Logo
Trang chủ

Chương 19: Được Và Mất

Sau một thời gian để tóc, tóc của thằng Nguyên đã khá dài. Nó còn bấm lỗ tai và có sở thích mặc áo chim muông hoạ tiết nhiều màu. Những năm tháng thời bao cấp ấy mà ăn mặc tóc tai như vậy chẳng khác nào sinh vật lạ. Người dân làng Đình Long bắt đầu bàn tán về thằng Nguyên, có người bảo thằng Nguyên bị ma nữ nhập làm cho bị điên, người khác lại bảo thằng Nguyên là ái nam ái nữ...

Mặc dù cách cư xử của thằng Nguyên vẫn bình thường, nhưng nhiều người bắt đầu xa lánh nó. Nhiều gia đình cấm con cái mình không được giao du qua lại với thằng Nguyên. Trong số ấy có gia đình cái Như, bố mẹ rồi ông bà cái Như cấm tuyệt đối con cháu mình chơi với thằng Nguyên. Thằng Nguyên cũng bị gia đình họ đuổi khéo khi đến nhà, với tính cách của mình, thằng Nguyên từ đó không vào nhà cái Như nữa. Đôi trẻ giờ đây ngày một xa cách, những bức tường vô hình ngăn cách hai đứa ngày một nhiều hơn.

Cuối năm ấy, gia đình cái Như nhận lời hứa gả con gái cho của mình cho con trai một gia đình khá giả ở địa phương. Tuy chưa chính thức, cũng chưa có cưới hỏi gì nhưng tin ấy là một cú sốc cực lớn đối với thằng Nguyên. Nó bị trầm cảm mất vài ngày, cả ngày chỉ nhốt mình trong nhà không nói chuyện, không giao tiếp với bất kỳ ai.

Bà Cả không đành lòng nhìn thằng con trai độc nhất của mình như vậy, bà hết mực khuyên nhủ động viên nhưng tình hình vẫn không khả quan. Sau đó bà lại phải sắm sửa đồ lễ đi lễ bái cầu xin cho con trai mình.

Vài ngày sau đó thằng Nguyên ra khỏi nhà, nó đi đến những nơi thờ cúng tâm linh như Đình, Chùa, Miếu, Đền để ngồi đó xem tử vi miễn phí cho tất cả mọi người. Thường thì ngày lễ, ngày rằm, mồng một còn có người đi chùa, chứ ngày thường mấy ai vào chùa. Vì thế những ngày bình thường thằng Nguyên lại đi ra chợ, nơi tập trung đông người để ngồi xem tử vi. Nó không bao giờ lấy tiền, ai tốt cho nó đồng quà tấm bánh thì nó nhận. Có kẻ xấu bụng thì rèm pha, rồi chửi rủa nó, thằng Nguyên lờ đi tất cả, ngày qua ngày nó cứ đi lang thang như vậy.

Bà Cả biết con trai mình đang bị thử thách cơ đầy nên bà không ngăn cản gì. Thằng Nguyên cư xử vẫn bình thường, không có biểu hiện gì giống người điên cả, chỉ có điều nó không thích về nhà vậy thôi.

---------------------------------------------------------------------

Một ngày như mọi buổi sáng khác, thằng Nguyên ngồi ở góc chợ, tóc dài xõa xuống che gần kín mặt, với cái áo của nó đang mặc nhiều người lạ đi qua sẽ tưởng nó là phụ nữ. Còn với nhiều người buôn bán ở chợ, họ đã quá quen thuộc với cảnh ấy rồi, họ thi thoảng vẫn nhờ thằng Nguyên coi bói giúp.

-- Cậu có thể xem bói giúp tôi được không? - Tiếng một cô gái trẻ vang lên.

Thằng Nguyên không ngước lên nhìn cô gái, nó biết cô là ai, nhưng nó chỉ gật gù mà không trả lời. Cô gái nói tiếp:

-- Tôi sinh vào giờ A, ngày B, tháng C năm D. Cậu cho tôi hỏi, số phận tôi có lấy được người mình thích không? Hay phải đi lấy chồng do sự sắp đặt của gia đình?

