Chương 3

Buổi học trôi qua nhanh chóng, tôi có cảm giác như hôm nay nhanh hơn mọi ngày thì phải. Có lẽ là do mọi ngày mỗi khi làm xong bài tôi chã biết làm gì ngoài ngắm cây ngắm trời ngắm những ngôi nhà qua ô cửa sổ ngay cạnh cả nhưng hôm nay có hơi khác là tôi chỉ ngắm mỗi em Trâm, nhìn em nó chăm chú làm bài với lọn tóc chẻ xuống cạnh má phải trông xinh đáo để. Thích nhỉ! Tự nhiên hôm nay tôi thấy lòng vui vui, phấn chấn hơn mọi ngày. Bỗng -Văn! Không lo làm bài đi ngồi nhìn cái gì đấy? Cô N lớn tiếng -Dạ! Em làm xong rồi ạ! Tôi vừa lúng túng đáp vừa vội lên trình bài mà không quên lia mắt qua em Trâm đang ngồi cạnh chỗ tôi đứng. Em nó vẫn đang chăm chú làm bài có vẻ như cũng chuẩn bị xong rồi vì tôi thấy lời giải là của bài cuối cùng. -Ừm, giỏi! Mà chữ cẫu thả với trình bày xấu quá nha Văn. Cô N gằn giọng, làm tôi giật bắn cả mình. -Ơ, dạ! Hì hì. Tôi cười trừ. Hồi cấp một tôi cũng là đứa có số má trong chuyện học hành chắc cũng trong top 8 của lớp, trội nhất là môn toán và đặc biệt là môn anh ngữ vì tôi đã bắt đầu học từ lớp 2 nhưng tận lên lớp 3 chương trình dạy mới thêm vào để tôi có cơ hội thể hiện và có thể nói là tôi trùm anh lớp A, ngầu nhỉ? Kết thúc buổi học ngày hôm nay. Như thường lệ lớp bắt đầu học vào 2 giờ chiều mỗi ngày và kết thúc vào tầm 4 giờ 30 có buổi thì sớm hơn hoặc trễ hơn tùy hôm và chúng tôi thường tận dụng khoảng thời gian nghỉ sớm để bày trò quậy phá chơi với nhau vì thường thì 5 giờ ba mẹ của đám chúng tôi tan làm mới lên đón, còn gia đình có bố mẹ rãnh thì đúng giờ thì về thôi. Nói sơ qua nhà của cô N thì có 2 lầu và 1 tầng thượng có sân rộng. Trên này thoáng mát và có rất nhiều cây cảnh do thầy T ( chồng cô N) trồng và chăm sóc rất tỉ mỉ. Thoạt nghĩ có vẻ như nó chỉ là một sân thượng buồn tẻ nhưng với đám nhỏ tụi tôi thì không như vậy. Dù có thể chỉ là ngồi nói chuyện với nhau nhưng đây là nơi giúp chúng tôi gần gũi nhau và hiểu nhau hơn. Tôi bước đến lan can và nhìn xa xăm theo hướng cột sân vận động Quy Nhơn. "Gió mát thoải mái ghê!" tôi thầm nghĩ. ....