Ngày 1 - Nhớ chị....

Sau đêm chủ nhật, em với chị về nhưng không khí lại đối với em rất lạnh lẽo, trống vắng không gì có thể tả được. Chị vẫn là một ẩn số với em, rất khó để hiểu chị. Em về đến nhà nằm suy nghĩ về chị một chút rồi em nhắn cho chị một tin: "Chị à, em đã sai rồi. Em mong 1 ngày nào đó chị hãy cho em 1 lần cuối cùng dc bước tiếp cùng chị. Em yêu chị, em rất yêu chị. Hãy để thời gian cho em 1 lần nữa để dc ở bên chị. Nắm tay và hôn lên tay chị giúp cho em cảm thấy rất hạnh phúc. Em mong và rất mong điều đó sẽ được quay lại trong thời gian tới. Em yêu chị.... " Em chờ chị trả lời và sau 1 tiếng chị cũng trả lời lại tin nhắn của em rất lạnh lẽo: "Hãy quên hết và bắt đầu cuộc sống mới L nhé!" Lúc đó em rất xót xa và như rơi vào một cái hố không có điểm để kéo lại, em rất buồn, nỗi buồn thật sự không thể tả được luôn mọi người ạ. Nhưng em cũng rất vui vì hôm chủ nhật chị cũng gặp em và nói trước mặt chị " Em yêu chị " Nhưng em nghĩ có thể là đã muộn màng nhưng em vẫn mong là vẫn sẽ có 1 ngày nào đó em với chị vẫn sẽ lại tiếp tục cùng nhau đi chung trên đoạn đường còn lại.... Sáng thứ 2 em dậy, nói dậy chứ thật ra cả đêm em chả ngủ được gì. Cứ thao thức làm sao ấy, em chả làm được gì ngoài việc nằm nhớ về chị cả đêm kèm theo những bản nhạc em hay nghe. Em làm vệ sinh xong thì đi ăn sáng cho thoải mái cái bụng và trong đầu chỉ mong "Hi vọng hôm nay mọi chuyện sẽ tốt đẹp" Em tới công ty khá sớm hơn mọi khi, mọi khi em đi làm khá trễ vì đã có chị giúp em những vấn đề giờ giấc ở CTY nhưng không phải vì thế em lợi dụng chị, em đi trễ nhưng trưa em vẫn phải làm và chiều vẫn phải bù giờ cho đủ thì em mới về Hôm qua chị mặc đồ đen rất xinh, rất là đang yêu, nhưng hôm nay trên trán lại xuất hiện 1 nốt mụn. Trong lúc em làm tới trưa thì chị cũng lại hỏi em: H: L nhiều việc không? E: Dạ cũng bình thường chị ạ H: Um Xong chị đi về chỗ, tới trưa mọi người đi ăn, em cũng chán nên em cũng chả muốn ăn nên ở lại làm cho vơi đi nỗi buồn. Thì lúc chị đi ăn xong thì chị có mua cho em cái thứ nước mà em thích uống nhất để lên bàn cho em. XOng chị đi ngủ. Sau đó một hồi chị cũng nhắn tin: H: Chị có để kẹo mà em thích trong rổ ấy nhé E: Dạ chị Nói chứ lúc đó em chả có tinh thần gì ăn uống cả, chán lắm luôn, cảm giác khó chịu nhất từ trước tới giờ mà nó rất khó tả. Tới 15h thì chị nhắn tin H: L có nhiều việc không, lên t7 gặp chị chút xíu được không? E: Dạ được chị Nghe chị nói vậy em cũng vừa vui và vừa buồn và sợ, chả hiểu sao em lại có cảm giác đó. Nhưng thôi lên thử coi xem sao. Em lên t7 và ngồi đợi chị mà trong đầu em nó chưa bao giờ nó rối như lúc đó. Cảm giác hoang mang đến tột độ, tay chân em lúc đó rất là run sợ... H: Hi (Chị cười rất đẹp) E: .... (Em nhìn chị và cười nhẹ) H: Công việc sáng giờ nhiều không em E: Dạ cũng ổn chị ạ Em với chị nói chuyện xung quanh về công ty là chủ yếu, vừa nói chuyện chị vừa sờ sờ cái mụn trên trán em kêu: E: Đừng, xấu đó Chị cười... Em chả biết tại chị lại hành động như vậy trước mặt em. Nếu xem em là người lạ rồi thì sao chị còn làm hành động đó trước mặt em. Em rất khó hiểu... Khi đi thang máy xuống em cũng lấy tay xoa dịu cái vết mụn đó của chị và chị cũng để im không làm gì cả. Trong lúc đi xuống chị cũng cười nói vui vẻ với em xung quanh chuyện công ty Em rất khó hiểu chị, chị không biết còn tình cảm với em hay không hay là thế nào nữa em cũng chả nắm rõ được. Em làm tới lúc về thì em và chị cũng về khá trễ, em đang làm thì chị tới hỏi: H: Xong chưa L? E: Dạ cũng chưa ạ Em hiểu được chị và em cũng tắt máy và chị đi về trước, em đi ra thì thấy chị chờ em đi xuống chỗ để xe cùng. Tới chỗ để xe của chị em đưa mũ cho chị và dắt xe chị ra, đó là những việc em làm được cho chị trong ngày hôm qua. Tối đến em lại nhớ chị rất nhiều, mọi khi tối là chị với em đều gọi thoại zalo cho nhau nói chuyện với nhau cũng hơn 2 tiếng. Nhưng sao hôm nay nó lại thiếu thiếu gì đó rất khó tả. Em đi về và chạy thẳng vào phòng Gym chơi cho thoải mái và sau đó về nhà rồi lao đầu vào công việc cá nhân tới 0h45 em mới xong. Em quyết định nhắn tin cho chị và nói những cái tốt đẹp nhất trong cả ngày đó và em cũng nói là em rất nhớ chị, em biết là chị đã ngủ rồi nhưng em vẫn sẽ làm để cho vơi đi nỗi nhớ của em. Em thật sự rất yêu chị rồi, giờ em đang trải qua giai đoạn rất khó với em... em hi vọng ngày mai sẽ được tươi sáng hơn.