Đây Là Chap Đầu Tiên!

Đi khám sức khỏe

Bữa đang làm trên Hà Nội, sáng dậy sớm chạy ra bến xe Giáp Bát nhảy xe về khám tuyển nghĩa vụ. Hôm trước bà già có gọi điện lên nhắn rằng, 8h sáng bắt đầu khám nên đón xe về từ chiều hôm trước cho kịp nhưng cái thằng chủ xin mãi nó không cho nghỉ 2 ngày nên đành làm ráng. Để kể nghe chơi, cái vụ khám tuyển này trước mình cũng đã có kinh nghiệm. Chẳng là lần đó đăng kí đi thi trường sĩ quan lục quân nên trước kì thi cũng đã phải trải qua phần khám sức khỏe, chú nào sức khỏe loại A thì đi thi chú nào B phẩy thì tạch. Lần ấy đi khám được ngay quả A cộng hẳn hoi, mỗi tội đến vòng thi toán lý hóa thì rớt đùng. Lần ấy không rớt có khi giờ lên mẹ nó sĩ quan rồi chẳng còn thời gian ngồi đây lan man thế này. Đi chuyến xe sớm nhất nên cũng vắng, xe hơn ba mươi chỗ mà trên xe nhõn có hơn chục người. Trừ thằng phụ và lái xe thì mỗi người một ghế cũng còn dư. Sau khi thằng phụ giựt 70k từ tay mình cho vào túi áo nó thì mình lăn ra ghế, đánh một giấc nho nhỏ cho đỡ phí phạm cái thời gian vàng ngọc này. Không biết các bác sao chứ mình là cứ nhảy lên xe ô tô là buồn ngủ ngay được. Phần vì dậy sớm quá chưa có gì bỏ bụng nên đói, thế là chó cứ sủa và người cứ ngủ, á nhấm xe cứ chạy còn người cứ ngủ. Tự nhiên xe dừng lại bắt khách, một em gái rất là dễ thương bước lên xe. Dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn đường nhìn em như một nàng công chúa kiêu sa. Em gái bước đến hàng ghế của mình và ngồi xuống, từ cơ thể em phát ra một mùi hương thơm, một thứ hương thơm của thiếu nữ tuổi mười tám. Khó tả quá, chỉ biết là trong người lúc ấy thấy nôn nao. Em mặc chiếc áo trễ cổ, nhìn từ trên cao xuống thấy có cái gì đó nhấp nhô trong ngực áo. Cái thứ mấp mô ấy tròn tròn à không nó hình cầu cứ nẩy lên rồi khẽ rơi xuống theo những cái mấp mô của mặt đường. Em quay sang cười với mình, ôi chu cha mạ ơi. Tim mình như rơi bắn ra ngoài mình đưa tay ra phụ em đỡ lấy cái nẩy nẩy trước ngực. Mềm mềm và lại ấm ấm, em đang phê pha thì nghe bốp bốp kèm theo tiếng gọi, thằng kia dậy mau, dậy mau. Xe đến bến rồi, em choàng tỉnh, xư bố nãy giờ là ngủ mơ. Bước xuống xe khách em vẫy một chiếc xe ôm và leo lên về huyện đội. Vẫn chưa kịp ăn gì. Đến huyện đội thì đã hơn 9h, mẹ em thấy em liền chạy lại đưa tờ giấy gọi rối bảo em đi vào trong khám đi, người ta khám từ sáng đến giờ cũng nhiều rồi. Em cầm tờ giấy đi vào. Trong cái sân rộng chừng tám chục mét vuông có cả thảy mấy chục mạng. Người già người trẻ, nam nữ có hết. Theo sự hướng dẫn của một bác trung niên mặc cái áo màu cứt ngựa thì em sẽ phải đi thế này, từ phòng này đến phòng này và kết thúc thế này. Ô tê, cuộc vui bắt đầu. Theo như mô tả thì có tất thảy bẩy vòng, bắt đầu ở vòng cân đong đo đếm và kết thúc ở vòng kết luận. Em tự tin bước vào vòng một, gì chứ em được hưởng quả gen trội của ông già nên chiều cao em thừa, cân nặng thì khỏi nói. Trong phòng thứ nhất là một cô già già, đeo cái kính lão dầy cộp, tay cầm cái thước đi qua đi lại. Sau khi đo chiều cao bà cô cẩn thận ghi vào tờ giấy của em 176cm, rồi bà cô bảo lên cân, em ngoan ngoãn nhảy lên cái cân 63kg bà cô lại đọc to, đang chuẩn bị ghi tiếp vào tờ giấy bà ấy như sực nhớ điều gì lầm bầm, à thằng này quên chưa trừ bì nhỉ, trừ bì 1kg còn 62 nhá. Sặc mình người chứ phải lợn đâu mà trừ bì, xách tờ giấy đi qua phòng thứ 2. Phòng này là phòng khám mắt, lần trước em có nghe mấy đứa nó bảo nếu không muốn đi nghĩa vụ thì khi đi khám cố giả vờ mấy vòng như khám mắt, khám tai không đủ sức khỏe là sẽ được ở nhà. Vậy nên nhiều đứa vào khám mắt người ta chỉ a mà cứ b đọc loạn xạ cả nhưng khôn ngoan chả lại với trời. Vòng này khám nhanh hơn, chú bác sĩ có lẽ kinh nghiệm đầy mình nên khi vào chú chỉ cần nhìn sơ qua và hỏi 1 vài câu xong đưa bút phết thị lực 10/10. Qua tất. Tại phòng khám tai, cu cậu vào trước mình đang khám. Mình