cháo mà như lũ béo phì rực mỡ, uống xong cái đống thuốc đó, bắt đầu ngấm nên càng làm em mệt hơn, xong đó là em ngủ luôn… Chợp mắt đến trưa thì mẹ gọi: – Đ, có ai đến thăm này Nói xong mẹ em mới nhỏ vào nhà, em dùng hết chút sức lực đựng dậy đi ra xem ai mặc dù đã biết trước là V, mẹ chỉ V lên phòng rồi cuối cùng cũng chỉ còn V bước lên. Em đứng ở cầu thang đợi rồi nhỏ V vừa đến ngẩn người quát em giọng trách móc: – Mệt rồi còn ra đây làm gì, đi vào mau Cười nhẹ đáp, lúc đấy em hiền dịu vãi ra: – Thì tớ không xuống được nên ra đây đón cậu nè Nhỏ khoác tay dìu em vào phòng, đặt nhẹ em xuống giường rồi em từ từ ngả người xuống, nhỏ kéo chăn lên cổ cho em rồi ngồi ghế, 2 tay nhỏ nắm chặt tay phải của em mà thút thít: – Tớ quên mất không mua sữa chua nếp cẩm cho cậu rồi… ( Món tủ của em là sữa chua nếp cẩm nhưng đi với nhỏ em toàn ăn hoa quả dầm thôi) Cười rồi dơ tay trai ngả người về bên phải từ từ chạm vào má nhỏ: – KHông sao, cậu đến đây là tớ vui rồi, đỡ nhớ cậu hơn. Hi – Con trai gì mà yêu hơn cả con gái vậy, không được sao không bảo mà còn cố hả? – Tớ không muốn làm cậu mất hứng, tại trước tớ làm cậu buồn mà Ầm ừ vài câu rồi nhỏ ngả người xuống ôm em, ôm em thật lâu, người em bỗng thấy ấm áp hơn… Chả có nhẽ một cái ôm cũng khiến con người ta khỏi bệnh sao? Tưởng ôm được ngon lành được chút thì thằng anh từ đâu phi vào, em với V bất ngờ giật bắn cả người, cha nội này vào phòng em thì không bao giờ gõ cửa gì hết cứ phi hùng hục vào, bắt gặp thì cười ha hả nói:– Tụi bay làm cái gì thế, tao xuống méc mẹ. Hahahaha Lớn đầu rồi mà con nít vcđ, mặt V giờ đỏ mẹ nó lên, cúi mặt xuống đất ngại không dám nói gì, TỘi. Thằng anh thì cũng đi rồi, may là nó đấy chứ phải bố hoặc mẹ em thì chắc chết cmnl. Nhỏ ở lại nhà em đến đầu chiều mới về, cả trưa không ăn gì em lấy hộp sữa trên bàn đưa cho nhỏ, nhỏ nói ”Không đói”, nhưng em vẫn bắt uống cho bằng hết…. BÍP BÍP BÍP BÍP BÍP Tiếng điện thoại của nhỏ, đọc tin nhắn xong nhỏ bảo: – Bà tớ gọi rồi, tớ phải về, cậu ngủ đi nhé, xong việc tớ lại qua Em ừ ừ rồi dõi theo nhỏ đi ra khỏi phòng em… Giờ em có V rồi, nhưng đầu óc lúc nào cũng nghĩ về con nhỏ N bạn em, em mà ốm thì kiểu gì nó cũng sang thăm chơi với em rồi mà giờ vẫn chưa thấy tung tích gì của nó cả. Nghĩ lung tung rồi thuốc ngấm lại ngủ mẹ nó luôn… Dậy thì thấy đỡ hơn, mồ hôi đầy người kinh vãi ra, cầm điện thoại vẫn không có tin nhắn nào của ai đặc biệt là nhỏ N, lúc này cũng đỡ rồi, cầm điện thoại gọi cho nó… Tút tút tút… Cụp: – Alo Em hét lên đầy oán trách: – Mày ở đâu mà không đến thăm tao hả con chó – Để làm gì, bảo V của mày đến mà chăm * Sặc mùi ghen tuông * – V đến rồi, giờ đến mày qua đây nhanh – Con C**, bố đang ngủ – Mày đéo sang chứ gì, tao cho mày 30s suy nghĩ – Ờ ờ rồi đợi tao tí – Mua tao sữa chua nếp cẩm nhé Xuống giải quyết gửi tình yêu vào toa let rồi lên phòng đợi nó 5′ thì sang, con này đi bằng éo gì mà nhanh phết, nó đến nhà em chào mẹ em rồi phi luôn lên phòng em. hồng hộc như trâu nói: – Của mày đây thằng chó, mày gọi tao sang chỉ để mua cho mày cái này thôi à? Ra lấy rồi em Ném cho nó cái bánh nói: – Ờ, thôi mày về đi. hehe Nó mặt hằm hằm quay đi, em chạy lại kéo vai nó: – Ơ con này, tao đùa thế mày đi thật à? – Đéo quan tâm HEHE, con nhỏ này giận đang yêu phết các bác ạ, xin lỗi nó câu rồi nó ngồi ghế em ngồi trên giường, em vừa ăn vừa hỏi: – Mày phải đợi tao gọi mày mới sang thăm tao hả? Mặt nó lì vcđ: – Ờ, kệ mẹ mày Nó vẫn giận vì lúc nãy em nói nó hơi phũ, mặt nó cứ đăm đăm nhìn em như muốn giết em luôn vậy, em bảo: – Mày nhìn tao kiểu gì đấy, bộ yêu tao nhiều lắm sao nhìn? Nó ngẩn người ra chửi lại em: – Mày điên à con, tao chưa muốn bị đánh ghen Nó nói sặc mùi ghen tuông còn gì nữa, mặt nó lộ rõ ra vẻ buồn rầu, tính nó sao em biết, chơi với nhau từ bé rồi mà. Cứ buồn là nó tránh mặt tất cả ngoài trừ em, nó giận em thì cũng chỉ được vài tiếng cùng lắm là 1 ngày rồi nó cũng phải chủ động ntin cho em =))), bởi vì em có sức hút mãnh cmn liệt. Em nhờ nó lấy hộ cái giấy ăn, nó ngó nghiêng không biết ở đâu rồi em chỉ tận nơi cho nó, nó đưa em bằng cái tay phải… Có một vết sẹo… Xin kể về cái vết sẹo đó, mùa Đông cách đây gần 3 năm, hồi em với nó còn lớp 7, xe đạp lóc cóc đạp đi gặp mẹ nó, mẹ nó lúc đó mở cửa hàng tạp hóa ở tận abc, cách nhà em với nhỏ gần 3 km cơ, xã vlìn. Đi được nửa đường thì nhỏ chỉ chỏ cái cặp balo nói: – Ôi đẹp thế, còn màu hồng nữa mày nhìn kìa nhìn kìa Nó vừa gọi vừa đập mấy phát vào lưng em, quay sang nhìn gật gật vài cái rồi quay lên thì BÙMMMMMMMM Em tông vào thằng trẻ con vừa lúc nó phi ra, lúc ý chỗ đó làm đường nên nhiều gạch sỏi vung vãi lắm, em ngã mạnh nên tì tay xuống dưới làm giờ cũng có một cái bên tay phải, nhưng N thì đau hơn, nó chảy máu lênh láng ở tay mà hòn sỏi còn cắm sâu vào tay nó nữa. Lúc ý còn bé không biết làm gì, chỉ biết đỡ nó dậy rồi cởi áo ở trong ra, vo vo rồi buộc vào tay nó cầm máu. Người đi đường cũng dần dần từ đâu đến, rồi một bác trở nó vào trạm y tế xyz, cắm sâu nên nó phải khâu 3 mũi, em đứng ở ngoài cửa không dám vào, chỉ nghe