Chương 21

Tôi dự định thật hay, tôi viết bài thơ ấy bằng nét chữ đẹp đẽ nhất của mình. Đâu thể đánh máy để thể hiện tấm chân tình được, nên tôi cặm cụi xé nát mấy chục tờ giấy. Viết đi rồi lại để đó, không biết cách nào để đưa cho Linh theo hướng tích cực đôi bên. Cứ sợ sệt thất bại rồi đâm ra ngờ nghệch. Nhưng suy nghĩ đăm chiêu một hồi, tôi lại nhắn tin hẹn Linh ra quán trà sữa cuối chiều thứ Bảy. Ngày cuối tuần tiện bề quẳng gánh lo học hành sang một bên, dù đã giữa tháng 5 cũng gần tới kì thi học kì. Hôm nay tôi cố đơn giản hóa bản thân nhất có thể. Tôi đã tự tay mua cho Linh một cây bút kim, em thích thứ này lắm. Tôi gói tờ giấy thơ vào bao thư dự định gửi em sau cuộc hẹn. Tôi nói những điều như mọi ngày, sẽ là như thế. Đến hẹn là lên, Linh đã đồng ý gặp tôi như mọi khi. Bước vào quán trà sữa đã quen thuộc nhưng hôm nay tâm thế tạo ra là khác hẳn. Tôi tự kêu cho mình một ly ca cao đá, bước đầu cho những mạnh dạn mang theo. Ngồi đợi tầm 10 phút, tôi chẳng thấy Linh đâu. Cứ nghĩ em đến trễ vì lý do nào đó, cứ loay hoay dòm điện thoại rồi ngần ngừ chẳng thể gọi vì nghĩ rằng: Mới có tí đợi chờ đã sốt sắng. Lại 10 phút nữa trôi qua, tôi dần cảm thấy như mình bị leo cây. Phải chăng Linh quên mất cuộc hẹn này, bây giờ mới có thể cho phép mình bấm số máy của Linh và... Nam xuất hiện trước cửa. Sự đợi chờ và thắc mắc của tôi trong lòng đã được giải tỏa phần nào. Nam đứng trước tôi, rồi ngồi xuống. Hai đứa chẳng nói tiếng nào, dường như Nam là người hiểu rõ hơn tôi. Bởi việc Linh không đến, chỉ có mình tôi đợi, nào Nam có chờ đâu. Yên lặng một hồi, tôi nhìn Nam nghẹn: - Sao mày... - Tôi vừa cất tiếng đã bị Nam chặn lại. - Là tao đó. - Nam dứt khoát. - Là mày. Là sao? - Tôi ngạc nhiên không hiểu gì xảy ra. - Bữa nay mày hẹn tao ra đây đó. - Nam càng giải thích, tôi càng ngờ nghệch ra mặt. - Tao hẹn mày hồi nào. Đừng có giỡn chứ. - Tôi chút gì đó đã hiểu, nhưng không muốn hiểu. - Tức là mày hẹn Linh, nhưng tao ra đây. Hiểu chưa? - Thằng này nhìn thẳng tôi và nói không chút gian dối. ... ... Tôi không biết phải nói gì, chỉ là có gì đó chạy dọc sống lưng. Sợ một thứ mà mình chưa gặp phải, chưa nghe thấy. Nam trước mặt mà tôi thấy Linh muôn trùng xa xôi. Cớ sự gì Linh không đến, mà Nam lại xuất hiện chứ. Chẳng phải Nam và Linh đã lơ nhau từ dịp trước sao, vậy Nam ở đây làm gì? - Sao mày... - Tôi lại ngần ngừ hỏi và lại bị cắt ngang. - Đúng, là tao đến gặp mày. Tao với Linh bồ nhau mà, nên tao tới để gặp mày thay Linh không được sao. - Nam nói tới đâu tôi sững sờ tới đó. - Hở! Vậy là việc tao nhắn tin hẹn Linh, Linh đều kể cho mày à! - Tôi vừa tò mò vừa tức tối. - À... Ừm. Chuyện đó bình thường mà, hôm nay Linh bận. Em nhờ tao ra gặp mày thôi, sợ mày chờ kêu thất hứa. - Nam nói mà lòng dạ tôi như lửa đốt, tôi không nghĩ đến mọi chuyện đi theo hướng