Logo
Trang chủ
Chương 10: Chuyện mở cõi, trên biển chém Giao Long.

Chương 10: Chuyện mở cõi, trên biển chém Giao Long.

Chuyện mở cõi, trên biển chém Giao Long.
Chốn rừng sâu, tích Quỷ Thần cứu Chúa.


Về gốc gác tổ tiên cụ Lê Văn Nghĩa thì thấm đẫm màu huyền bí từ thời theo chân Chúa đi mở cõi. Chuyện đầu phải kể từ thế kỷ 17, cụ cố ông cùng hơn 5000 quân lính theo Đoan quốc Công Nguyễn Hoàng vào kinh lược Thuận Hóa mà bình định giặc loạn Chiêm Thành. Truyền rằng hạm đội thuyền Chúa đi đến bờ Ái Tử thì bổng sóng gió nỗi lên, mây đen vần vũ, cảnh hung hiểm như nghiêng trời lật biển. Trong cơn giông bão mọi người nhìn ra xa trong sóng nước có thấp thoáng hai con đại thú đầu rồng mình rắn, mình to độ mấy ôm, vảy trên mình chỗ xanh chỗ đỏ, lưng có kỳ dài như cánh buồm lớn kéo tới tận chóp đuôi, hình dung vô cùng hung mãnh. Hai con đại thú đến gần thì bất ngờ trở mình, hất văng độ chục con thuyền đi đầu, hơn ngàn con người đều rơi cả xuống biển, khi này nhìn gần mới rõ đấy là 2 con Giao Long cực lớn đang theo sóng nước mà tấn công. Lúc đấy người người hoang mang, có kẻ sụp xuống lạy trời lạy đất. Khi đấy Chúa Tiên hùng dũng ra đứng trên lầu thuyền, rút bảo kiếm mà trỏ về phía 2 con giao long mà quát:

- Bớ hai con nghiệt súc, uổng cho các ngươi mang dòng máu của thần long mà giữa thượng thiên lại dám làm chuyện ác nghịch, tác yêu tác quái, gây bão táp mà tàn hại chúng sinh, nay gặp ta thì số các ngươi tận rồi, còn không mau đưa đầu chịu chém?

Nói rồi ngài giơ kiếm báu và đại ấn Quốc Công lên cao mà ném thẳng xuống biển nhằm vào giữa 2 con giao long. Bỗng chốc sóng yên gió lặng, mây tan gió tản, bóng dáng giao long cũng không còn thấy nữa. Lúc đấy trời đã tối nên Chúa lệnh cho ghé thuyền vào bãi Ái Tử nghỉ ngơi. Nào hay đêm đấy, sấm sét rền vang, ỳ đùng trên biển, từng tia sấm lớn như rạch ngang bầu trời, đến giờ Tý có một người đàn bà đứng trên lưng một con rùa lớn, cưỡi sóng mà tiến vào bãi, đến nơi vội thi lễ với Nguyễn Hoàng mà rằng:

Tiện thiếp là Hải Thần ở nơi đây, hôm nay 2 con ta là Hoan và Bái vì hiếu thắng mà hiện thân, làm kinh động đến minh chúa, khiến ngài phẩn nộ mà giáng ấn kiếm, hiện lôi thần đã theo ý mà đang tru diệt hài nhi ta. Biết rằng tội đáng muôn chết nhưng vì trẻ con non dại, kẻ làm mẹ đây lại không biết dạy con để làm điều hỗn nghịch cũng là tội ở ta, nay xin dốc hết sức mình mà phò tiên chúa bình định giặc Chiêm, xin thu lại ấn kiếm, viết giúp hài nhi một tấm miễn tử bài.

Nói rồi dâng ấn kiếm mà khóc. Đoan Quốc công thấy cảnh vậy cũng cảm tấm lòng người mẹ của Hải Thần nên soạn văn phong tứ bảo, viết một bản tấu miễn tử mà hóa vào lửa, lúc ấy sấm sét bỗng tan.
Sau đấy đúng như lời long mẫu đã hứa, khi trận hải chiến chuẩn bị diễn ra thì bỗng bão biển nỗi lên, trùng dương cuộn sóng, mưa gió mù đất mịt trời, kỳ lạ là trong cơn bão, hàng trăm Chiêm thuyền giặc đều vỡ tan, gần vạn lính Chiêm tử trận vậy mà hạm đội nhà Nguyễn không chút hư hại nào Nhờ thế mà ta chiếm lợi thế, tiến quân vũ bão, quân Chiêm đại bại, cương giới nước ta từ đấy được mở rộng đến tận núi Đá Bia, Phú Yên. Chúa Nguyễn Hoàng sau đấy để ghi ơn đã cho xây chùa Thiên Mụ, phong Hải Thần tước "Trảo Trảo linh thu phổ trạch tướng hựu Phu Nhân" để trấn giữ non nước của vùng này.

