Chương 20

- Ủa, hôm nay hai ly hả! Lâu quá hen. - Cô bán chè nói có vẻ ngạc nhiên. - Hi, hai ly cô ơi!. - Nhỏ Tầm cười khúc khích. - Lâu quá mới thấy con trai đó. - Cô nhìn tôi cười nói. - Dạ, cô nhớ con luôn hẳn! Mới ăn một lần mà ta. Hi. - Tôi gãi đầu vì không ngờ cô còn nhớ mình dẫu chỉ một lần ghé qua. - Nhờ con bé này nè, tuần nào chả qua hàng cô ăn chè. Mà chỉ ăn đậu xanh đánh thôi, hai cô cháu ngồi nói chuyện mới nhớ ra con đó. - Cô kể vừa liếc sang bên nhỏ Tầm, có vẻ nhỏ đang ngượng ngùng gì đó hóa e thẹn. - Hì, vậy cháu cũng có phúc cô nhỉ! Được người khác nhớ. He he. - Tôi cười gãi đầu đầy thích thú, chủ yếu chỉ để trêu nhỏ Tầm. - Sướng quá đi chứ nói gì. Sao bữa nay lại ghé quán cô? - Cô gặng hỏi. - À... ừm. Tại... - Tôi ngần ngừ một hồi chưa kịp nói thì bị nhỏ Tầm chặn lưỡi. - Bạn ấy bận học á cô. Đâu rảnh đi làm như con đâu. Hi. - Nhỏ Tầm tự dưng lên tiếng rồi lườm mắt sang tôi, có ý gì đó châm biếm thì phải. - Chè nè hai đứa. - Cô đưa hai ly chè ngắt đoạn dòng đối thoại. Nhỏ Tầm nói móc nối dễ sợ, tôi lâu rồi không đi làm ở nhà hàng này. Trước kia là tại vì hơi lạc hướng tình cảm, rồi đâm vào sa đọa game, ăn nhậu. Nhưng khoảng thời gian gần đây đã thay đổi, tôi hướng ngoại nhiều hơn. Tôi lại có sự mông mị của một thứ tình cảm dễ dàng theo đuổi, nhưng lại khó mà từ bỏ được. .... Rồi bao ngày lại trôi, một tuần nay tôi đã có những cuộc hẹn với Linh như hẹn đi ăn trưa, uống trà sữa. Tôi luôn muốn được gần em, bởi có ai lại muốn xa rời điều mình thích. Hôm nay, Linh đi xin việc làm ở quán KFC gần Vincom Thủ Đức, tôi là người được mạn phép chở em đi. - Hey, sao lại xin tuốt dưới này vậy? Xa đó nhen. - Tôi chở Linh sau lưng thắc mắc. - Hi, tại KFC chỉ ở đây là tiện đường vào gần thôi. - Linh giải đáp. - À, ủa sao không làm cái gì đó mà làm KFC. Nghe nói ở đây làm cực lắm á. - Hì, không sao đâu. Tại tôi thích mấy vụ chế biến thức ăn nè, nên xin vô. - Linh cười mỉm. - Uầy, thích chế biến thức ăn hả! Lạ nhỉ. - Tôi lại càng tò mò hơn. - Hi, tui muốn biết nấu ăn ngon hơn. Nên khám phá mấy cái đó thôi, kẻo sau này có chồng không biết nấu thì khổ. Hi hi. - Linh nói mà tôi nghe khâm phục em quá chừng, chưa gì mà lo chuyện chồng con sớm thế. Em mới 19 tuổi chứ bao nhiêu đâu. - Hở! Ghê vậy. Rồi trước giờ biết nấu ăn chưa? - Tôi thắc mắc. - Sơ sơ thôi, vài món dễ làm hè. - Hi, tui cũng biết nấu ăn nè. Nhưng mà thích mới nấu, làm biếng thì nhịn. - Hì, tui cũng lâu lâu mới nấu. Sau này sẽ khác thôi. - Linh nói khó hiểu. - Ủa! Khác gì vậy? - Thì lớn lên, gia đình nó khác chứ. Hi. - Linh lại nói chuyện gia đình, sao em lớn nhanh quá vậy. Tôi còn bâng quơ này nọ trong cuộc đời bê tha, em đã nghĩ xa như thế. Quả thật, Linh là một mẫu người lý tưởng của tôi, hay của nhiều người đàn ông khác. Sau cuộc làm việc về, là một người vợ đang nấu nướng sẵn sàng cho các món ăn ngon. Cuộc phỏng vấn xin việc hoàn thành, Linh không được nhận. Bởi việc làm tới 10 giờ tối là bất khả thi với cô nàng đi xe buýt. Vẻ mặt em thấm buồn, trước kia cũng vì đi xe buýt bất tiện nên đã từ giã công việc gia sư ở quận 9, nay cũng vì thế mà bỏ lỡ cơ hội lần nữa. Nếu có thể tiện hơn, tôi muốn mình được ở kí