Logo
Trang chủ
Phần 4: Friends or Foes - Bạn Hay Thù?

Phần 4 - Chương 2

Nhìn 2 cái bóng kì cà kì cạch đạp xe đạp trên đường quả thật tôi không hiểu nổi bọn chúng đang làm gì nữa, cái đứa cầm lái quay lại nhìn coi bộ cũng xa rồi thì quăng cái cây nó đang cầm trên tay xuống đường cái cạch. Không để phí thời gian tôi chạy 1 mạch lại xe rồi đề máy bám theo, từ đằng xa tôi vẫn thấy 2 đứa nó kiên trì đạp xe 1 cách đáng thương, tôi muốn xem thử chúng đi được bao lâu nên cứ lái xe chậm chậm đằng sau. Thằng ngôi sau coi bộ đã biết tôi dí tới nơi nên vỗ vào vai cái con ngồi trước bạch bạch thúc cho nó đạp nhanh lên, tôi không thể nào mà nhịn cười được.


Cho 2 đứa nó đạp xe giữa trời nắng chán chê tôi mới đè ga bám sát rồi ép cả 2 vào lề. 2 đứa nó với chiếc xe đạp chuếnh choáng rồi ngả vật ra vệ cỏ ven đường thở lấy thở để. Tôi mở cửa xe bước xuống lên đạn cái tóch nghe thật oách rồi chỉa vào 2 đứa kia, tất nhiên là tôi đã lên đạn từ nãy rồi nhưng mấy khi được “thể hiện” như thế này chứ.


Cái con với mái tóc vàng hoe, áo sơ mi trắng màu cháo lòng thì nằm úp mặt xuống với tay cào cỏ như muốn bò đi mà không được còn thằng thì lồm cồm bò dậy, nhìn 2 đứa thương không chịu được, nó vừa thở vừa nói:

-Đừng…Đừng bắn…anh đừng bắn…!
-Mày tên gì ?
-Em tên Vinh.
-Còn bé kia !
-Dạ nó không phải con.
-Em gái tên gì em gái ? tôi quay qua hỏi con bé

-Nó tên Hoàng !
-Anh có hỏi mày đâu, cái thằng này ! Tôi bực mình quát

Vừa nói tôi vừa dí súng vào mặt cái thằng đen đen.

Bố Mẹ ơi, cái đứa mà nãy giờ tôi nghĩ là con gái, nó nằm vật ngửa ra mới thấy rõ nó là cái thằng, đội tóc giả nhìn kinh không chịu được.

Không thể nào mà nhịn cười được tôi hạ súng xuống rồi cười hô hố như 1 thằng điên giữa trưa nắng mặc cho 2 đứa kia ngơ ngác nhìn.

-HA ! ha ! ha!
-Thằng này mày bị điên hả ? haha….rab nó cắn mày quá mày khùng rồi hả ?
-Ha ha ha…. !

Thằng Vinh thì ngơ ngác với cái thái độ của tôi còn thằng kia coi bộ bực dọc nắm lấy túm tóc giả vứt cái bẹt xuống đất.

-Đệch M* ông Minh ah ?
-Ơ ! thằng Hoàng !

Tôi đứng khựng không cười được nữa, nó bỏ mái tóc giả ra tôi mới nhận ra nó là thằng Hoàng.

-Đệch ! chú còn sống ah ?
-Má ! tưởng ai ! đệch mệ ông Minh.

Tôi và nó cứ văng tục linh tinh cả lên rồi tay bắt mặt mừng, tôi kéo nó dậy, phủi quần cho nó. Thằng đen nhẻm mới nãy tên Vinh vẫn ngơ ngác chưa hiểu gì suốt từ khi tôi cười.

Thì ra là thằng Hoàng, nó chung trường và học với tôi 1 lớp duy nhất cách đây cả gần 2 năm trời, nó cũng sống ở Khu Phú Mỹ Hưng cách trường không xa, chẳng hiểu số phận run rủi thế nào mà gặp nó ngày hôm nay.

Thôi lên xe cái, nắng quá !

Vừa tháo băng đạn nhét vào áo tôi vừa mở cửa sau xe cho 2 thằng nó trèo lên. Bật máy lạnh phà phà. Quăng cho mỗi thằng 1 lon Revive xong tôi mới tiếp câu chuyện.

-Thằng này tên Vinh ah ? 2 thằng mày sống ở đâu ? bám theo anh làm chó gì ? định chơi anh ah ? Mà làm sao mày sống được ? Sao mày đội tóc giả như thằng điên thế hả thằng kia ? nắng quá mày dở hơi rồi ah ?

Tôi lâu ngày mới gặp người, vừa cười vừa nói lao thao bất tuyệt chẳng buồn xem 2 thằng kia có trả lời không trong khi chúng nó vẫn còn thở và cầm lon nước tu lấy tu để.

-Hỏi chó gì lắm thế ! Thằng Hoàng nó lên giọng
-Cái đệch, em với chẳng út ! Đm mày có nói không thì cút !


Thằng này gốc Hà Nam gần Hà nội, nghe đâu vào Nam đã lâu mà nói giọng Bắc đặc.Tính khí nó thì tưng tửng chả thể nào mà hiểu được, tóm lại trước đó tôi chơi cũng chẳng thân.

Nó lấy thêm hớp nước nữa mới bắt đầu kể lể:


-Thằng này tên Vinh, bạn em ! Vũng Tàu luôn ! ấy ấy ! rẽ vào, rẽ vào !
-Rẽ vào đâu cơ !
-Trường chứ đâu cái ông này !
-Ơ thế chú ở trong trường ah ?
-Chứ đíu đâu nữa !

Hóa ra 2 thằng này nó ở trong trường, tôi cua vào đậu xe cái kịch trước cửa tòa nhà B1 thằng Hoàng leo xuống móc trong túi cái thẻ từ quẹt cái rẹt như thật,bíp 1 cái, cánh cửa mở ra.Tôi mắt tròn mắt dẹt đứng nhìn.

-Vào anh ơi ! thằng Vinh lên tiếng

Thằng Hoàng thì nó thủng thẳng đi vào rồi leo lên lầu 2. Ôm hết đống đồ lỉnh kỉnh theo tôi cũng trèo lên được tới phòng lab ( phòng máy tính). Thằng Hoàng ngả vật ra cái giường làm bằng 2 cái ghế salong ghép lại, còn thằng Vinh thì thò tay bật điện với máy lạnh rồi mở 1 lúc 6 cái PC lên. Tôi đưa cái mặt ngáo ngơ ra tập 2. Thế quoái nào mà lại có điện ? lại còn cả máy lạnh với thẻ từ.


-Có cả điện cơ ah ?
-Ông tưởng đây trên núi chắc ?
-Mày chạy bằng máy phát điện ah cu ?
-Chứ đéo gì nữa. nó văng ra 1 câu rồi bắt đầu kể lể trong khi thằng Vinh vẫn đang loay hoay với mấy cái PC.


-Trước em ở nhà được hơn 2 tuần hết đồ ăn mới ra siêu thị, ở thêm 2 tuần nữa thì bọn dở hơi nào nó đến lấy sạch cả đồ ăn. Em đánh liều mò về Vũng tàu thì gặp thằng này, gia đình em thì chắc lên tàu ra giàn khoang rồi, ông Bô em thì chỉ có thế thôi. Ổng có để lại thư bảo tìm tàu lái ra mà đào đâu ra tàu,có tàu cũng chả có dầu với đíu biết lái nên em cũng viết cái thư để lại rồi trở lên đây.

Nó cứ nói dông nói dài kể khổ, kể nhục đã đời, tôi cũng chỉ biết ngồi nghe rồi cười ti hí vì quả thật gặp được 2 thằng dở hơi tập bơi này thì vui quá thể, mãi đến đoạn nó bị 1 nhóm đuối đánh tôi mới chú ý lắng nghe. Nó bảo nó có gặp 1 bọn có súng hay đi lùng xục trong khu này, nó sợ nên trốn vào trường vì chẳng ai vào trường làm gì.

-1 chiếc Lancruiser màu đen, 1 chiếc Everest màu bạc ?
-Ờ ! đùng rồi, anh cũng biết tụi nó ah
-Biết chứ !

Tôi dấu bẵng chuyện đột kích doanh trại với “xữ” cả 5 thằng trong đám đấy, chẳng ai muốn đưa bàn tay vấy máu ra bắt tay người khác cả, dù đó là tự vệ đi chăng nữa cũng rất khó giải thích.

Nó kể tiếp, nào điện thì do máy phát công suất lớn của trường chạy bằng dầu Diesel, trong mấy cănteen của trường cũng còn gạo, đồ ăn thì bên Shop and Go ở ký túc xá. Trường có nhà máy lọc nước ngầm riêng cũng chạy bằng điện nên điện nước cứ gọi là phủ phê.

Đúng là tôi có mắt như mù, bao năm học ở trường mà không thấy được điều đó. Trường tôi 100% vốn đầu tư nước ngoài, tất cả mọi thứ xây dựng đều là hàng tốt nhất và tính bằng chục triệu đô, cơ sở vật chất điện nước đều tự cung tự cấp được phòng khi bị cắt nước cắt điện.

Tôi quay sang thì thằng Vinh nó lôi đâu ra 1 cái cần rồi xoay linh tinh như lái máy bay, trên 6 cái màn hình chi chít là những ô nhỏ như camera quan sát. Tôi đứng dậy nhìn thì đúng thế thật, hàng chục, không ! cả trăm cái camera quay khắp nơi ở mọi ngõ ngách trong trường và cả bên ngoài, từ cổng ra vào, cửa cho tới cầu thang thoát hiểm. chúng nó đã đấu nối đường dây từ phòng bảo vệ lên trên này cho dễ quan sát.

Thằng Hoàng nó vẫy tôi đứng dậy bảo đi 1 vòng, tôi tháo cái áo vest đựng đạn ra quăng lên ghế rồi đi theo nó. Nó lại bắt đầu luyên thuyên

Cửa ra vào chính là cửa tự động 2 lớp, kính cường lực 10 li, có thẻ từ mới vào được. Trên cửa có sensor cảm biến chuyển động, cái gì lọt vào là báo ngay. Nếu bọn rab chọt lủng được tầng 1 thì lên tầng 2, cửa Nhôm chịu lực 1 lớp dày 5cm. Ở mỗi tầng đều có 5 cầu thang, 2 thang máy 3 thang bộ, 1 thang bộ trong tòa nhà, 2 thang thoát hiểm. Cửa thoát hiểm phía Nam bằng gỗ Dày 5cm, gia cố bằng thép chịu lực, cửa thoát hiểm phía Bắc bằng Thép xây dựng dày 10cm dùng rocket may ra mới đục thủng được.

Tòa nhà này 5 tầng, nếu tụi rab có ùa vào được nó sẽ rút từ từ lên các tầng trên, tụi rab không thể xuyên thủng được hàng chục lớp cửa chắc chắn thế này. Và thậm chí có xuyên qua được vẫn có 5 cửa thoát hiểm xuống đất khác nhau chưa kể cần cẩu và ròng tọc thoát hiểm khi cháy.

Càng nghe nó nói tôi càng thấy mình ngu, ngôi trường này đúng là 1 pháo đài thực thụ. Thiết kế chắc chắn để không bị đột nhập và thiết kế để thoát hiểm khi có hỏa hoạn làm cho nó quá sức là tuyệt vời để ở trong trường hợp này. Vậy mà trước đến giờ tôi không nghĩ ra.Bọn nó cũng khác tôi chút đỉnh, bọn nó gọi lũ rab là “chó điên”.

-Hôm qua thấy ông vào trường, tường thằng nào ! súng ống lỉnh kỉnh nên thằng Vinh mới bảo bám theo chôm 1 khẩu mà phòng thân. Ai ngờ..!
-Ha ha !Tưởng gì tý anh cho 1 thăng 1 khẩu.

Tôi chưa kịp hết câu thì 1 tiếng súng nổ chát chúa nổi lên đâu phía dưới. Cả tôi và thằng Hoàng bỏ chạy 1 mạch xuống phòng lap.

Tôi rút con dao dắt sau lưng ra rồi đạp cửa nhảy vào. Thằng Vinh thì nằm bật ngửa ra ghế, khẩu Ak của tôi thì quăng dưới đất, trên trần lủng 1 lỗ rõ to.

Thằng Hoàng nó nhảy vào xô tôi ra rồi lao tới chỗ thằng Vinh, nó nắm đầu thằng Vinh xoay qua xoay lại xem có lủng lỗ nào không rồi vã bôm bốp vào mặt. Thằng Vinh tỉnh dậy, mặt cắt không còn hột máu. Tôi lại lượm khẩu súng lên, vỏ đạn còn nằm dưới đât. Hóa ra cu cậu nghịch súng làm nó nổ cái đoàn lên trần may mà không mất mạng. Lúc tôi bắt gặp 2 đứa chúng nó tôi có lên đạn, lúc tháo băng đạn ra lại quên lên đạn lần nữa để văng viên trong ổ khóa nòng ra nên còn 1 viên trong nòng, thằng Vinh tăm tia thế nào mà bóp cò, súng nổ cái đùng cu cậu ngất luôn.

Tôi với thằng Hoàng lại được 1 trận cười nắc nẻ như điên cũng cả 10 phút, đã gần 3h chiều cảm thấy đói nên cả 3 thằng xuống căn teen hì hụi nấu ăn.
Cơm nước xong xuôi tôi không quên hỏi vụ nó đội tóc giả làm bê đê.

-Sao mày đội tóc giả hả thằng điên kia

Thằng Vinh cười sặc sụa rồi bảo:

-Em không biết nó lục đâu ra rồi đội lên, nó bảo cho đỡ nắng, em cười mãi nó lại bảo anh là trai, thấy gái chắc không bắn !

Nghe xong tôi cũng quăng bát quăng đũa cười vào mặt thằng Hoàng 1 trân ngả nghiên. Nó thì quê độ chửi lầm bầm trong miệng.

Bó tay ông cu cậu, mà công nhận cũng thông minh. Tiếp đó tôi kể câu chuyện của tôi, tất nhiên là dấu đi những phần tôi đã không muốn kể từ lúc trước. Hóa ra đống xe đẩy chất trên siêu thị lotte là của thằng Hoàng, nó sống trong đó ít ngày cho tới khi tôi tới lấy sạch lương thực của nó. Nghe xong nó cũng văng tục linh tinh chán chê chứ làm gì được nhau. Tôi bảo cho mỗi thằng hẳn 1 khẩu AK hoặc MP5 thì 2 thằng mắt sáng như đèn oto.


Ăn xong cũng đã 4h chiều, tôi ra đứng chống nạnh coi mặt trời bao lâu nữa tắt rồi đánh xe về lấy đồ. Thèm hơi người quá nên tối nay tôi sang ngủ với chúng nó đã rồi tính, tôi đem theo mấy thùng đồ hộp chứ thấy chúng nó lúc trưa pha bột Knor với nước ra làm mắm ăn với 1 gói khoai tây Ostar và cơm thấy tội quá. Tất nhiên là cả súng với đạn cho 2 thằng cu, sang tới nơi tôi lao luôn vào nhà tắm. Qủa thật suốt mấy tháng sống thiếu điện thiếu nước, giờ có cả nước ấm để tắm rồi cả máy lạnh phà phà sướng quá thể. 2 thằng chúng nó cả đêm cứ tí toáy với mấy khẩu súng chả thèm nói chuyện với tôi.

BÌNH LUẬN
Đăng Truyện