nghe chị bác sĩ (dài nhỉ, có khi viết tắt thành chị sĩ cho nhanh) hỏi bao nhiêu tuổi thằng đó không nói gì, xong chị sĩ hỏi tiếp nhà có mấy anh em, thằng kia bảo em không ăn kem. Chị sĩ lại tiếp, nhà có tiền sử điếc không. Thằng kia, em không tiếc gì ạ. Chị sĩ lắc đầu, điếc lòi thế này đi đâu, về nhà đi. Thằng kia vừa quay mặt ra cửa mới đi được mấy bước thì chị sĩ bảo, em ơi rơi tiền kìa, đụ thần thằng kia quay lại với tốc độ ánh sáng luôn. Xong chị sĩ nhìn nó cười khà khà, mày hả con qua sao được mắt chị. Xong chị phết ngay vào tờ giấy, thính giác 2 tai tốt. Đến lượt mình, vì xác định đợt này khám để đi nên trung thực nên khám rất nhanh. Lúc ghi giấy cho mình chị sĩ bảo, ai cũng như chú này khám có phải nhanh không. Sáng giờ còn chưa kịp về cho con lợn ăn sốt ruột quá. Mình đã qua 3 vòng, còn lại 4 vòng nữa. Vòng 4 thì khám rang nên không có gì hấp dẫn lắm nên tua qua cho nhanh. Vòng 5 thì khám da liễu, ahihi màn hay vãi chưởng nó nằm ở đây. Vòng này nó có mục đích là để người ta xem thằng này có xăm trổ gì không, người có sẹo lồi sẹo lõm gì không, có lang ben hắc lào hay vẩy nến, trĩ nội, trĩ ngoại abcxzy gì gì đó không. Nói chung vì là quan sát toàn thân nên các chú vào đây phải cởi tuốt từ đầu cho tới gót chân. Nhiều đứa cả đời giữ gìn của quý, đi giữa đường có mắc đái cũng phải ráng kiếm bụi rậm rồi quay vòi vào trong đái cốt để giấu hàng nay phải tự giác cởi ra cho người ta coi. Nhục cả rổ. Do hồi học cấp hai đã có kinh nghiệm cởi truồng tắm sông nên em chả ngại đách gì, với lại lần trước cũng đã khám một lần như thế nên chả lo. Phòng này có 2 bác sĩ nam chững tuổi, giả dụ có bác sĩ nữ mà nữ trẻ nữa chắc em không dám cởi các bác ạ. Bác sĩ gọi 3 thằng vào 1 lúc, rồi cởi hết quần áo ra, rồi đứng vào đây, rồi giơ tay lên, quay vòng tròn. Tưởng thế là xong ai dè ông bác sĩ bảo, cúi xuống chổng đít lên. Ừ thì chổng đít lên. Rồi mấy anh chạy nâng cao đùi tại chỗ tôi xem. Ừ thì chạy. Xong rồi giờ các anh lấy tay nhắc ấy (ấy là biết rồi chắc không phải miêu tả rõ ra đâu hầy) lên tôi xem. Dị vãi nồi ra ấy các bác ạ. 3 thằng ngại vãi chưởng nhưng vẫn phải làm theo lời của ông bác sĩ. Ok, tốt. Mặc quần áo vào rồi đi ra. Qua vòng khám nội khoa là khám phổi khám tim ấy các bác ạ. Phòng này có bác sĩ nữ, trẻ lắm em dự chắc cùng lắm hơn em 3 tuổi là cùng và một cô bác sĩ nữa. Năm đó em 19, em bác sĩ kia chắc 22 là hết. Em bác sĩ này xinh phết, xinh gần bằng cái em trong giấc mơ hồi sáng của em trên xe. Em ấy lấy cái tai nghe nghe ở lung em xong bảo em là đo huyết áp. Em ấy bóp bóp cái quả bóng làm em lại nhớ đến cái quả nẩy nẩy trong giấc mơ. Đang hơi phê phê thì em bác sĩ bảo với cô kia, em này huyết áp cao quá chị ơi. Cô bác sĩ kia đo xong cho một thằng thì quay qua mình, cũng lại bóp bóp rồi nhìn nhìn. Ăn sáng chưa, dạ chưa. Có tiền sử bệnh tim mặc gì không? Dạ không. Sao lạ nhỉ thanh niên mà mạch cứ như ông già, đi ra ngoài kia ngồi 15 phút nữa quay lại. Em đi ra ngoài ngồi, thực ra là lúc nãy nhìn em bác sĩ kia thấy phê phê nên tự dưng máu dồn hết vào 1 chỗ nên mạch nó đập như lên đồng, giờ ngồi lúc tự thấy bình thường lại ngay. Ngồi được lúc cô bác sĩ gọi vào đo lại, vì không phải cái em xinh xinh kia đo nên tim em nó lại dập bình thường. Em thấy cô bác sĩ đọc tim 80, huyết áp 120/80, phổi bình thường. Vòng cuối cùng là em cầm cái tờ giấy có ghi kết quả các vòng trước qua đặt trên bàn có mấy người mặc quân phục đang ngồi rồi kí tên xong ngồi 5 phút chờ kết quả. 5 phút sau nhận kết quả loại A, đạt tiêu chuẩn. Em ra ngoài chỗ mẹ em và 2 mẹ con chở nhau đi về trên chiếc cup mượn của nhà hàng xóm. À, đi khám có cả màn xét nghiệm máu nữa nhưng do cái này em đã chủ động đi xét nghiệm trên Hà Nội nên không cần làm nữa các bác nhé. Sau khám 10 ngày thì em nhận được tin trúng tuyển, ngày 8-9 là lên đường. Thu đương vàng thì em lại phải ra đi.