tiếng nó thút thít khóc trong đau đớn, đợi một lúc mẹ nó đến, nhìn em không có chút gì trách móc mà còn hỏi han em nữa. Ở ngoài em chỉ liếc qua khẻ cửa, thấy nó nằm im re bất động, cô y tá thì quấn bông quanh chỗ vết thương nó rồi từ từ đi ra. Nó đi ra khỏi phòng, nhìn em được lúc thì có ai đó kéo em vào phòng, à cô y tá, nhưng em nhẹ hơn, chỉ cần khử trùng rồi cầm bông dí vào tay là được. Mẹ nó thì cứ đứng khóc thương con, em cũng thương nó, nhất là lúc nhìn con gái khóc là lòng em cứ runng động sao sao á. Mẹ nó vào trả phí cho y tá, rồi em tiến đến hỏi nó: – Mày có làm sao không, tao xin lỗi… Tay trái nó từ đâu đấy vẫn còn sức véo vào hông me bảo: – Ờ, cũng có lỗi tại tao mà, kiểu này không đi ăn với mày được rồi À giờ mới nhớ, trước lúc đi nó bảo đến chỗ mẹ nó đưa mẹ nó cái gì á, xong đưa em đi ăn mà giờ thế này. Em với nó kỉ niệm buồn thì nhiều và vui thì cũng chả kém, nhưng kể hết thì phải đến 10 chap không hết nên quay lại lúc nó đưa tay ra cho em, em nhìn thấy vết sẹo rồi một tay cầm giấy ăn một tay cầm tay nó xoa xoa vết xẹo, em bảo: – Mày nhớ cái vết sẹo này không? Em cầm tay nó làm nó ngại, run bần bật trả lời rồi rụt tay vôi: – Quên thế nào được, tại mày mà tao bị thế nhé, bắt đền Gõ đầu nó cái rồi nói: – Này thì tại tao, mày bảo lỗi tại mày mà, với cả còn vụ đi ăn hôm đó tao chưa đòi đâu nhé Nó cười như chó sặc shit múa máy linh tinh như con dở: – Éo éo éo, tao mua sữa chua nếp cẩm cho mày rồi còn gì nữa? Ăn xong rồi em đưa vỏ hộp cho nó nhờ nó vứt, chuẩn bị đưa rồi thì thế éo nào V đến, lần này V không bỏ chạy nữa, mà là tiến lại gần đưa em cái cặp lồng đựng cháo V vừa mua. V với N,2 người chào hỏi nhau xong, phòng em có mỗi 1 cái ghế thì N ngồi nên V ngồi lên giường em luôn. 2 người con gái, 1 thì là người yêu, 2 là người thầm yêu và là bạn thân của em,…. Giờ phải làm sao,… 2 người đối mặt nhau làm em không biết nói gì cả rồi V quay sang N rồi hỏi phá tan sự tĩnh lặng: – Cậu đến chơi với Đ à? N nó cũng hơi bất ngờ, có thêm chút ngại ngùng nữa nên mặt nó lúc ý ngu vãi chưởng: – Ừ ừ, Đ gọi tớ sang… Nghe N nói xong, V bắt đầu tỏ thái độ khó chịu, mặt hằm hằm như muốn ăn thịt vậy. Em lúc ý cũng hốt vãi đái ra quần, rồi V nhìn thẳng vào em nói: – Thế là thế nào? Em ấp úng trả lời nhìn lảo đảo xung quanh: – Ờ… thì…thì tớ… nhờ N mua hộ tớ sữa chua nếp cẩm thôi…mà! Phủi đít quay đi không nói một lời, em phất chăn bước chân xuống thì N bảo: – Mày nằm đấy, cứ để tao … 5 phút … 10 phút Lạch cạch ở cửa em thấy V đi vào mặt cũng ủ rũ rồi ngồi lên