Đây Là Chap Đầu Tiên!

Phần 1

Chắc bây giờ mọi người đang rục rịch chuẩn bị ra đường dự Countdown chào mừng năm mới, còn mình thì đang ở sân bay chờ chuyến về ĐN. Đáng nhẽ ra mình nên đáp chuyến sớm hơn để kịp về chào năm mới với bạn bè, gia đình, nhưng mình lại cố ý chọn chuyến trễ, rồi mong hãng delay thêm chút nữa, để về thật trễ, để bỏ lỡ lễ Countdown năm nay. Nếu như lúc này, mình và nyc vẫn quen nhau, thì hôm nay là 1 năm ngày mình và bạn đó gặp nhau lần đầu. Mối tình 8 tháng, đúng hơn là 7 tháng rữoi, không dài, nhưng cũng không quá ngắn đối với 1 tình yêu thực sự nghiêm túc, và đủ để lại cho mình nhiều bài học, trải nghiệm vui buồn, và tất nhiên là có cả những tổn thương mà mình đang cố từng ngày để quên. Mình và nyc quen nhau qua Voz. Hôm đấy là giữa tháng 10 năm 2017, mình có đăng lên group video mình cover 1 bài hát, và bạn đó là 1 trong những người add friend mình. Mình k có thói quen add người lạ, không cần nói đến acc clone. Nick của bạn đó không có 1 tấm hình gì, không 1 bài đăng gì, chỉ vỏn vẹn 1 thông tin duy nhất là đang học tại trường mà mình đang theo học. Mình nghĩ, ok, có khi là đàn anh, add đi, có thể sau này sẽ gặp. Từ lúc add nhau, cả 2 chưa bao giờ tương tác gì, mình cũng quên bẵng sự xuất hiện của bạn đó trong list friend. Thế nhưng, lâu lâu, mình có thấy bạn xem story fb của mình, nhưng cũng không chú ý lắm. Mình là 1 đứa rất thích lọc danh sách bạn bè, bạn cũ không nói chuyện, dù từng thân đến mấy, mình cũng unf, mình biết đó là thói quen không tốt, nhưng mình quen mất rồi, điều lạ là lúc đó mình lại không unf bạn, chắc có suy nghĩ biết đâu sau này lại gặp. Sang đến đầu tháng 12, lúc đang lướt fb, mình thấy bạn đổi ava fb. Lúc đó điều duy nhất mình nghĩ: Cái đm, đẹp trai vlon! Mọi người có thế nghĩ mình thích bạn đó vì ngoại hình, mình không phủ nhận, nhưng lúc đó mình không thích bạn, chỉ là thấy bất ngờ mà thôi. Mình quay sang hỏi con bạn mình: - Ê đẹp trai hỉ? - Ủa bạn mi đó hả? Đù được đó! - Ủa mà răn hắn lại mặc đồ công an bây?! Bữa ni trường mình chụp kỉ yếu mà cũng thuê đồ ngầu dữ hỉ?!?! ( Lúc đó bạn ấy mặc áo sơ mi trắng, quần lục, vest lục) - Ời chắc mấy ông làm màu thôi haha. Ủa mà định tán hả? - Chi má! Quen biết chi :)) Tự dưng dô kêu Anh đẹp trai quá cho em làm quen hả ?? :)) Mê trai cũng vẫn phải giữ giá má ơi! Ngắm chơi thôi, mà không ngờ acc clone ni đẹp trai ghê =))) Câu chuyện mê trai chỉ dừng lại tới đó, vì mình cũng không có ý định gì. Đến ngày 31/12/2017, mình lại đang lướt fb thì thấy bạn up video thổi harmonica. Mình vào cmt, không có ý nghĩ bạn sẽ rep lại: - Học giỏi quá!! ( Vì bạn đó quay camera vào bàn học, rất nhiều sách và bằng khen, sau này mới biết học trường chuyên của thành phố mình) Và đột nhiên bạn rep lại ngay: - Học giỏi chi mô, hình trên mạng đó bạn ơi. Mình bắt đầu thấy thú vị, tiếp tục rep lại: - Ủa a đi dạy chưaaaa? (Vì bạn ghi thông tin là học Sư phạm ngoại ngữ tại trường mình). - Dạy gì em