Phần 3

Có một điều mình luôn thắc mắc, tại sao bạn không bao giờ tâm sự với mình về công việc, gia đình, và bản thân bạn. Bạn bảo công việc bảo mật, chuyện gia đình khi nào sẵn sàng bạn sẽ kể. Chỉ đơn giản là ngành an ninh của bạn làm bên mảng gì, mình cũng không được bạn giải thích, phải tự mày mò gg (Sau này có 1 anh công an cùng ngành với bạn, theo đuổi mình, hỏi rằng mình quen bạn lâu như vậy, rồi có biết cụ thể ngành các anh làm là gì không. Mình bảo bạn cbh nói cho mình nghe, bảo rằng đó là tối mật. Nhưng anh này lại ngồi giải thích cặn kẽ cho mình, anh còn nói: Có gì đâu mà phải giấu hả e, cũng chỉ là 1 ngành nghề thôi mà, đừng thần thánh hóa công an quá, sau này e quen ai yêu ai cũng phải tìm hiểu rõ về công việc của người đó chứ. Vậy tại sao bạn lại giấu mình... Còn về gia đình của bạn, nếu mình không gặng hỏi thì bạn cũng kbh tự nói. Mình tìm tên bạn trên fb để xem những bài đăng bạn được tag nhưng lại ẩn tag, chỉ để tìm hiểu ai là người trong gia đình bạn. Ngay cả việc bạn học trường chuyên, mình cũng không tin, vì chẳng có 1 thông tin gì về bạn. Mình phải hỏi các anh các chị, rồi mò mẫm, cuối cùng cũng có được những tấm hình hiếm hoi ngày bạn còn học phổ thông. Bạn không biết rằng, nhìn những tấm hình bạn ngây ngô thời đó, mình thấy hạnh phúc lắm, vì người con trai mình yêu, người luôn giấu mình mọi thứ như thế, cungx từng có thời niên thiếu tươi đẹp như bao người khác... Bạn từng rất bất ngờ vì mình biết những ai trong gia đình bạn. Bạn cũng rất thảng thốt khi mình biết địa chỉ nhà bạn. Khi mình nói mình thất vọng vì bạn không tự nói, phải để mình cất công tìm kiếm như thế, thì bạn dửng dưng:Ai biểu e chọn cách nớ chi, răn không chờ a sẵn sàng rồi a giới thiêu!. Chờ bạn, mình chờ đến bao giờ? Làm sao mình có thể quen 1 người mà 1 chút thông tin gì về người đó mình cũng không hay không biết, như thế không phải là mình rất khờ và mù quáng sao? Con gái khi yêu, đặc biệt là khi ghen, còn nhạy bén hơn FBI và CIA. Câu này chưa bao giờ là sai. Thật ra bây giờ, bạn công tác ở đơn vị nào, sống ra sao, không phải là mình không biết, nếu mình thật sự muốn biết thì không thiếu gì cách để tìm, chỉ là bạn không còn xứng đáng để nhận được sự quan tâm đó thôi! Sau lần chia tay đầu tiên đó, mình hiểu chuyện hơn rất nhiều. Mình không giận hờn vu vơ nữa, biết thấu hiểu và thông cảm cho bạn hơn. Không còn những trận cãi vã đến run người, thay vào đó là sự nhẹ nhàng từ 2 phía. Bạn càng ngày càng thương mình hơn, chiều chuộng mình hơn, bạn bắt đầu nói về tương lai của 2 đứa. Bạn bảo mình học thêm tiếng Hàn để giúp bạn phiên dịch, mình cũng học cách trở nên khôn ngoan hơn để xứng với bạn. Mình từng rất nhiều lần hỏi bạn: - Anh ngáo, răn anh lại quen em? Em tưởng gu anh là tiểu thư dịu dàng nữ công gia chánh tề gia nội trợ hoa thưa ngọc thốt váy dài thướt tha chớ. Răn anh lại quen con bê đê quậy phá nghịch ngợm lời nói đi trước đầu óc theo sau như em? - Vì em hát hay, từ hồi em hát trên video nớ, anh thích ghê. - Rứa thôi hờ? - Em hài nữa. Mỗi lần nghe em nói chuyện, đọc stt của em là a cười thí mẹ hahaahahahahah! - Hờ? Chớ không có xinh đẹp dễ thương chi hờ? - ???? Nói chi rứa em? Để tát cái cho tỉnh hỉ :)) Nói chi ngứa đýt quáaa Lần nào bạn cũng troll mình như vậy. Mình thích sự hài hước của bạn, bạn luôn biết cách khiến mình cười.