như thế này, từ “em” nó gọi ngọt thế hay sao. - Vậy mày hẹn Linh ra đây có việc gì? - Nam lại hỏi tiếp. - À... Tao có việc nhờ Linh. Mà thôi, không cần nữa đâu. - Tôi thò tay vào túi quần nhét sâu bức thư vào. - Vậy thôi hả! - Nam lại hỏi dồn. - Ừm... À, còn cái này. Linh nhờ tao mua nè. - Tôi tiện tay lấy hộp bút đưa cho Nam, dù gì cũng đã mua, mục đích ban đầu cũng là vậy. - Ừ. Bút à! Đúng là Linh thích cái này thiệt. - Nam cười cười khiến tôi sầu ruốt vô cùng tận. - Thôi, về đi. - Tôi chán nản nói lời từ biệt. - Ừ, bai. Bước ra khỏi quán, trời âm u muốn mưa. Dòng người đi qua thưa dần, sinh viên ngày cuối tuần nên ít đi học hẳn. Tôi lờ mờ dắt lấy chiếc xe đã cùng tôi sau bao trận mưa đại học, tôi thương nó quá. Chiều nhạt màu, buồn của tôi lấn chiếm sang không khí xung quanh. Tiết trời hơi ẩm tăng, dự là mưa sẽ ập tới sớm thôi. Dòng người không còn hối hả nữa, họ từ tốn như biết trời sắp mưa. Nhưng điều không thể tránh khỏi là: Mưa, dù có chạy đi đâu thì đường vẫn ướt. Vừa mới mấy hôm trước, tôi còn chở Linh đi dạo Sài Gòn. Còn đó những khung cảnh đẹp, hai đứa vui cười trong lòng thành phố. Chặng đường dài đi qua, tôi luôn ấp ủ một tấm lòng. Đến ngày Linh vấp ngã, tôi lại ở cạnh Linh dẫu em không cần mấy. Em mạnh mẽ hơn vẻ bề ngoài nhiều, nhưng sao em lại dễ dàng yếu lòng lại lần nữa. Chỉ vài hôm, Nam lại làm lành với Linh. Đã thế Linh còn nhờ Nam đến gặp tôi, em không tôn trọng tôi chút nào hay sao. Sao tình cảm lại có thể gỡ bỏ, rồi lại hàn gắn nhanh đến thế cơ chứ. Sao Linh không từ bỏ Nam đi, để Nam hối hận việc nắm lấy hai người. Trong khi tôi một lòng một dạ với em, thì bị em cho ra rìa không nuối tiếc. Cây bút tôi tặng Linh, đã cố gắng tìm kiếm bao nhà sách để tìm được. Tôi không than vãn việc cất công tìm kiếm, chỉ là thấy điều đó vô ích đi khi thấy Nam. Sau ngần ấy thời gian, tôi lại làm mọi thứ trở về số không. Ví như dã tràng xe cát biển Đông vậy. Thứ khiến người ta mù quáng đi theo, lại là vô ích khi đến đích cuối cùng. Bức thư tôi còn nắm giữ trong túi quần, đã cố nhét sâu vào đó. Lời chưa bày tỏ, đã bị khước từ. Cuộc đời tôi luôn bị chậm trễ như vậy ư! Ngẫm lại bao lần Nam bước đi trước một nước, tôi lại tủi thân vô cùng. Giá như sự tình có thể quyết định được bởi tôi, thời gian đã không còn ý nghĩa nữa. Mông lung trên chiếc xe ì ạch, tôi bắt được tầm mắt cầu Gò Dưa. Dưới chân cầu vẫn hàng bông Lau đó, nhưng đã vơi đi dần mấy phần trắng mơ màng. Tiến xuống cánh đồng, tôi dựng xe bên bờ sông, ngồi trên nó mắt xa xăm bên Thanh Đa. Thấy hình ảnh của Linh nghiêng nghiêng mái đầu chớp mắt chờ chụp hình, em cười mà tôi tự dưng ứa lệ. Còn gì phải kìm nén chứ, mọi thứ cứ tuôn ra hết đi. Thứ tôi sợ là em sẽ biết tình cảm của mình, nhưng nó đã không đến. Để rồi nó nhờ một thứ khác khắc khoải hơn chính mình, nỗi lòng chưa kịp bày