Thằng Nguyên câm lặng, lúc này nó mới thấm câu nói "Dao sắc không gọt được chuôi", nó xem tử vi cho người ta được, nhưng với chính bản thân nó và những người liên quan đến số phận nó, nó lại không thể xem được gì. Cô gái vẫn nhẹ nhàng nói tiếp:

-- Hay là cậu phải nhìn mặt tôi, xem tay tôi thì mới nói được?

Thằng Nguyên thực ra biết ngày tháng năm sinh của cô gái từ rất lâu rồi. Nó cũng biết từng chi tiết trên mặt cô gái, biết rõ cả chỉ tay của cô. Nó hiểu được một phần số phận cô, nhưng tương lai gần của cô gái ấy thì nó không thể nói ra được. Cô ấy ngồi xuống cạnh thằng Nguyên rồi nói nhỏ:

-- Cậu đừng như vậy nữa, cậu còn trẻ, vẫn còn tương lai dài ở phía trước. Rồi cậu sẽ quên được cô gái ấy, và cậu sẽ yêu một người con gái khác. Tớ tin là cậu làm được, cậu rất giỏi mà.

Thằng Nguyên cảm thấy cay cay ở trên mắt, mái tóc dài xoã xuống che kín mặt nó vì thế không ai biết biểu hiện trên mặt của nó. Không thể diễn tả cảm giác khi ấy là thế nào, một cảm giác pha trộn của rất nhiều cảm xúc khác nhau, sự tuyệt vọng, sự đắng cay, đau xót đan xen với sự yêu thương cảm mến... Thằng Nguyên vẫn im lặng không nói gì. Cô gái khi ấy nghe tiếng người thân gọi vội vàng đứng lên ra về:

-- Tớ phải về rồi, giữ gìn nhé.

-- Cảm ơn cậu. - Thằng Nguyên lên tiếng khi cô gái đã quay lưng đi.

Cô ấy nghe được câu nói của thằng Nguyên và mỉm cười trong khi nước mắt thì đang chảy. Cô chạy thật nhanh ra khỏi nơi ấy để kiềm chế cảm xúc của mình. Người thân hỏi cô bị làm sao vậy, cô trả lời "bụi bay vào mắt...".

Chỉ còn lại một mình thằng Nguyên ngồi đó. Nó cảm thấy cô độc, lạc lõng giữa cuộc đời nhưng nó không thể gục ngã, nó cần cố gắng để vượt qua thử thách khó khăn này.

---------------------------------------------------------------------

Vài tháng trôi qua, thằng Nguyên ngồi xem tử vi đã thành thương hiệu, mọi người đến gặp nó đều gọi gọi nó là cậu Nguyên để tôn trọng nó. Nó không hề lấy tiền của ai, nhưng nhiều người vẫn tự nguyện để lại những đồng tiền lẻ sau khi được nó xem cho. Dần dần dân trong vùng đến xem bói chỗ thằng Nguyên ngày một nhiều, họ đa số đều là dân lao động nghèo, được xem miễn phí thì tất nhiên ai cũng muốn thử.

Một lần ấy, có một người phụ nữ trung niên đến gặp thằng Nguyên. Bà ta vừa lại gần thằng Nguyên đã cảm nhận được luồng khí lạnh tỏa ra dự báo trước điều chẳng lành. Bà ta ngồi xuống nói:

-- Cậu làm ơn xem giúp tôi, tôi sinh vào giờ...

Thằng Nguyên ngẩng mặt lên, nó quan sát kỹ gương mặt của người phụ nữ, nó cảm thấy gia đình người phụ nữ này chắc chắn có vấn đề. Nhưng thực sự khi ấy thằng Nguyên chưa biết được là chuyện gì, nó lên tiếng:

-- Thời gian qua bà có gặp chuyện gì đặc biệt không?

Người phụ nữ ngẫm nghĩ một hồi rồi trả lời:

-- Cũng không có gì đặc biệt. À chỉ có một lần tôi đi qua đường tàu, chứng kiến cảnh một người bị đoàn tàu đâm chết.