túc xá để cho Linh mượn xe đi làm. Dù gì tôi cũng có làm việc nhiều đâu. - Sao thế? Đừng buồn mà. - Tôi an ủi Linh khi biết tin xấu. - Hi, không sao đâu. - Linh cười buồn. - Vậy ăn KFC không? Dù gì cũng tới đây rồi. - Tôi bỗng chốc đưa ra một đề nghị giật gân, miệng nhanh hơn não. - Hở! Tự nhiên... - Linh ngạc nhiên hóa ấp úng. - Không sao đâu. Tui trả bữa nay cho, hi. - Tôi đột nhiên hào phóng phát sợ. - Hì, tiền bạc gì đâu. Ăn thì ăn. Hi. - Linh giờ đã cười được thoáng vẻ tự nhiên, em vẫn lại là em đấy thôi. Hai đứa ngồi ăn trên tầng hai, nhìn khung cảnh thật lunh linh, đèn đường Võ Văn Ngân sáng lấp lánh hai bên. Một lần nữa hai đứa lại thấy Sài Gòn lên đèn, dẫu một khung cảnh khác, tâm thế khác. Nhưng hai con người còn đó chung đồng điệu, một tâm tư của tôi, một vóc hình của em. Mặt Linh không còn những lo âu trong mối quan hệ của Nam nữa, tôi có vẻ thấy điều đó tương tự như lần đầu tiên gặp mặt. Em tinh khôi như làn gió, bước khẽ qua tôi để lại muôn vàn lý do cho tôi ngập ngừng. Nụ cười Linh là một vị thuốc bốc bằng tay, nhưng chữa lành bệnh tâm hồn. Một nụ cười bằng mười than thuốc bổ, thế mà nụ cười của em lại chiếm hết chỗ trong tôi. Tôi mơ màng nghĩ, tới đêm là một khoảng trời bận rộn, Linh luôn thường trực bên giấc nồng. Không biết sau ngần ấy thời gian, từ khi gặp Linh lần đầu tiên. Đến giờ cũng đã 9 tháng trôi, em có quan tâm đến những xúc cảm mục nát bao lần muốn sụp đổ lại trở về với mầm non hay không. Sau mỗi lần thất vọng, tôi lại được hồi sinh mạnh mẽ hơn nữa. Đó là tự khi nào, Linh giành trả tiền với tôi. - Thôi mà Lít, để tui trả cho. - Linh nói. - Thì chia ra có sao đâu hè. - Hổm nay ông chở tui đi hơi nhiều rồi. Bữa nay tui bao. - Linh nằng nặc. - Chở gì đâu trời! Tui rảnh mà. - Tôi gãi đầu đáp. - Hơ! Rảnh cái đầu ông á. Không nói nữa. - Linh nói rồi móc tiền đưa cho tôi, bởi KFC ăn là trả tiền trước rồi. Tôi chở Linh về mà lòng vui lạ, sao Linh lại là một người chuẩn mực của tôi như vậy chứ. Có nhiều điều muốn nói lắm, nhưng tôi phải giữ trong lòng. Sợ hấp tấp lại vấp phải những chong gai nhỏ nhặt, nên tới đây thôi. Cổng kí túc xá khu A. - Linh, đừng buồn đó nhen! - Tôi nói nhẹ. - Hở! Buồn gì ông. - Linh tròn mắt hỏi. - Thì không làm được trong KFC đó. Hi. - Tôi gợi chuyện. - Hì, không sao đâu mà... “Bụp, bụp...” - Tiếng mưa rơi trên các mái tôn, tôi và Linh vẫn còn chưa nhận ra điều bất chợt đó. - Lít, về đi. Mưa rồi kìa. - Linh vừa nói vừa nhanh tay phất cây dù che chung hai đứa. - Hì, tự nhiên nay tui quên đem áo mưa rồi. Xui quá. - Tôi gãi đầu cười trừ, khoảnh khắc này thật “cháy đèn”, tôi và Linh chung một dù đứng cạnh nhau trước dòng người vội vã. - Thiệt hả! Vậy giờ sao? - Linh ngạc nhiên hỏi. - Thì chờ hết mưa chứ sao giờ. - Biết có hết hay không, nhà ông lại xa nữa. - Linh mặt hơi xụ nói. - Chứ giờ cũng chẳng biết làm sao. - Tôi nói rồi hai đứa lại đứng, đứng tiếp tầm 10 giây nữa, rồi lại 10 giây, tiếp như vậy tới 1 phút sau. - À, đúng rồi. Để tui chạy lên mượn áo mưa bạn tui. Hi. - Linh mừng rơn nói. - Hở! - Tôi ngạc nhiên hết thảy sao nãy giờ không nghĩ ra vụ đó. - Vậy chờ tui xíu nhen! - Nói rồi Linh bỏ tôi lại dưới mái hiên xa tầm