Logo
Trang chủ
Phần 5: In To the Wild – Về Miền Hoang Dã

Phần 5 - Chương 3

Cảm nhận đầu tiên của tôi là đầu đau như búa bổ, tay chân đều đã rã rời và cả cơ thể lạnh cóng run lên bần bật, tôi cứ thế mà mê mang không suy nghĩ hay hình tượng ra cái gì cả. Mãi cho đến khi có cái cảm giác lạnh lạnh trên đầu như nước mát chảy xuống mắt tôi mới mở mắt ra được. Trong căn phòng tối lờ mờ tôi chỉ thấy được 1 vài vệt nắng xuyên qua lỗ thông gió chiếu lên trên tường, rồi từ đó từng hình ảnh mới hiện rõ lên dần dần. Có ai đó đang chườm khăn ướt lên trán của tôi, miệng tôi khô khốc không nói nên lời cứ lép chép mãi rồi bỗng có mấy giọt nước mát chạy trên môi tôi xong trôi xuống cổ họng. Tôi nhíu mắt nhíu mày mới thấy được rõ hơn, có cô gái nào đó đang dùng muỗng mớm nước cho tôi.

Dù đã 4 mắt nhìn nhau nhưng đầu óc tôi vẫn u ám không biết cái chuyện gì đang xảy ra, cả cơ thể vẫn còn lạnh quá, tôi co người rút tay lên ngực rồi run lên bần bật. Cô gái thấy tôi tỉnh dậy nhìn chằm chằm liền ngại ngùng dừng tay rồi thốt lên: 

-Anh tỉnh rồi, mừng quá, để em đi kêu bạn anh ! 

Tôi vẫn còn đang khát quá nên chưa nó gì được chỉ biết thò cánh tay ra khỏi mền với với xin thêm tý nước nhưng cô ấy đã bỏ ra ngoài. Nằm suy nghĩ 1 hồi tôi đoán chắc là bị sốt gì đó rồi ngất luôn từ tối hôm qua tới giờ mới dậy, có lẽ bây giờ đã là 3-4h chiều rồi. Thế này thì muộn chuyến đi mất, dù vẫn còn rét nhưng đinh tôi lật mền ra ngồi dậy thì thấy tay vướng vướng, giơ lên mới thấy cô gái còn truyền cả đạm cho tôi. Định bụng bứt dây đứng dậy nhưng vẫn còn lạnh quá nên tôi lại nằm xuống chờ 2 thằng kia đến.

-Đồ cùi bắp, ra rừng ra rú có chút xíu mà ngất luôn. Cái giọng Hà Nam không lẫn đi đâu được của thằng Hoàng oang oang từ trước khi nó mở cửa, rồi nó vào, để tay lên đầu tôi xuýt xoa coi bộ còn nóng lắm.

-Má ! sao tụi mày không kêu anh dậy. tồi thều thào.
-Tường anh chết luôn rồi mà kêu cái gì, thằng Vinh đáp.
-Anh có biết đâu, nhắm mắt lại rồi chẳng biết gì luôn. Chắc phải hoãn lại 1 ngày nữa mới đi được
-Hoãn cái gì ? ông bị sốt rét nằm 1 đống cả 3 ngày nay rồi mà hoãn 1 với 2 gì ? thằng Hoàng mỉa mai.
-Gì cơ ?3 ngày á ? mày đùa anh ah ?
-Anh bị sốt rét rừng, ngất đi cả 3 ngày giờ mới tỉnh, thằng Vinh nói.

Nghe xong tôi cũng muốn mệt thêm luôn, thế là tôi đã nằm liệt giường cả 3 ngày nay mà không biết gì cả, bây giờ là 8h sáng ngày thứ 4 kể từ khi xuất phát rồi. Tôi nhờ chúng nó đỡ dậy rồi xin miếng nước chưa biết phải làm gì tiếp theo thì cô ta đi vào, là cô gái nhỏ nhắn hôm trước, em nó cầm trên tay 1 ly nước với mấy viên thuốc ngại ngùng đưa cho thằng Hoàng xong đi thẳng làm tôi chẳng kịp cảm ơn 1 câu.

