Phần 2

Sau đêm Countdown hôm đó, bạn và mình thức đến hơn 3h sáng để nhắn tin qua lại. Cảm giác rung động với 1 người thật sự khó tả, lúc nào cũng lâng lâng, vui sướng trong lòng. Bạn nói E ngủ đi, e ngủ a mới ngủ được, đó cũng là lần duy nhất bạn chờ mình lâu đến vậy. ( Dường như câu nói này của con trai có khả năng quật đổ con gái 1 cách diệu kì nhỉ?). Sau ngày cuối năm, là sinh nhật bạn, 1/1. (Thật ra bạn sinh tháng 12 năm 1995, nhưng khai sinh lấy tròn 1/1/1996, đứa 95 đứa 98, thế nên chúng mình không hợp tuổi). Bạn rủ mình đi xem phim, bạn bảo tranh thủ được ngày nghỉ để đi chơi, chứ bạn vừa về thực tập, mấy hôm sau sẽ bận lắm. Hôm đó thật sự rất vui, sau lần chia tay tình đầu ngây ngô, lâu lắm mình mới có cảm giác thích 1 người thật nhiều đến thế. Bạn hỏi về gia đình mình, hỏi về dự định tương lai của mình,... (Vì bạn là công an nên rất quan trọng về gia đình đối phương). Hôm đó trời ĐN lạnh, mình k chịu được rét nên bạn bảo ngồi sau ôm bạn đi, cái cảm giác ấm áp đó, mình chưa thể quên được. Mọi thứ diễn ra thật nhẹ nhàng. Nhưng mình vì quá nóng vội được chính thức là người yêu của bạn mà vô tình đẩy bạn vào thế khó xử. Mình là 1 đứa khi đã yêu thì sẽ yêu rất cuồng nhiệt, không ngại thể hiện cho người ta biết mình thích họ nhiều đến nhường nào. Cũng chính vì thấy mình khóc khi nhắc về lần đổ vỡ trước, bạn đã ôm mình vào lòng: Em đừng bao giờ bỏ anh đi nhé, anh cũng từng tổn thương trong tình yêu, nên anh rất sợ sự chia tay. Anh cũng không bao giờ nói chia tay trước, mà luôn để người con gái nói ra, như vậy người ta sẽ đỡ đau lòng hơn. Lúc đó, mình chìm trong sự hạnh phúc, mình cảm giác an toàn trong vòng tay bạn, mình thích bạn quá nhiều rồi, không thể thoát ra nữa. Mãi sau này, mình mới nhận ra, lời nói gió bay. Và cũng sau này mình mới biết, bạn của thời điểm hứa hẹn ngọt ngào đó, chưa thích mình, chưa muốn gắn kết với mình nhiều đến thế. Mình trẻ con, rất trẻ con. Mình không hiều chuyện, không bình tĩnh. Vì bạn đang thực tập, nên sếp gọi đâu phải có mặt đó. Mình trách bạn vô tâm, trách bạn lúc nào cũng trễ hẹn với mình, để mình chờ đợi rồi lại bảo a bận a xin lỗi. Bạn nhịn mình, chiều mình, ra sức trấn an mình. Nhưng mình ích kỉ chỉ nghĩ cho bản thân nên luôn trách móc bạn mà không biết rằng bạn đang rất mệt mỏi. Con giun xéo lắm cũng quằn. Bạn muốn dừng lại. Bạn nhắn tin cho mình thật dài: Anh xin lỗi, mình dừng lại được không em? A cảm thấy mệt mỏi quá. Vừa về thực tập, chưa quen công việc, phải đối mặt với lọc lừa xã hội, về đến nhà thì gia đình không thân thiết, gặp e thì e giận dỗi, anh áp lực quá, anh nghĩ mình không thể lừa dối cảm xúc của mình được nữa. E rất tốt, nhưng a không xứng đáng với e đâu. Và 1 dòng chữ nhẫn tâm nhất Anh chưa từng có tình cảm với em!. Vì dòng tin nhắn đó, mà 11h đêm mình nằng nặc đòi chạy xe qua nhà bạn giữa trời rét, bạn ngăn mình nhưng bất lực, vì mình quá đỗi cứng đầu. Bọn mình cách nhau cây cầu sông Hàn, sao lúc đó mình thấy con đường xa quá, cô đơn, lạc lõng quá. Mình ngồi trước tiệm bánh mỳ chờ bạn ra. Thấy bạn, mình chỉ muốn chạy đến ôm chầm lấy thôi. Mình khóc rất nhiều, mình hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mình trách bạn tại sao không nói với mình những điều đó trong lúc đang quen nhau, mà để đến khi xích mích lại lôi ra do mình thế này thế kia. Mình đau lòng hỏi bạn có phải bạn thật sự không có tình cảm với mình không? Bạn cầm tay mình: Lúc nãy a áp lực quá, a chỉ muốn thoát ra khỏi mớ hỗn độn đó, nên đã nói vậy để nhẹ nhàng hơn, nhưng lại không biết rằng đã khiến e tổn thương đến vậy. Sau 1 hồi nói chuyện, bạn muốn chúng mình làm lại từ đầu. Bạn muốn mình hiểu chuyện hơn, trưởng thành hơn, hiểu cho tính chất công việc của bạn hơn. (Đó cũng là những điều mình học được từ mối tình này).