giường cạnh em, em tò mò hỏi: – Sao? N nói với cậu những gì Vẫn cải vẻ mặt sầu thảm ấy V trả lời: – N đi rồi Em há hốc mồm rồi hỏi: – Đi…Là đi đâu? Nhỏ có vẻ hối hận nhưng không dám nói thì em nhấc điện thoại bên cạnh gọi, vẫn có tiếng tút tút nhưng nó tắt máy luôn… Ờ, càng lúc càng lo thì V nói trong ân hận: – Tớ xin lỗi… Em bấu 2 bên vai của nhỏ an ủi nói: – KHông phải lỗi của cậu, là do tớ làm hai người hiểu lầm Nghe em nói nhỏ tươi hẳn ra, nhưng em vẫn tò mò không biết N nó đi đâu, phải chăng nó chịu buông tay như thế sao? Em cũng chỉ mong nó tìm được hạnh phúc mới vì em chả có tí gì xứng với nó mà em cũng có người yêu rồi… Ai trong hoàn cảnh này của em mới thấy em khổ tâm như thế nào. Nhỏ đưa tay lên chán em để yên một lúc rồi nói: – Cậu đỡ hơn rồi đây. Em đáp: – Có cậu chăm cho tớ mà không đỡ sao mà được. Vừa lúc bố mẹ em về, nhỏ cũng không muốn bị hiểu lầm vì nhỏ sang nhà em cũng thường xuyên lúc em ốm. Nên ngồi lúc nữa nhỏ đi về, chào em rồi xuống nhà chào bố mẹ em. Nhỏ xinh, ngoan hiền, chăm cho em lúc em ốm nữa nên cũng được lòng mẹ em lắm. Con thằng anh thì ” Mày tin nó à, mày không thấy nó giả tao à thằng dại gái?”… Không quan tâm mấy câu thằng anh nói nhưng em chỉ biết giờ chẳng gì ngăn cách tình yêu của em với nhỏ cả. Em cũng thấy đỡ, cũng ra ngoài đi lại được rồi nhưng thấy vẫn mệt, muốn sang nhà con N mà bố mẹ không cho đi. Không hiểu nó với V nói những gì? Chỉ sợ rằng nó lại đi như lần trước thôi… Đến tối, em khỏi hẳn luôn, chạy nhảy tung tăm thì giờ bố mẹ em cũng cho vác con xe đạp điện đi đến nhà N. Đứng trước cửa em bấm chuông liên hồi rồi cũng có người ra, không phải N, mà là mẹ N, mở cửa mẹ N bảo: – Cháu tìm N à, N bảo là không muốn gặp ai, nhưng chắc cháu khuyên nó được đấy. Mẹ nó mở cửa rồi ám hiệu em đi vào nhà, đặt chân vào nhà đã thoáng ngửi mùi thức ăn rồi… Thơm vl. Phòng nó trên lầu 2, đi lên còn bày đặt dán cái tờ giấy ” MIễn Vào”… Haizzzz. Cửa khóa trong, em không dám nói gì, xuống mượn của mẹ nó quyển sách với cái bút, xe tờ đôi ra rồi viết ” Mày làm sao vậy?”, nhét qua khe cửa rồi gõ cửa cho nó biết… Đợi 1 lúc thì nó cũng trả lời: ” Mày về đi, tao không sao, tao không muốn V hiểu nhầm, về đi”, nó có vẻ giận em, nhưng vẫn kiên quyết gặp mặt nó cho bằng được, em viết trả: ” Tao đang bệnh mà còn phải sang đây coi mày thế nào mà mày đuổi tao thế à? Bao giờ mày mở cửa bước ra đây nói chuyện với tao cho đàng hoàng lúc đấy tao về”, lại nhét tiếp gỡ cửa và tiếp tục đứng đợi… Lần này khá lâu vì chắc nó suy nghĩ, được lúc nó mở cửa