Chap 7

Bước ra cổng theo sau là N tiễn em, lúc đó em có dính hạt cơm ở miệng N đưa tay gạt ra, chào nhau một câu em quay mặt đi về thì bắt gặp V, nhỏ đứng sững lại, 2 mắt nhìn em như đầy oán trách, em định gọi ”V…” thì nhỏ quay mặt chạy đi, chạy nhanh, nhanh lắm… Con gái mà, chạy nhanh làm sao bằng thằng con trai nên chẳng mấy chốc em đuổi kịp và nắm tay kéo người nhỏ lại. Nhỏ rưng rưng sắp khóc, giờ tay em run, run vì sợ nhỏ hiểu lầm và em cũng sợ mất nhỏ nữa, em hỏi nhẹ: – Tại sao cậu chay? Nhỏ không nói gì, mặt cúi gằm xuống tay nắm chặt và có một sự oán giận em, em hỏi tiếp: – Tớ với N không có gì cả, cậu đừng hiểu lầm, tin tớ đi Nhỏ vẫn không nói, em chẳng biết làm gì, chẳng biết phải giải thích như thế nào cả. Lúc đó nhỏ N với em thì ai đứng xa cũng nhìn thấy thân thiện lắm, rồi một lúc sau nhỏ V nói: – Tớ chán rồi, cậu bận không đi chơi với tớ được để đi chơi với N hả? N quan trọng với cậu thế sao? Nhỏ hỏi có một chút ghen tuông nhưng em cũng chẳng biết nói thế nào vì nhỏ nói hoàn toàn đúng, ầm ừ em đáp: – Tớ với N không có gì khác ngoài tình bạn, cậu không tin tớ sao? – Nhìn thấy rồi cậu nghĩ tớ sẽ tin cậu à… Mặt em nghiêm lại, hỏi cách đầy nghiêm túc: – Cậu còn yêu tớ không? Nhỏ băn khoăn, mặt nhỏ đỏ ửng lên vì câu hỏi của em: – Có…ó….. – Vậy mà cậu không tin tớ? Trước giờ tớ đã nói dối cậu gì chưa Nhỏ vừa khóc vừa hét lên: – Vừa nãy đấy, cậu bảo cậu mệt mà, sao giờ lại thế, giờ lại đi chơi với N Em không biết nói gì, kéo tay lại rồi ôm V, các bác cứ thử xem, chỉ đơn giản là một nụ hôn hoặc một cái ôm thì giận hờn gì cũng tan hết: – Tớ biết tớ sai, nhưng tớ đã nói là chỉ yêu mình cậu thôi mà… Nhỏ cắt lời em rồi nói: – Tớ biết, biết là cậu yêu tớ nhiều như thế nào và tớ cũng hiểu, chỉ cần cậu đừng bỏ rơi tớ thôi, đừng làm gì quá xa ngoài tình bạn, thế là đủ! Còn bỏ tớ xem, không ai cho cậu ôm như thế này nữa đâu. Em cười hì hì rồi cầm tay nhỏ nói: – Rồi, giờ đi chơi nhé được chưa Ừ cái rồi em và nhỏ quay lại đi… Đằng sau là N, em không biết N đứng đây từ bao giờ và N đã nghe được những gì khi em nói với V, nhưng nhỏ chỉ gật đầu cười rồi đi về. Em cao hơn V những 10cm, mà lúc nãy nói chuyện nhỏ toàn ghìm mặt xuống đất, ôm nhỏ thì đặt đầu nhỏ vào lòng nên V cũng không thấy, nhưng thấy N cười em chắc nhỏ cũng chúc phúc cho em đây. Không nghĩ gì nữa em kéo V đi ăn hoa quả dầm, như một thói quen thì V cứ lấy hết dưa hấu bên em, em cũng không muốn ăn vì vừa ăn nhà N xong nên chỉ nhìn V ăn thôi. Vừa khóc nên mặt nhỏ vẫn đỏ ửng lên, Xinh lắm…HUHU Thế éo nào ăn xong ra tính tiền thì trời mưa… max nhọ, nhỏ bảo: – Mưa rồi thế này sao về? Nhà em cách khu này xa, tại lúc nãy đi nhờ thằng bạn nhà N nên chả có gì mà đi về, từ đâu nhỏ kéo tay em chạy, mưa thì lớn mà vừa đi nhỏ vừa cười bảo: – Lâu rồi không tắm mưa, đi cùng tớ đi Em cũng chỉ cười rồi ừ ừ mấy tiếng vì không muốn làm nhỏ tụt hứng, nhưng đi về nhà em chứ không phải nhà nhỏ, về cũng mới có gần 9h, bố mẹ thì không có nhà chắc đang đi chơi còn mỗi thằng anh ở nhà, vào nhà nhỏ chào hỏi rồi em đưa nhỏ lên phòng hỏi: – Đi mưa vậy cậu có sao không? – Không, tớ tắm suốt mà, hihi Em lấy khăn tắm đưa cho nhỏ lau đợi cho khô người rồi đưa nhỏ về, lúc đó 9h20 mưa cũng ngưng rồi, lấy xe thằng anh rồi đưa nhỏ về, đến nơi… thấy thằng nhóc em V đứng chơi với tụi trẻ con ở xóm, thấy em nó như thấy vàng ấy, bám cho từ lúc đó đến lúc em đi về mới đau. Chúc nhỏ ngủ ngon rồi em cũng về luôn, thằng nhóc bám em suốt làm không ôm ấp được nhỏ (. Về em cũng thấy hơi mệt nên cũng ngủ luôn. Sáng dậy thì… Chap này viết hơi gấp nên ngôn từ hơi lủng củng anh em thông cảm nhé