Chuyện thứ hai phải kể đến đời ông cố của cụ Nghĩa. Khi đấy một cõi đất Nam Hà đã gần như quy phục về ta chỉ còn đoạn dinh trấn Thuận Thành( Bình Thuận, Ninh Thuận) vẫn thuộc các tiểu quốc của người Chăm Pa. Chúa đàng trong thời đấy là Nguyễn Phúc Chu, một người vô cùng tài năng cũng như uy dũng, ông từng rất nhiều lần đích thân dẫn quân xông pha chiến trường mà bình định người Chăm, Chiêm. Cụ cố lúc đấy cũng làm chức đô úy, cầm gươm báu và ấn tính theo hầu và bảo vệ Chúa. Một lần trong khi giao tranh và truy đuổi quân giặc vào tận trong rừng, cả đoàn quân bị lạc. Đêm xuống thì bắt đầu có sự lạ, truyền rằng khi đấy trong rừng bỗng xuất hiện đủ loại yêu tà, vô số những con quỷ khổng lồ, gấu tinh, yêu rắn to lớn số lượng đông nghịt đến chật đất đen rừng bao vây và tấn công đoàn quân. Dao kiếm chém vào các tà vật đấy đều chẳng có tác dụng gì, ngược lại đoàn quân vạn người cứ dần bị bầy yêu chúng quỷ xâu xé, ăn thịt uống máu mà không thể phản kháng, tàn ác vô cùng. Khi đấy theo Chúa có một đại pháp sư thuộc dòng tộc phù thủy Nguyễn Thần từ triều Lý, tinh thông tài phép lắm, giữa tình thế hiểm nguy ông vẫn bình tĩnh thi triển phép thuật, dựng ra cấm trận bảo vệ đoàn người, sau đấy lập đàn giữa trướng soái mà cầu đảo thần linh về cứu giá nhưng hơn canh giờ tuyệt vẫn không thấy động tĩnh gì. Vị ấy bấm độn tính quẻ thì biết rằng nơi này nằm ngoài đất quản của thần linh Đại Việt, chư thần biết con dân nguy khốn nhưng không thể hiển linh ứng cứu được. Chúa tôi tưởng đã cùng đường thì bỗng từ xa nhìn thấy một người dáng hình cao như quả núi nhỏ, đầu đội mão nhọn, thân có 4 cánh tay cầm 4 loại binh khí đao, kiếm, tiên, kích đang cưỡi trên thân một con voi trắng cực lớn, xông thẳng vào bầy ma chúng quỷ mà đâm chém bổ chặt. Một người một voi đi đến đâu thì đầu lìa thân gãy, máu me ngập tràn, tinh phách bay đầy trời, cảnh tượng mưa máu gió tanh thật vô cùng kích thích thị giác. Những con ác quỷ đại yêu vừa nãy vẫn hung hăng cuồng bạo là thế nhưng đứng trước vị đại thần này thì như con sâu cái kiến, không thể chống trả mà mặc cho chém giết, phút chốc đều bị tiêu diệt cả.
Sau khi đánh tan đám yêu ma, vị đại thần kia bước xuống khỏi lưng voi, chỉ một tay đã xé tan cấm trận của Đại pháp sư rồi bước đến trước trướng mà ngồi phịch xuống đất, con voi khổng lồ thì phủ phục bên cạnh.
Chúa Nguyễn Phúc Chu lúc ấy biết người này vừa cứu nguy, hẳn không có ác ý nên cũng bước ra trước trướng chắp tay bái tạ, cụ cố lúc đấy cũng theo sát sau Chúa để bảo vệ nên nhìn rất rõ, người này tuy ngồi nhưng đã cao hơn trượng, mặt đen mắt đỏ lại có mũi chim ưng, mình mặc giáp vàng lấp lánh, khí thế lẫm liệt trấn áp tứ phương khiến người xung quanh cảm thấy khó thở, riêng con voi bên cạnh thì to lớn dị thường, miệng có đến 6 ngà, đúng là thần vật. Chúa lúc đấy tiến lên cất giọng mà rằng:

Bổn nhân nay vì chiến sự mà đi ngang chốn này lại lọt vào hiểm cảnh bị ma quỷ ám hại, may sao trời cao ban ơn mà được đại thần ra tay cứu giúp, xin không dám quên, há chăng dám hỏi thần vị là gì để lệnh con dân lập miếu phụng thờ, hương khói.