ra ( em thề các bác sẽ thấy sến vì trước giờ có vài bạn cmt là truyện này sến v~ rồi thế này thế nọ nhưng nó đúng sự thật)… Lúc đấy em bất ngờ vãi vì nó lao ra ôm em không ngại gì nếu bố mẹ nó nhìn thấy chắc em chết. Từ từ gỡ tay ra nói: – Mày điên à? Làm trò gì đấy, đi vào phòng rồi nói chuyện. Nó cũng chịu buông rồi vào phòng, em ngồi trên ghế cạnh bàn học của nó, còn nó thì ngồi trên giường nằm ôm gối, em hỏi: – Mày với V nói gì lúc ở nhà tao? Nó ầm ừ không nói nhắm tịt mặt vào ôm cái gối, em vẫn gặng hỏi: – Mày có nói mau không, hay để tao nghỉ chơi với mày? Nó vẫn không nói, cho nó một lúc suy nghĩ vẫn im im thì em quay đít đi về, bước được vài bước nó bảo: ” Dừng lại”, em quay mặt sang thì lúc ý mặt nó ”xị” ra, nhìn ngu vc, muốn cưới nhưng vẫn phải ra cái vẻ mặt nghiêm túc nói với nó: – Giờ mày nói tao xem, mày nói gì với V khi ở nhà tao? Nó suy nghĩ một lúc rồi chỉ tay ra giường nó rồi bảo: – Mày ra đây ngồi đi rồi tao bảo… Em ra ngồi, cạnh nó, nó thì cứ ôm cái gối chỉ hở mỗi từ phần mắt trở lên, nó nói: – Tao biết V yêu mày, tao không muốn phá hoại hạnh phúc của mày nên tao rút lui. Lần này tao không đi đâu hết, nhưng tao sẽ xin mẹ tao chuyển lớp để hai chúng mày thoải mái, có ai hỏi thì tao chỉ nói là ở lớp đó không hợp. Thế thôi, đủ để mọi người hiểu. Ngẩn người em há hốc mồm ra rồi nó tát em cái, em chửi: – Cái đkm mày muốn tao giết mày luôn không? Có thế thôi mà cũng tính tránh mặt tao hả con chó, mày thử chuyển đi rồi đừng bao giờ nhìn mặt tao Em chửi cho nó, chửi đã lắm rồi nhấc đít bước đi, dắt xe ra đến cổng thì nó ở cửa sổ phòng trên nói xuống: – Tao xin lỗi, nhưng không còn cách nào khác đâu… Nói xong nó xập cái uỳnh cánh cửa sổ, em quay lên thì không thấy mặt nó nữa, trên đường cứ thế đi về thôi. Lúc đi vội quá em quên để điện thoại ở nhà, mở ra thì toàn tin nhắn của V hỏi em làm gì rồi khỏi bênh chưa, em trả lời ” Tớ ngủ quên, xin lỗi”… Đợi mãi không có tin nhắn của V nên em cũng đi ngủ luôn Sáng dậy, đến lớp em ngồi nguyên một chỗ, V sang bắt chuyện với em thì em cũng mặc kể trả vờ ốm, thực ra em đang đợi con N. Đánh trống cô giáo lên lớp, đang chào thì nó phi vào, cô bảo nó vào chỗ mặt nó hôm nay hớn hở lạ thường, ngồi xuống mặt em lì ra hỏi nó: – Mày vẫn định chuyển lớp thật à? Nó không trả lời em, nó cứ làm như em với nó chưa từng quen biết vậy, ừ… thì kệ con mẹ nó thôi. Tiết 2 chủ nhiệm, cô giáo thông báo là nó chuyển lớp thật. Vâng, từ đó em không còn quan tâm hay động chạm gì đến nó cả, từ đấy em với nó chưa từng quen biết…