Thằng Nguyên khẽ rùng mình, vậy là cảm giác của nó đã đúng. Người phụ nữ này có vấn đề bất thường, nhưng hiện tại nó chưa thể làm được gì. Nó nói:

-- Từ hôm ấy bà về nhà có biểu hiện khác lạ gì không?

-- Không, tôi thấy bình thường, ăn uống còn khỏe hơn ấy. - Người phụ nữ cười cười trả lời.

Thằng Nguyên nói:

-- Bà về đi, khi nào có chuyện bất thường thì quay lại đây.

Người phụ nữ hỏi lại:

-- Vậy cậu không xem cho tôi à?

Thằng Nguyên khẽ lắc đầu:

-- Hiện tại chưa được, bà cứ về đi.

Người phụ nữ thất vọng đứng dậy ra về. Tất nhiên bà ta không hề cho thằng Nguyên thứ gì, đơn giản bà ta nghĩ thằng Nguyên đã xem được gì cho bà ta đâu.

____________________________________________

Sáng sớm tinh mơ, sương mù vẫn dầy đặc, thằng Nguyên đi đến một ngôi nhà khá lớn. Ngôi nhà ngói ba gian với sân rộng lát gạch sạch sẽ, thằng Nguyên đẩy cửa bước vào vì cửa không đóng chỉ khép hờ, bên trong nhà có một ông già đang ngồi hút thuốc. Thằng Nguyên hỏi

-- Chào cụ, cụ là chủ nhà này à?

Ông già quay mặt lại trả lời:

-- Không, tôi chỉ ở nhờ ở đây thôi, cậu tìm ai?

Thằng Nguyên lễ phép nói:

-- Dạ thưa cụ, cháu đi qua đây, khát nước quá muốn vào đây xin hụm nước. Cụ có nước thì cho cháu xin.

Ông già gật gù trả lời:

-- Vậy à, vậy dễ tôi gọi chủ nhà mang nước cho cậu uống.

Sau đó ông già đi ra ngoài, khi quay trở lại thì đi cùng với ông ta là một người phụ nữ trung niên, trên tay bà ta cầm một ấm nước và cái bát sứ. Ông già lên tiếng:

-- Bà chủ nhà mang nước cho cậu đây.

Người phụ nữ bước lại gần thằng Nguyên, bà ta chính là người gặp thằng Nguyên ở chợ để xem bói, nhưng thằng Nguyên thấy rằng bà ta không hề nhận ra nó, bà ta nói:

-- Uống nước đi cháu.

-- Vâng cháu xin. Cảm ơn bà. - Thằng Nguyên cầm lấy bát nước rồi nói.

Khi ấy ông già ngồi vắt vẻo ở trên ghế, bà chủ nhà nói:

-- Ông không về nhà đi, cứ ở nhà tôi mãi thế.

Ông già nhăn nhó trả lời:

-- Tôi thích ở đây, bà có đuổi tôi cũng không đi.

Bà chủ nhà cáu kỉnh nói:

-- Ông không đi tôi gọi người lôi cổ ông ra khỏi nhà.

Ông già cũng không phải dạng vừa:

-- Bà gọi ai thì tùy, xem có thằng nào đuổi được tôi đi.

Bà chủ nhà cười khẩy nói:

-- Ông già rồi còn bướng, lấy trứng chọi đá à?

-- Chưa biết ai hơn ai đâu, tôi già nhưng cơ thể không già, bà nhìn đi.

Nói xong ông già vạch áo lên, bà chủ nhà hét lên sợ hãi chạy luôn ra khỏi nhà, còn thằng Nguyên khi ấy kinh hãi. Bên dưới cơ thể ông già là đống thịt bàu nhàu nát bét. Chẳng hiểu tại sao ông ta có thể sống mà đứng đây nói chuyện được với mọi người.

...