Chúa vừa dứt lời thì vị kia bổng quắc mắt, cất giọng vang rền mà quát:

Không cần....!!! Bổn Tọa vốn là một trong Thập Đại Quỷ Thần của Chăm Pa, được thờ cúng cung phụng đã ngàn năm, luôn cai quản trời đất, núi rừng và sinh linh. Mấy trăm năm trước, khi cái tên Trần Kính (tức vua Trần Duệ Tông) đưa quân Đại Việt các ngươi sang đánh Chăm Pa, lúc đấy ta biết ý trời đã định, vận số nước Chiêm đã tận rồi, không thể cứu được nữa. Nhưng các Quỷ Thần khác không cam tâm, họ quyết cùng nhau nghịch thiên, chống lại đến cùng, mong một lần vá trời lấp đất vậy. Lúc đấy cũng có các Minh Thần, Dạ Thần bên phía Đại Việt ứng chiến, số lượng lên đến hàng trăm vị nhưng cũng chỉ đánh ngang tay với 10 người bọn ta mà thôi. Trận chiến của loài người cuốn theo trận đại chiến của chư thần kéo dài hơn 10 ngày đêm khiến thiên địa quay cuồng, nghiêng trời lật biển. Cuối cùng, Đại thần núi Tản Viên cũng đích thân tham chiến, vì ngài ấy là Tổ Thần sức mạnh vô song nên chúng ta đại bại, 9 Đại Quỷ Thần đều bị tru diệt chỉ còn mình ta sống sót. Từ đấy ta lui về ẩn mình, không màn chuyện trong trời đất nữa.

Nói đến đây, Quỷ Thần bùi ngùi, đưa mắt nhìn ra xa xăm như hồi tưởng lại một thời huy hoàng của nước Chiêm đã qua rồi tiếp:

- Nay ta cứu ngươi, cũng không cần ngươi thờ phụng hay hương khói gì cả, vứt cả đi. Ta chỉ mong ngươi một điều, về sau chiến sự có sảy ra, ngươi và hậu nhân ngươi hãy niệm tình ta hôm nay mà đừng tàn sát, tận diệt con cháu Chăm Pa của ta, hãy tha cho chúng một con đường sống, Quỷ Thần Đồ Bàn ta nguyện không quên ơn.

Nói rồi Quỷ Thần cắm gươm xuống đất, cuối đầu trước chúa Nguyễn. Chúa Nguyễn Phúc Chu lúc đấy cũng cảm động, vội rút bội đao, cắt tay lấy máu rồi lập thệ rằng sẽ không bao giờ tàn sát, tận diệt người Chăm. Lúc đấy lập lời thề ông nào đâu ngờ rằng chỉ hơn trăm năm sau, cháu ông là vua Minh Mạng đã thẳng tay tàn sát dân tộc Chăm Pa không thương tiếc, chính sách chặt 2 cái đầu người Chăm đổi lấy một quan tiền đã gần như đẩy chủng tộc Chăm Pa oai hùng một thời vào con đường tận diệt. Chắc vì thế mà thời gian sau nhà Nguyễn cũng bị Pháp đô hộ, rồi chính thức sụp đổ năm 45 dưới triều Hoàng đế cuối cùng là Bảo Đại, e cũng là nhân quả vậy.
Bỗng nhớ câu hát:

"Đồ Bàn miền Trung đường về đây, máu như loang thắm chưa phai dấu, xương trắng sao vùi chí hờn căm, khó tan....
Mộng kia đã tan, cuốn theo thời gian, nhưng hồn ngàn đời còn theo nước non....".

Về phần cụ cố ông Lê Nghĩa thì sau đấy cũng định cư sinh sống tại thành Sài Côn( Sài Gòn) đến tận khi loạn Tây Sơn, ông mới dẫn gia quyến tìm về xứ Bến Tre mà sinh sống.

Chương 10 xin kết thúc tại đây, hẹn các bạn chương sau ta lại cùng nhau tìm hiểu về các sự kỳ bí xoay quanh cuộc đời và gia tộc cụ Nghĩa nhé. Nhân đây chủ thớt xin chúc anh em 3 ngày tết bình an, ấm áp bên gia đình. Nhớ thả cảm xúc và ủng hộ truyện nhé.

Vì không tìm được ảnh của Quỷ Thần Đồ Bàn nên đành mượn tạm ảnh Hình Thiên trong đại thần chi chiến và thần Indra trong Ấn Giáo vậy. 

 

Hình ảnh chùa Thiên Mụ, Huế ngày nay.

chua-thien-mu-01.jpg


Hình ảnh em chụp với một ngọn tháp Chăm cổ xưa, lịch sử của chúng ta vẫn tiếp tục nhưng lịch sử của họ đã dừng lại từ lúc ấy.
 

FB_IMG_1613282215673.jpg

FB_IMG_1613282169682.jpg

BÌNH LUẬN
Đăng Truyện