-Uí giời úi giời ! nâng niu cả mấy ngày nay rồi mà còn ngại với chẳng ngùng ! thằng Hoàng lại lanh lảnh cái mỏ nó.

Vinh nó kể cho tôi biết là cô này tên Nhi, sinh năm 93, suốt từ ngày tôi đổ bệnh thì chăm sóc cho tôi vì trước gia đình có nghề y nên cũng biết chút xíu. Vừa nghe nó kể vừa nhìn mặt của thằng Hoàng thì tôi thấy cái thằng dở người này nó cay cú gì ấy, nó bảo tôi há mồm ra rồi quăng mấy viên thuốc vào như cho gà ăn xong rót nước vào như muốn cho tôi chết sặc.

-Đêch bà cái thằng này, mày giết anh ah ? tôi khục khặc
-Uống xong cho chết luôn đi, được gái chăm mấy ngày sướng quá nằm luôn chứ bệnh tật đ** gì ông.

Đang đau ốm lại nghe cái thằng dở người này nó lèm bèm càng mệt thêm nên tôi bảo thôi chúng nó đi đâu làm gì thì làm đi, mặc tôi. 2 thằng chắc cũng chờ có thế nên đẩy cửa bước ra. Ở ngoài cửa có ông cu nhóc tầm 14 tuối đứng rình nãy giờ thấy động liền chạy thằng.

Tôi nằm xuống, lại co ro và nhắm nghiền mắt, vì sốt rét nên cả người tôi nóng như cục lửa nhưng vẫn cảm thấy lạnh.Tôi thiếp đi lúc nào không hay, đến trưa Nhi lại bưng cháo vào. Tôi thấy thế cũng ngồi dậy cười cười dù tôi biết giờ tôi cười chắc cũng như khỉ đột mà thôi, em bảo tôi cứ nằm để em cho ăn nhưng tôi từ chối. Tôi đỡ lấy tô cháo nóng cảm ơn rối rít rồi hỏi:

-Em tên gì thế?
-Em tên Nhi
-Thật ngại quá, anh nghe bảo mấy hôm nay em…lo…cho anh !
-Dạ, hông có gì anh. Em nó đáp, giọng sài gòn.
-Em người ở đâu? ở đây lâu chưa ? em có còn người thân ? Tôi vừa hỏi vừa húp tô cháo hành với muối.
-Em trước ở Sài gòn, em đến được đây cũng hơn 3 tháng rồi, còn….

Nói tới đó em nó ấp úng, tôi cũng hiểu nên liền xin lỗi. Lúc này tôi mới nhìn rõ được Nhi, em có khuôn mặt thon thon, mắt 1 mí và đeo kính rất ngộ ngộ mà dễ thương, nhìn em nó ấp úng nói không nên lời nên tôi tiếp chuyện:

-Thật cảm ơn em quá, không có em chắc….2 thằng kia nó có biết gì đâu.
-Dạ không có gì thật mà anh, anh đừng nói vậy tội 2 ảnh. Cũng lo cho anh lắm mà không biết làm gì cả. ah mà anh ăn đi cho nó nóng.

Tôi cười cười rồi húp tiếp tô cháo. Nhi nó cũng ngại nên không nói gì nữa đợi tôi ăn xong rồi bưng tô ra ngoài. Tôi giờ đã khỏe hơn lúc sáng đã bớt sốt nên liền bứt dây chuyền đạm leo xuống tính đi ra ngoài, bỗng nhiên tôi để ý bộ quần áo tôi mặc lúc ngủ đã được thay ra bằng bộ khác, chết cha ! Cầu trời cho 2 thằng kia thay chứ không phải Nhi.

Đẩy cửa ra ngoài, cái nắng buổi trưa làm tôi chói cả mắt. Bây giờ mới gần 1h, tôi cứ tưởng ở ngoài khu nhà chắc cũng nhộn nhịp lắm nhưng lạ thay chẳng thấy ai cả, chỉ có mấy cậu thanh niên đứng gác trên chòi. Đêm hôm trước tôi tới thì trời đã tối, không thấy gì nhiều, giờ tôi mới có cơ hội quan sát cả khu trại, đây là 1 xưởng thu mua và sơ chế cao su cũ. Có mấy dãy nhà xưởng, nhà kho, nhà ở cho công nhân và phòng quản lý. Đất trong khu khá rộng nên mọi người trồng khá là nhiều rau cỏ, hèn gì hôm trước ăn cơm toàn rau là rau nhưng mà tôi thích như thế.