" Sợ quá", thằng Nguyên tỉnh dậy lầm bầm "hoá ra là một giấc mộng, thật sự quá kinh khủng". Rồi nó đứng dậy ra chỗ ban thờ thắp một nén nhang. Sau đó trở lại cái chõng tre nằm suy nghĩ. Bà chủ nhà trong giấc mộng chính là người phụ nữ sáng nay gặp nó ngoài chợ. Vậy ông già kia là ai? Nó nghĩ một hồi chợt một suy nghĩ lóe lên trong đầu " Chẳng lẽ là người bị tàu đâm chết?". Vậy là thằng Nguyên đã hiểu một phần câu chuyện. Bây giờ nó cần nghĩ cách để giải quyết vấn đề. Chắc chắn gia đình người phụ nữ kia sớm muộn cũng xảy ra chuyện.

---------------------------------------------------------------------

Vài ngày sau đó thằng Nguyên vẫn ra chỗ ngồi quen thuộc ở góc chợ. Nó đang nghĩ rằng chẳng lẽ nó sai khi nhìn nhận về người phụ nữ kia, thì đột nhiên bà ta xuất hiện. Vừa gặp thằng Nguyên bà ta gấp gáp nói:

-- Cậu ơi, nhà tôi gần đây tự nhiên lại xảy ra một số chuyện lạ.

Thằng Nguyên nói:

-- Bà kể đi, tôi nghe đây.

Người phụ nữ ngồi xuống cạnh thằng Nguyên rồi to nhỏ:

-- Không hiểu sao gần đây nhà tôi cứ xuất hiện tiếng ho về đêm, mà tiếng ho nghe như của cụ già. Trong khi gia đình tôi không có cụ già nào cả, chỉ có vợ chồng tôi với mấy đứa con cháu. Ban đầu nghĩ là có con gì kiểu như con cóc, hay đại loại như vậy trong nhà. Vì thế cả nhà đổ xô đi tìm mọi ngóc ngách nhưng đều không thấy gì lạ. Nếu chỉ có tiếng ho thôi thì còn đỡ, đằng này đêm hôm qua lại xuất hiện thêm tiếng người rên rỉ đau đớn. Mà cũng là tiếng của người già. Cả nhà tôi sợ không dám ngủ, dù cửa đóng then cài rất chặt nhưng vẫn không yên tâm. Cậu có cách gì giúp gia đình tôi, tôi đội ơn cậu.

Nghe xong thằng Nguyên đã hiểu câu chuyện, nhưng để chắc chắn thì nó nói:

-- Bây giờ bà trở lại chỗ hôm trước chứng kiến vụ tai nạn chết người ấy, hỏi thăm người dân xung quanh xem người chết có phải là một cụ ông già không? Nếu được thì hỏi luôn về nhân thân của người ấy.

Người phụ nữ ngạc nhiên, bà ta chỉ nói về người già, chứ có nói cụ ông hay cụ bà đâu mà cậu trai trẻ này lại biến là cụ ông. Sau đó bà ta rối rít cảm ơn rồi đi mất. Vẫn không để lại gì cho thằng Nguyên, thằng Nguyên coi đó là chuyện bình thường, vì nhiều người cũng như bà ta mà.

---------------------------------------------------------------------

(Chuyện này sau này thằng Nguyên mới được biết).

Người phụ nữ trở về nhà, bà ta liền nói chuyện với chồng con. Tính vợ chồng ông bà này đều keo kiệt, không muốn mất tiền vào bất cứ cái gì. Hồi làm nhà có cái lễ nhập trạch cũng không làm, việc thờ cúng thì bỏ bê. Nay xảy ra chuyện mới cuống quýt lên, nhưng ông bà ấy vẫn không muốn mất tiền. Ông chồng đèo vợ bằng xe đạp ra chỗ gặp tai nạn, hai người hỏi thăm về người trước đây bị tàu hỏa đâm chết.

Theo người dân gần đó kể thì người bị tàu đâm chết là một cụ già ở một mình, con cháu không có ai. Cụ ấy mất người dân làng còn phải đóng góp tiền ma chay. Vì thế hiển nhiên là không có người hương khói cho ông cụ rồi.