tỏ đã vỡ tan. Tôi còn giữ bức thư như một lời chưa nói, vì sợ nói ra tôi sẽ chẳng dám đối diện với em. Làm ngàn điều bằng một tấm chân tình, không so sánh được việc mình nói ra nó như thế nào. Nay như giọt nước tràn ly, tôi dằn vặt đem phong thư đi cất kĩ, tên em trong đó muôn đời vẫn là cũ kĩ, tôi gửi làn nước vẩn đen rửa trôi chứ giữ lại để làm gì. “Nếu đời anh là một chuyến đi dài Em cùng chạy nhưng quá nhiều lối rẽ Chiếc gương sâu tận cùng nơi trần thế Là đáy lòng anh chẳng ai hiểu được. Nếu em là họ hàng số chính phương Anh mấp mé con cháu số nguyên tố Anh và em đều chạy đến một chỗ Không giới hạn, họ gọi là vô cùng. Chạy về đâu khi mà cơn mưa tới Nắng bỏ đi rồi nắng không về nữa Dốc cạn lòng chỉ thấy những hạt mưa Ai cũng vậy, rồi cũng bỏ anh đi. Anh nhớ lại những ký ức thầm thì Ngày ánh mắt em không còn như trước Lời em nói, cung độ cao ngất ngưỡng Phải chăng em phả gió rúng hơi sương. Anh say rượu, không bằng ta cộng hưởng Người ta bảo: “Uống nhầm một ánh mắt Cứ thế cơn say sẽ theo một đời” Anh vẫn tỉnh em có biết em ơi! Đôi lần em trao anh chút buông lơi Là vạn lần anh chạy đi hối hả Chạy về nơi mây chuyển mình nửa hạ Nghĩ về em nơi đó có thanh xuân. Anh ngậm ngùi với lấy những bâng khuâng Giấu vào ngăn kéo sợ đâu bay mất Lòng anh rộng nhưng chứa em quá chật Em thon thả đâu nghĩ to thế này. Rồi ngày vu vơ hết hạn gió bay Khi thấy em cười đùa bên người khác Cơn đê mê bỗng ai cắt đứt đoạn Mây mùa hạ chưa chuyển đã hoán mưa. Nỗi buồn chính mình không đủ chỗ chứa Chưa có duyên đâu thể kêu là nợ Chạm vào em sợ anh sẽ tan vỡ Vui là em, giờ buồn cũng là em! Em từng nói, chỉ thích chốn êm đềm Anh là thuyền chơi vơi bao cơn gió Phải chăng em là yên bình bến đỗ Êm đềm em, anh chong chênh thế nào? Khoảnh thời gian bẻn lẻn bỗng hư hao Anh gói ghém vào trong vần thơ nhạt Gởi thinh không đến một hành tinh khác Nơi có em hay không cũng vậy mà. Dự định ấy, nhưng khó làm lắm em à Em tưởng như chẳng hề yếu đuối Luôn lạnh lùng, đôi lúc không hiểu nổi Anh đứng gần, mặt lạnh rất xa xôi. Em ưa thích như đế quốc chiếm hữu Cố không được, rồi thì chẳng quan tâm Anh lạnh lùng, từng đêm mỏi về nằm Phải chăng em đã từng muốn ngỏ ý. Phải chăng anh phớt qua vẻ kiêu kị Khi tự dưng em vốn vẻ lầm lì Bỗng gần gũi ai đâu dám ngủ kĩ Là thế đó, không phải thế: hi hi! Em khó hiểu hay tại anh ngu ngốc Mỗi tên em đã phải chạy lòng vòng Gã si mê phiền em như trúng độc Chắc em cười: Thằng khờ quá phải không? Mong trời nắng hơn đắm phải cơn dông Để em cười đời ai hóa trong trẻo Thà vậy đi mặc lòng anh dày xéo Một câu tỏ bày nặng mãi tên em. Viết trên giấy, anh feel từng đoạn beat Hoàn thành rồi ngần ngừ chẳng đem ra Vạn lần anh mạnh mẽ hóa loài gà Thôi bỏ đi! Ta vẫn là bạn nhé!” P/S: Hôm nay, một chiều mưa Thu, tôi lại gặp Linh trong khoảnh khắc mọi thứ ùa về nơi mình.