Lững thững tôi bước xuống sân đi 1 vòng, ở đây họ có mấy chiếc oto và cả 1 xe bồn xăng, ngoài kia có chiếc máy múc đất chắc là để đào hào, dãy nhà kho có máy phát điện, mấy thứ nông cụ linh tinh để trồng trọt. Nói chung thì cuộc sống ở đây cũng khá là ổn, tự cung tự cấp được, có chăng cũng chỉ cần xăng dầu mà thôi. Tôi lết về phía hàng rào nhìn ra ngoài, cái trại nằm dưới chân 1 ngọn đồi thoai thoải, từ đây có thể nhìn được đường cái ngoài kia. Từ con hào ra tới bên ngoài 50 mét đều được phát quang sạch sẽ để tiện quan sát. Nhìn cách bố trí công sự cũng đủ hiểu chú Tuấn là quân nhân chính hiệu. Đang nhìn tới nhìn lui thì tôi nghe có tiếng chạy lạch bạch đằng sau, quay lại thấy 1 thằng nhóc tầm 14-15 tuổi chạy tới rồi níu áo:

-Anh ơi ! đi zô đi ! đi zô chứ không mấy anh la ?
-Anh nào la ? mà sao la ? anh có làm gì đâu ?
-Không được ra ngoài ! phải ở trong nhà !

Tôi chưa kịp hỏi thêm thì 1 người thanh niên trên chòi gác đã nghe tiếng 2 anh em liền quay qua ra hiệu phải vào nhà. Tôi thấy thế cũng gật gật rồi đi theo thằng nhóc.

-Em trai tên gì em trai ?
-Em tên Hùng !
-Thế bao nhiêu tuổi rồi ? Hùng ở đây lâu chưa ?
-Em 14, e với Mẹ tới đây gần 3 tháng rồi.
-Ah thế hả ! Em có thấy 2 anh đi chung với anh ở đâu không ?
-2 ảnh đang trong phòng chú Tuấn á anh.
-Ok ok, em dẫn a qua đó giùm cái.

Thằng cu cũng chẳng nói gì thêm nó gật rồi chạy 1 mạch làm tôi phải bám theo,cái dáng nó thoăng thoát coi bộ lanh lẹ lắm, mặt nó thì non choẹt mà coi bộ cũng to cao so với cái tuổi của nó.

Coi bộ sau 3 ngày nằm liệt giường thì việc tôi đẩy cửa bước vào khiến cho ai cũng bất ngờ, trong phòng chú Tuấn đang đứng chỉ trỏ gì đó trên sa bàn ( mô hình đắp bằng đất mô tả địa hình, hay dùng trong quân đội), thằng Vinh, thằng Hoàng rồi cả 4 người khác chắc là lính lác của chú Tuấn. Khi tháy tôi thì tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm như sinh vật là, tôi cũng cười trừ 1 cái rồi lại săm soi cái sa bàn.

Chú Tuấn giới thiệu sơ mấy người lính: Thạch, Linh, Tuấn Anh với cả Thắng tôi đã biết, đám này coi bộ cũng trạc tuổi tụi tôi nhưng mà toàn là quân nhân nên tướng tá ngon hơn hẳn. Tôi cũng gật gật rồi bắt tay xong mời chú tiếp câu chuyện.

-Chú tính đợi cháu khỏe rồi mời cháu bàn chuyện luôn mà cũng gấp gáp quá nên mời đỡ 2 đứa bạn cháu ra trước.
-Vâng, chú cứ nói, cháu cũng đỡ đỡ rồi. Tới đây mà còn bệnh tật cháu ngại quá
-Sốt rét rừng ấy mà, ai cũng bị cháu ơi.