Ông chồng bàn với bà vợ để tìm cách nhờ thằng Nguyên giúp đỡ nhưng lại không muốn mất tiền:

-- Này bà, có cách nào bảo cậu thanh niên bà gặp ở chợ giúp nhà mình mà nhà mình không mất tiền không?

Bà vợ nói:

-- Để tôi nghĩ xem, tôi thấy cậu ta xem cho mọi người đều không lấy tiền, nghe nói là đang trong quá trình cơ đầy thử thách nên mới đi như vậy. Nhưng mời người ta về tận nhà mà không có gì nghe cũng khó.

Ông chồng ngẫm nghĩ một hồi rồi nói:

-- Tôi đã có cách này, bà nghe tôi nói đây, đảm bảo chu toàn hà hà.

Hai vợ chồng to nhỏ với nhau, bà vợ hí hửng với sáng kiến của ông chồng. Vậy là họ đã có cách để không phải mất tiền mà vẫn đuổi được vong ra khỏi nhà.

---------------------------------------------------------------------

Hôm sau người phụ nữ trung niên trở lại chỗ thằng Nguyên ngồi rồi suýt xoa nói:

-- Cậu đúng là thánh sống, quả nhiên người bị tai nạn tàu đâm là một cụ ông, cụ ấy không có gia đình con cháu gì cả. Có lẽ cụ ấy đã theo tôi về nhà, cậu có cách nào giúp gia đình tôi, chúng tôi xin hậu tạ.

Thằng Nguyên trả lời:

-- Việc lễ là của đồng thầy, tôi không thể giúp bà trong việc ấy được.

-- Cậu cứ đến nhà tôi một chuyến xem sao, biết đâu cậu lại có cách giúp. Làm phúc cứu người chẳng phải là lời Phật dạy hay sao.

Thằng Nguyên suy nghĩ, nó chưa đạt tới trình độ của đồng thầy. Nó chưa chắc đã có thể đuổi được vong đi, nhưng tính nó rất hay giúp đỡ mọi người. Giờ có cơ hội giúp đỡ người khác nó không thể từ chối. Nó nói:

-- Được rồi, tôi sẽ theo bà, nhưng việc giúp được hay không thì tôi không nói trước.

Người phụ nữ mừng rỡ trả lời:

-- Vâng, đội ơn cậu, cậu cứ cố gắng hết sức trong khả năng của mình, tôi tin cậu sẽ giúp được gia đình tôi.

Thằng Nguyên theo người phụ nữ về nhà bà ta, đúng như những gì nó gặp trong giấc mộng. Ngôi nhà ba gian lợp ngói khá khang trang, sân rộng được lát bằng gạch. Thằng Nguyên nghĩ "Gia đình này ít nhiều cũng có của ăn của để, chẳng lẽ không có bùa chú gì để vong theo vào tận nhà". Vào đến trong nhà thằng Nguyên cảm nhận được một luồng khí lạnh như trong những nhà có người vừa mới mất. Nó gặp ông chủ nhà, ông ta niềm nở tiếp đón:

-- Chào cậu, mời cậu ngồi xơi nước, quý hoá quá khi được cậu đến tận nhà.

-- Không có gì đâu ạ, bà nhà mình có lời thì tôi phải đến tận nơi chứ ạ.

Thằng Nguyên ngồi uống nước và quan sát xung quanh nhà thật kỹ càng. Sau đó nó xin phép ông chủ nhà dẫn nó đi một vòng xung quanh. Ông chủ nhà nhiệt tình dẫn thằng Nguyên đi xem xét, ông ta luôn miệng khen ngợi thằng Nguyên. Sau một hồi đi lại xung quanh nhà thằng Nguyên cũng đã nắm được tình hình, với khả năng của nó hiện tại thì không thể giúp được gì cho gia đình này, nó đang suy nghĩ đến một phương án khác tốt hơn...
Quay lại truyện Ngôi Làng Linh Thiêng
BÌNH LUẬN
Đăng Truyện