mắt. Rồi mấy cái 10 giây trôi cứ thế, nhưng lần này đến tận 10 phút. Tôi gần Linh có 1 mà xa tận 10. - Hey, Lít. Áo mưa nhỏ bạn cùng phòng nè. - Linh cười chìa áo mưa cho tôi. - Hi, tốt quá luôn. - Tôi gãi đầu nhận lấy. - Nhớ mai đem theo hai cái áo mưa đó nhen. - Linh mặt nghiêm trọng mà còn toát vẻ ngây thơ. - Ủa! Sao vậy? - Tôi ngạc nhiên hỏi. - Thì cái này của bạn tui, một cái của ông chứ không lẽ mượn áo mưa của bạn tui hoài à! Hi. - Linh nói tôi mới nhận ra. - À, hi. Vậy giờ về được chưa cô nương? - Tôi ngại ngần hỏi. - Ừm, về đi. Bái bai. Linh chu đáo từ khi nào vậy không biết, trước giờ em có biểu hiện đó đâu. Hôm nay thật khác, giọng em bớt nặng đi âm quãng Huế một tí. Linh chu đáo với tôi thì có phải là một ý cho tôi chủ động hay không, đó có phải là một thay đổi chăng. Hay tại tôi ngu ngơ hóa dại khờ, chút lạ thường đã gọi là thay đổi . Cũng có thể tại tôi đa cảm, nghĩ mình khác thì em sẽ khác. Đường về nhà mưa tí tách, tôi cứ nghĩ ngợi đủ điều. Linh cho tôi cảm giác mê mụi, cứ nghĩ đã thích, cứ nhớ là muốn cười. Tuy tôi không phải tờ giấy trắng, nhưng những nét bút của em cứ cho hồn tôi phiêu lãng hoài. Chốc mưa ngưng, mọi người lại ra đường nhộn nhịp. Không hiểu sao tối nay tôi muốn đi chậm lại, tâm trạng thả đi đâu rồi, đôi mắt cứ mông lung nhìn các hàng quán ven đường. Bắt gặp nhiều cặp đôi hỉ hả bên nhau, đâu đó trong tâm trí tôi lại bẻn lẻn một điều: Tôi đã bắt được em rồi phải không? Lòng tôi rối mà cứ mừng cứ sợ. Tôi muốn được có Linh lắm, muốn được bao dung, che chở em. Đưa Linh đi qua các đoạn đường đông nghẹt xe cộ, để Sài Gòn lên đèn mà không phải cần một lý do nào. Lâu rồi tôi chưa nếm được vị yêu, cũng đã lâu rồi tôi không mạnh mẽ. Tiện bề cảm xúc, tôi viết những câu thơ chân thật nhất dành tặng Linh, mong em không chối từ tấm chân tình này. “Ai mang con phố đi qua mắt Khẽ nhướng hàng mi khúc giao mùa Liệu mây thấp thỏm trông gió phất Mưa không xa ngỡ nắng về chưa! Ngày em bước đến gió đong đưa Âm vang Huế biếc xua nước tóc Mắt mua khúc hát, tai mua sắc Môi cười mỉm có ai chờ không. Đã bao lần em cho tôi trông Dáng em khuất lối xa mù vắng Gặp em như thể tôi bất động Sợ theo em mãi hóa lỡ làng. Nên anh nhu nhược kể vài trang Không sâu sắc lắm như ai đó Không là cổ súy, không lãng mạn Nhưng là duy nhất anh dành cho. Một thiếu nữ đã không còn nhỏ Một trang giấy đã phần mờ nhạt Một bài ca chẳng cần ai hát Một thôi là đủ tịch tình tang. Bao lâu nay én lượn xanh chao Anh vẫn chờ đây em còn đấy Đợi rằng em qua mùa mưa bão Anh lại là bóng mát áng mây. Bao lâu anh không mạnh mẽ đây Bao lâu anh chưa nếm vị yêu Sợ mạnh mẽ làm tim yếu đuối Phút bâng quơ chốc lại buồn thiu. Không phải sợ những cơn mưa chiều Có em trong đó ngại gì yêu Ngần ngừ em có biết tình đó Sợ em từ chối thế là yêu. Anh không mang nắng đến cho em Nụ cười em tỏa sánh với đèn Mưa đâu đứng đó chờ em đến Anh đợi em nhé, nhé lung Linh!” Linh cũng là người thích Underground giống tôi nhưng ở một thể loại khác. Tôi đã không viết rap tặng Linh, bởi tôi sợ nó lại đi vào đường cũ. Tôi sợ cảm xúc của mình không đủ mạnh để thể hiện một bản nhạc, rap chỉ là bạn khi tôi buồn. Còn khi vui, tôi ngại nó lắm.