Chắc chú nói thế cho tôi đỡ quê thôi chứ 2 thằng kia có bị đâu. Trên sa bàn có 2 khu nhà, 1 khu tôi nhìn là biết ngay cái trại này, 1 khu khá lạ tôi không biết ở đâu nhưng nhìn sơ qua cũng biết là kiểu nhà xưởng hay là cơ quan gì đó. Chú Tuấn giải thích lại từ đầu cho tôi nghe, Bọn rab mà chúng tôi kéo đến không chịu bỏ đi về địa bàn cũ của chúng nó mà giờ đã làm ổ ở 1 cái xưởng gỗ gần đây. Việc chúng nó tìm thấy trại rồi tấn công chỉ là sớm hay muộn, chú đang cân nhắc phương án gia cố và phòng thủ trại hoặc là đánh úp vào ổ của chúng nó. Tôi nghe tới đây thì thở dài thường thượt, đúng là họa vô đơn chí , hóa ra là do chúng tôi mà cả trại bây giờ đang bị nguy hiểm, hèn gì mọi người đều bị nhốt trong nhà không được ra ngoài. Tôi nhăn nhó rối rít xin lỗi liền bị chú ngắt lời:

-Bán kính hoạt động của tụi này rất rộng, không sớm thì muộn chúng cũng tới đây. Thật ra mà nói thì có các cháu với khí tài ở đây cũng tốt , chú tính…

Thằng Hoàng lại nhảy vào :

-Điều 2 chiếc thiết giáp đánh úp tụi nó đó anh Minh !

Cái tính bốp chát của thằng này không thể nào mà giải quyết được, nó thốt ra như thế làm cho chú Tuấn ngại cả miệng chẳng biết nói gì hơn nên tôi đành phải tiếp lời:

-Dạ vâng, cháu hiểu, chú cứ nói rồi mấy anh em cháu bàn thêm.

Kế hoạch cụ thể của bên đó khá dài dòng và cần chuẩn bị kỹ, nhanh cũng phải 2-3 ngày trong khi tôi thì ruột gan đang nóng hết cả lên mong lên đường cho sớm. Đợi chú nói xong tôi kéo 3 thằng về nhà, tôi hiểu tôi có phần trách nhiệm trong này nhưng không thể mạo hiểm thêm được nữa. Đạn dược, xăng dầu cũng có hạn giờ đánh đấm hết rồi lấy đâu ra mà về quê nữa.

2 thằng kia không hiểu sao bữa nay lại thành anh hùng đột xuất, chúng nó nằng nặc đòi phụ mọi người đánh trận này. Ý tôi thì lại khác, tôi chỉ muốn chia lại cho họ ít đạn dược củng cổ phòng thủ rồi anh em lại lên đường. Thực ra cái hôm trước khi họ đến thì cũng đã tàn trận rồi chứ không phải ơn nghĩa gì cho lắm.

Trước khi đi tôi cũng đã nói rõ với 2 thằng nó là bước ra ngoài này quyết định của tôi dù như thế nào chúng nó cũng phải nghe theo, nhắc lại điều đó 2 thằng cứng họng không nói gì thêm. Tôi quay ra lục balo tính tìm lon nước uống thì không còn lon nào cả:

-Nước với đồ ăn đâu cả rồi Hoàng ?
-Đem chia hết rồi !
-Cái gì ? đem chia hết rồi ? em giỡn hay em thật vậy ?
-Em với Hoàng lấy cho mọi người hết rồi, phòng bên còn chút ít ! thằng Vinh trả lời

Tôi nghe xong mà cứng họng, thật là không hiểu nỗi tôi quăng cái balo xuống đất cái bẹp rồi bắt đầu lên lớp:

-2 đứa bị làm sao vậy hả ? ở đây còn cách nhà anh hơn 400 cây số, đem cho hết lấy gì mà đi đường ? Mấy đứa có biết anh phải liều sống liều chết bao nhiêu lần giữ chừng đó lương thực cho chuyến đi này hay không ? trời ạ ! hơn 6 tháng trời anh nhịn ăn để giành tới bây giờ đó có biết không ?

2 thằng cũng thanh nga thanh minh nào là họ ăn khổ lắm, nào là tội mấy đứa nhỏ nhưng mà không thể làm vậy được, mục đích cuối cùng là đi về nhà chứ không phải cứu ai hết. Điên máu tôi đạp cửa bỏ ra ngoài.

Không ngờ lại xui xẻo và gặp lắm vần đề như thế này, ban đầu chỉ tính chạy thẳng về nhà là xong. Nào là bị vây, bị sốt rét rồi giờ còn cả hết lương thực đi đường với lại chịu trách nhiệm về đàn rab ngoài kia. Mặc kệ mấy ông gác trên chốt bảo vào nhà tôi cứ chống nạnh đi tới đi lui tìm cách sao cho ổn thỏa, đi ra tới vườn rau thì thấy mấy người phụ nữ đang hái rau chắc nấu bữa tối.

-Cháu chào các cô ạ
-Khỏe rồi hả cháu
-Dạ Vâng !!!

Dù ai cũng lom khom làm việc vì sợ tụi rab bên ngoài nhưng tôi vẫn thấy bé Nhi, lân la lại gần phụ giúp thì bị từ chối nhiệt tình vì cái lý do không thể hợp lý hơn: anh chưa khỏe đâu, vào trong đi ạ ! ấy ! a đừng bứt cây non, để cho nó lên đã, chưa ăn được đâu.

Quê độ tôi gãi đầu tồi quay vào, thằng Hùng chẳng biết ở đâu liền chạy tới hí hửng.

-Ui ùi ôi ! anh Minh thích chị Nhi nhá.
-Ơ ! làm gì có, cái thằng này !
-Thích thì nói thích, người ta lo cho anh cả 3 ngày trời.
-Uh anh biết rồi, nhưng mà a định cảm ơn thôi.
-Cảm ơn á ? Thế thì phải cảm ơn cả em cả mọi người nữa.

Nghe tới đây tôi mới tò mò không hiểu ý nó là sao nên hỏi thêm:

-Ý em làm sao cơ ? em cũng chữa bệnh cho anh hả ?
-Không, anh bị sốt rét tưởng chết rồi. Em với mọi người vào bệnh viện thị trấn lấy thuốc cho anh, anh Thạch với anh Thắng còn bị mấy con kia dí theo cắn nữa kìa.

Vừa nói nó vừa chỉ về chiếc Pajero trên sân chi chít vết cào.Tôi nghe tới đây thì sửng sốt, không ngờ mọi người lại vì mình như vậy. Theo lời cu Hùng , lúc tôi bị bệnh, sáng hôm sau 2 thằng kia lay tôi dậy không được tưởng chết rồi, thuốc không có sẵn, chú Tuấn bố trí 6-7 người vào thị trấn cách đó hơn 30 km tìm thuốc cho tôi. Trong bệnh viện rab nhiều, mọi người phải vất vả cả buổi chiều mới lấy thuốc về được.

Chuyện là vậy mà 2 thằng kia không kể cho tôi, trong khi tôi lại toan tính lon nước viên đạn với họ. Nghe xong chuyện của thằng Hùng tôi thiệt thấy có lỗi quá.Tôi dẫn nó về phòng cho mấy gói đồ ăn rồi mới đi tìm 2 thằng kia. Chúng nó đang xếp súng xếp đạn ở phòng bên, toàn bộ súng ống đạn dược và đồ ăn đã được chuyển hết vào trong này..

-Sao em không nói với anh chuyện mọi người đi tìm thuốc ?
-Thuốc thì phải tìm, bới dưới đất lên cho ông uống hay sao mà phải kể. Thằng Hoàng giận tôi chuyện mới nãy nên nói cứ như chửi vào mặt.
-Thôi anh biết rồi, a xin lỗi. Đã vậy thì phải giúp họ chứ biết làm sao. Còn bao nhiêu đạn em ?

Thằng Vinh đứng dậy đếm tới đếm lui rồi báo cáo:

-Xuyên giáp 6 viên, nổ mảnh 12 viên. 12ly7, 19 hộp là gần 2000 viên. Đạn AK 4400 viên, lựu đạn 36 quả các loại.

-Còn đồ ăn ?
-Đi đường thì chắc đủ 4-5 ngày.
-Thôi được rồi, giờ đạn thì chia nửa cho họ, đồ ăn thì không share nữa. Chuẩn bị ăn tối xong rồi anh bàn thêm với chú Tuấn.

BÌNH LUẬN
Đăng Truyện