ơi, thất nghiệp đi giữ xe đây nè. - Ơ anh sinh năm mấy? Lúc đó mình không thấy bạn rep nữa, hơi hụt hẫng, thì bỗng dưng bạn nhắn tin: - A sinh năm 96 e ơi. Mọi thứ bắt đầu từ đó, nhưng thời điểm ấy, mình không nghĩ cả 2 sẽ kết thúc 1 cách đau lòng ( cho mình) đến vậy. Nói chuyện được 1 lúc, mình mới biết bạn là công an ( Mọi người nói mình quen vì đẹp trai vì ngoại hình cũng được, nhưng đừng nói mình quen bạn đó vì cái mác công an. Mình chưa bao giờ có hứng thú với các ngành liên quan đến quân đội, bộ đội, công an,... Mình luôn có tư tưởng những người ngành đó sẽ rất khô khan, cứng nhắc, và đặc biệt hay có nhiệm vụ, đi trực. Tính mình khá trẻ con, bánh bèo, nên luôn nghĩ sẽ kbh quen những người không chiều chuộng nhẹ nhàng với mình). Tối hôm ấy bạn rủ mình ra biển đón Countdown, vì bạn trực pháo hoa, mình cũng có hẹn với em mình sẽ đưa nó ra đó chơi, nên đã đồng ý. Trước khi đi trực, bạn chỉ nói A đứng ở bên phải sân khấu, e cứ thấy đứa mô mặc đồ ngành, lùn nhất là anh. Không kịp lấy sđt, bạn cũng k nhận được tin nhắn mes của mình vì không có mạng, nên mình tìm bạn như mò kim đáy bể vậy. Sau 1 hồi đi chục vòng rìa phải sân khấu, mình bỏ cuộc. Nhưng e mình cứ kéo tay mình: Chị phải kiếm bằng được ảnh chớ, không là e không cho chị về đâu! Ủa, trai của chị hay của m ?????! Rồi mình thấy bạn, đứng ở rìa trái ???? Đm bạn. Cảm giác thấy 1 người mình chưa bao giờ gặp, ngoài đời, thật sự khó tả. Mình cảm giác mơ hồ, vừa vui, vừa sợ. Vui vì mình thấy bạn, sợ vì mình không chắc có phải bạn không, nhỡ nhận nhầm thì chui xuống lỗ không kịp. Mình vào fb xem lại hình bạn, nhưng bạn lại thay lại ava cũ, toàn những triết lí cuộc sống. Ủa anh giỡn mặt e hay gì?! Không 1 hình ảnh, không 1 thông tin, lsao chạy qua nhận vơ được. May mà lúc đó sự mê trai chưa lấn át sự thông minh ????. Mình chợt nhớ ra ava mess sẽ đổi chậm hơn ava fb. Mình vào mess và xem lại hình bạn đó. Em mình còn cao tay hơn. Vì ava mess nhỏ xíu, nên nó zoom rồi cap màn hình, sau đó lại zoom rồi cap màn hình. Ok, thấy mờ mờ. Sau đó mình có nhờ e mình chụp lén vài tấm để xác minh, bạn lúc ấy thật sự rất ngầu, lần đầu và cũng là lần cuối mình thấy bạn mặc bộ đồ công an. Mình không biết em mình mắc cái tật lanh chanh từ ai nữa, em họ nên kp từ mình rồi ???? Nó chạy qua chỗ bạn, hỏi bạn: - Anh anh có phải anh Y không? - Ừ đúng rồi e. - A có hẹn với chị Z đúng không, chị e á? - Ừ đúng rồi, chị e đâu? - Dạ kia kìa anh, bả ngại, bả không dám qua. - Em dắt chị qua đây đi, a đang làm nhiệm vụ không rời vị trí được. Sau đó nó kéo mình qua bạn bằng được, mình ngại, chỉ dám cúi đầu Chào anh rồi lại lặn mấy tăm. Sau đó bạn chủ động qua chỗ mình và bảo 2 đứa xem pháo hoa xong thì về sớm đi, trời lạnh lắm, về anh nhắn tin cho Hôm đó mình đón năm mới cùng bạn, mình thật sự rất vui, cả 2 cùng xem Soobin hát, cùng đếm ngược xem pháo hoa, cùng nghe Happy New Year - khoảnh khắc hạnh phúc đến đau lòng mà mình sẽ kbh có thể quên được.