Logo
Trang chủ
Phần 1: [Hồi ký] Mưa...

Phần 1 - Chương 12

Khập khiễng bước chân ra nhà gửi xe, chân nó giờ mới thấy mỏi và nhức, người lả đi vì mệt. Người nó trông thật kinh dị, vết thương chằng chịt, người bám đầy bụi bẩn bết lại do mồ hôi. Nếu ai mà tự dưng nhìn thấy nó xong ngửi 1 cái chắc chắn sẽ bảo nó là thằng điên ăn xin chui lên từ bãi rác… Ấy thế mà em chả ngại, cứ ôm tay nó suốt cả chặng đường, lên xe thì ôm nó chặt cứng khiến nó phát ngại. Trông không khác gì thiên nga đang ôm cóc ghẻ

-Nè em không thấy anh hôi hám thế này à mà cứ ôm

-Kệ, mùi này mới quyến rũ hihi

-Vừa hôi vừa chua lòm ra thì quyến rũ cái gì?

-Anh không biết chứ con gái lại cực kì thích những mùi này từ đàn ông đó, bởi vì như thế mới là nam tính, chứ kiểu bóng lộn sặc mùi thơm thì lại không thích đâu, phát ớn..

Nó cười hà hà, ngẫm lại cũng đúng, đôi khi con gái hay có kiểu sở thích quái dị như vậy, trái ngược hoàn toàn với đàn ông, chỉ cần phụ nữ đẹp, xinh và thơm là auto gục tại chỗ rồi. Em thì đầy đủ yếu tố ấy, từ lúc yêu em về sau nó bị nghiện cái mùi của em, cứ kiểu thơm thoang thoảng của hoa hồng ấy, em bảo là em không dùng nước hoa mà dùng loại sữa tắm (gì gì ấy em quên mẹ tên rồi mấy thím) của Đức, giữ mùi hương lâu, kể cả trời nắng nóng bí người ra mồ hôi nhưng vