Part2: Những sự kì lạ!

Vậy là đã hơn 2 năm sau khi chuyện của Lem kết thúc, tôi và Loan cũng đã bước vào cấp 3. Cũng thật may là tôi và nó đều đỗ trường tốt, niềm vui càng thêm nhân đôi khi tôi và nó may mắn được vào chung một lớp. Nhưng, dường như càng lớn, khoảng cách giữa một đứa con trai và một đứa con gái càng được đẩy ra xa. Tôi với nó ít chơi với nhau hơn, ở trên lớp nó chơi với đám con gái còn tôi thì đi với đám con trai. Đi học và về học vẫn về cùng nhau nhưng tôi và nó vẫn có cảm giác gì đó không còn như xưa nữa. Tôi buồn, thực sự rất buồn. Thằng bạn thân nhất của tôi đã bỏ tôi mà đi cách đây 2 năm, còn con bạn thân duy nhất thì càng ngày lại càng xa cách với tôi. Tôi không biết phải nói như thế nào nữa, tôi ước có thằng Tuấn ở đây. Để tôi có thể chửi nó, mắng nó, đánh nhau với nó cho đỡ buồn...Hàng ngàn hàng vạn cảm xúc bám lấy tôi khiến tôi chợt rơi nước mắt, tôi yếu đuối đến vậy sao? Tôi không muốn nghĩ đến nữa, tôi cố nhắm mắt để ngủ. Trăng hôm nay sáng quá, cái cửa sổ đối diện với đầu tôi nên hơi khó ngủ một chút nhưng rồi tôi vẫn chìm vào giấc ngủ. Tôi mơ một giấc mơ thật kì lạ, có một ai đó đang ra sức đuổi theo tôi, tôi chạy, chạy mãi, tôi kêu cứu nhưng mọi người không ai dám đến cứu tôi cả. Tôi ngã và rồi tôi bừng tỉnh, ngồi bật dậy. Tôi lập tức giật bắn mình khi thấy có ai đó đang đứng ở phía cửa sổ đang đứng nhìn chằm chằm về phía mình. Khi thấy tôi bật dậy, nó lập tức biến mất. Người ngợm tôi mướt mát mồ hôi, tôi ngó sang cái điện thoại, bây giờ là 1h sáng. Tầm này cậu mợ tôi chưa dậy thịt lợn. Vậy ai đứng ngoài đó nhỉ? Hay là trộm? Không! Nhà tôi có 2 con chó cơ mà??? Tôi đứng dậy, bước gần ra đến cửa sổ, 2 con chó nhà tôi vẫn đang nằm ở sân kia thây. Vậy đó là cái gì vậy? Tôi sởn hết gai ốc, vội vàng quay lại giường, trùm kín chăn rồi thức đến sáng. Tôi không thấy có thêm bất kì chuyện gì xảy ra nữa cả. - Hoàng, Hoàng! Dậy đi học! Tiếng mẹ tôi gọi dậy đi học. - Dạ!!! Sáng nay các thầy cô họp, con được nghỉ!!! - Sao tao thấy con Loan nó đi học kia thây??? - Nó bí thư, nó đi họp chứ có phải đi học đâu mẹ! - Tý nó về tao hỏi nó, mày mà trốn học mày chết với tao!!! - Dạ vâng vâng! Con dậy ngay đây. Tôi nhanh chóng dậy đánh răng rửa mặt rồi phóng con cào cào chiến một mạch đến trường. Con Loan đứng cổng chợ đợi tôi. - Gì? Tôi hất hàm hỏi. - Cho bạn đi nhờ với!!! - Đéo! Xe mày đâu? - Hỏng rồi! Cho đi nhờ phát! - Đéo! Nai mày để bố đi học muộn à? Nói rồi tôi phi mất nhưng đi được một đoạn thì tôi quay đầu lại. Nó vẫn đứng ở đó. - Lên xe! Chỉ phiền phức! Nó nhoẻn miệng cười nhưng nụ cười chợt tắt ngay lập tức sau khi nghe tôi nói là nó phải bao tôi ăn sáng không thì đi bộ. - Ê. Hình như đêm qua tao gặp ma mày ạ? - Hả??? Con Loan tỏ vẻ sửng sốt. - Không biết. Đêm qua đang ngủ thì mơ có ai đuổi xong bật dậy thì thấy có người đứng ở cửa sổ nhìn vào. Tao bật dậy phát thì nó biến mất. Hai con chó nhà tao thì vẫn nằm ngoài sân. Tao nghĩ không phải là người đâu, chó nhà tao tinh lắm. Mày biết rồi mà đúng không? - Mày thôi đi. Sau vụ thằng Lem thì làm gì còn nữa đâu. Chắc mày nhìn nhầm rồi. - Nhầm thế đéo nào được mà nhầm. Sau lúc ấy tao thức đến sáng, nên bây giờ mới đi học muộn đây này! - ... Con Loan không nói gì nữa, tôi quay đầu lại, thấy mặt nó có vẻ đăm chiêu lắm. Tôi chẳng quan tâm, lại hùng hục đạp xe đến trường chuẩn bị cho một buổi sáng 5 tiết... " Tùng, tùng, tùng... " Tiếng trống báo hiệu ra về cất lên. Tôi mau chóng cất sách vở rồi phi xuống lấy cái xe đạp nhanh về nhà, đói lắm rồi... Đi được một đoạn, tôi chợt nhớ ra là quên cái gì đó. Ôi chết mẹ rồi! Con Loan! Tôi lại tức tốc đạp xe quay lại trường, thấy nó đứng một mình một góc. Mẹ con ngu này! - Mày đéo biết nhờ bạn về à? - Tao tưởng mày quên tao rồi? - Tý quên! Hehe. Thôi lên xe. Nhanh lên, bố đói lắm rồi. Tôi nai nó về nhà trên đoạn đường dài 4km. Chợt có gì đó đập vào lưng tôi, hình như là nó ngủ gật. Tôi hất hất lưng ra hiệu cho nó nhưng dường như là không ăn thua. Thôi mặc kệ, chắc là qua học cả đêm. Nai con Loan vào nhà, tôi đạp xe về đến giữa chợ thì thấy mọi người đang tụ tập đông lắm. Tôi cũng loăng quăng chui vào xem là chuyện gì thì đập vào mắt chú Toản đang nằm ở giữa chợ, tay chân run lẩy bẩy, mắt thâm đen. Chú ấy quay sang phía tôi, nhìn thằng vào tôi, giơ ngón tay trỏ lên chỉ thẳng về phía tôi, chú hét lên một tiếng rồi gục xuống. Mọi người lúc này quay sang tôi bằng ánh mắt kinh hãi. Tôi thì vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra. Chợt, tôi nhìn ra phía căn nhà cũ của Lem, có ai đó đang đứng cười và rồi biến mất... - Không, không, không phải cháu...cháu không biết gì cả. Tôi vội vàng xua tay thanh minh. Mọi người dường như vẫn không tin, họ tránh xa tôi, nhìn tôi bằng một con mắt e sợ. - Không phải nó đâu. Thằng Toản nó bị ma ám rồi. Con ma lúc nãy nó đứng ở đằng sau thằng bé này nên thằng nó mới hét lên. Một giọng nói quen quen cất lên từ phía đằng sau đám người. Đó là bà Dân, bà là người trông giữ trong đền. - Trụ trì đền bảo tao bảo với chúng mày là nơi đây bị vong ám rồi. Có đứa đã vô tình tạo ra lối thoát cho lũ ma quỷ, chúng nó đang lên kế hoạch trả thù người dân làng này. Đặc biệt là mày và con bé trên kia. Nếu không muốn chết thì đừng có làm gì sai với bọn nó. Nói rồi bà chỉ tay thẳng vào tôi rồi quay lưng đi về phía đền. Mọi người nhìn nhau sợ hãi, rồi mau chóng khiêng chú Toản vào đền. Tôi thì vẫn đứng ngơ ngác. Nếu như chuyện bà Dân nói là thật, vậy thì cái bóng đen hôm qua tôi nhìn thấy, đích thị là ma rồi. Nó đang tìm kiếm tôi và ... Tôi chưa kịp nghĩ hết thì chạy một mạch lên thẳng nhà con Loan. Nãy giờ mọi người có mặt ở đây hết rồi, chỉ còn vắng mỗi mình nó thôi, bố mẹ nó cũng đã đi vào đền. Tôi chạy vào đến cổng, cổng đã bị khóa trong, tôi gọi ầm tên nó nhưng không thấy có gì cả. Gọi mãi, gọi mãi không được, tôi liều mình trèo qua cổng. Vừa bước vào đến sân thì đập ngay vào mắt là cảnh tượng con Loan đang nằm úp sấp dưới hiên, bên cạnh nó là một người phụ nữ với gương mặt toàn những vết rách, với một cái cổ gần như đã rời ra. Mụ ta đứng đó rồi cười, tóc tai xõa xuống đất. Một cảnh tượng thật kinh hoàng, tôi dường như không còn đứng vững nổi nữa. Mụ ta ngẩng mặt lên, nở một nụ cười man rợ rồi lao về phía tôi. Nhưng khi vừa chạm đến tôi thì mụ ta rụt tay lại, hét ầm lên và rồi biến mất trước sự ngỡ ngàng của tôi. Tôi dường như vẫn như chưa hiểu chuyện gì xảy ra, con Loan lúc này chợt tỉnh, nó hét ầm lên và rồi khóc. Nó như điên loạn, vùng vẫy một cách bất chấp. Tôi chưa kịp hoàn hồn nhưng cũng đủ tỉnh táo chạy đến ôm lấy nó. Lúc này thì đột nhiên người lớn ở đâu kéo đến, bố mẹ con Loan mở cổng, chạy vội vào, có cả mẹ và bà tôi nữa, họ chạy đến ôm lấy chúng tôi. Con Loan ngất đi có lẽ vì kiệt sức, còn tôi...tôi...cũng chỉ kịp nhìn thấy một ai đó đang đứng ở đằng xa mỉm cười rồi lịm đi...