Phần 8

Vì đã bảo bạn 14/2 là ngày con gái tặng quà con trai, nên sau hôm đấy mình ngỏ ý: - Anh béo, mua sneakers tặng a hì? - Ủa tặng a zụ chi? - Thì tặng bù hôm sinh nhật 1/1 của a nè, bữa nớ gặp nhau lần đầu nên chưa kịp quà cáp chi hết. - Thôi khùng quá nà, a k cần mô, bé để tiền lo việc của e đi. - Thôi không được, lỡ hứa rồi, với quà 14/2 nữa. Tặng gộp luôn để bữa sau khỏi đòi tui. Cán bộ thích sneakers không cán bộ? - A thích giày tây hơn, rứa mình đi coi 2 cái luôn hì bé? - Ố kề. Vào mỗi Tết Nguyên Đán, mẹ thường mừng tuổi mình bằng 1 tờ 500.000 mới cứng với dãy seri tiến. Mình luôn cất số tiền ấy vào túi áo vest của ông ngoại, coi như một vật may mắn, chỉ để khi nào thật sự cấp bách mới lấy ra sử dụng. Thời điểm muốn dẫn bạn đi mua giày, là những ngày cuối tháng, chỉ còn vài đồng lẻ sống sót tới ngày nhận lương. Vì muốn thực hiện lời hứa với bạn càng sớm càng tốt, mình đành tiếc nuối dùng đến tờ 500 mà mình quý vô cùng ấy, lại không nỡ nói với bạn, sợ bạn lo lắng mà từ chối mua. Hôm ấy bạn sang đón mình thật sớm, đưa mình đi ăn rồi lượn vài vòng xem giày. Cả 2 đi biết bao nhiêu chỗ vẫn không lựa được đôi giày tây ưng ý, cuối cùng bạn chọn mua giày Biti's Hunter. Đôi giày hơn 900, bạn góp thêm cùng mình để mang giày về. Giá trị món quà không cao, nhưng đôi mắt bạn ánh lên niềm hạnh phúc kì lạ. Bạn hôn lên trán mình, nhẹ nhàng nói cảm ơn. Khoảnh khắc đó, con tim mình ấm áp vô cùng. Giống như mình vừa làm một điều gì lớn lao to tát lắm, và chỉ muốn ôm bạn thủ thỉ: "Em muốn được yêu anh chăm sóc anh cả đời". Lời hứa giữa chúng ta, chỉ có mỗi mình là người muốn giữ trọn. Còn bạn, trước đây, hiện tại, và cả sau này, có bao giờ bạn cảm thấy lòng mình có chút áy náy khi phá vỡ tất cả những điều bạn đã hứa hẹn không? Bạn từng là tất cả với mình. Mỗi ngày thức giấc, mình đều mong chờ tin nhắn của bạn. Mình luôn mỉm cười trước những câu chào của bạn: " Dậy đi bé iu", "Gút mó ning", "Hế lô mấy cưng",... Người ngoài sẽ luôn tự hỏi: "Bọn yêu nhau bị dở hơi à? Nói lời sến súa, hành động ngớ ngẩn vậy mà không thấy rùng mình à :))". Nhưng chính những thứ sến sẩm, dở hơi ấy mới là tình yêu, và người trong cuộc luôn thấy điều đấy là đáng yêu, là hạnh phúc. Mình vì bạn mà tiến bộ hơn từng ngày. Những lần chờ đợi bạn, mình học được tính kiên nhẫn. Những lần bạn mệt mỏi với công việc, mình học được sự cứng rắn và mạnh mẽ hơn để bạn dựa vào. Những lần bạn nóng tính, mình học được sự nhu mì và dịu dàng để kiềm cơn nóng của bạn. Những lần bạn nói thích món này món nọ, mình học được cách nấu món đó thật điêu luyện, chờ ngày được trổ tài trước mắt bạn. Là bạn, người luôn sưởi ấm trái tim mình. Một câu yêu thương bạn nói ra, lòng mình như rực nắng ngày hè. Một lời khen từ bạn, mình vui như mở cờ ngày hội. Một nụ cười hiền lành của bạn, mình nguyện vượt qua tất cả khó khăn cùng bạn. Nhưng cũng là bạn, người luôn vô tình điều khiển cảm xúc của mình. Một câu nói phật ý từ bạn, mình bận lòng suy nghĩ. Một lời trách móc từ bạn, mình buồn bã dằn vặt bản thân. Một điều bạn không thích ở mình, mình vội vã tìm cách thay đổi, dù mình không thật sự bằng lòng với điều đấy. Chính mình là người tìm cớ giận dỗi bạn, cũng chính mình là người đau lòng. Mình luôn trách bản thân khi sống và yêu bằng cảm xúc. Nhưng có phải khi yêu ai đó thật lòng, chúng ta luôn khờ dại thế không? Ai cũng bảo mình ngây ngô, hồn nhiên và luôn mong được như mình 1 lần nữa. Nhưng họ đâu biết rằng, mình lại muốn được trở nên lí trí, trở nên bản lĩnh hơn như họ. Vì mình, mình quá mệt mỏi với sự yếu đuối, ủy mị của chính bản thân rồi... Người ta thường nói, ngày vui chóng tàn. Nếu có phép màu đưa mình quay những ngày còn bên bạn, mình sẽ lại yêu bạn bằng cả trái tim như thế. Vì mình đâu biết rằng, người con trai mà mình hoàn toàn tin tưởng, hoàn toàn đánh cược tương lai của bản thân ấy, sắp sửa rời xa mình, một cách tàn nhẫn. [Chắc tầm 2 phần nữa là hết rồi ạ TvT Sắp hết rồi các bác, cảm ơn các bác đã đi với e tới đây]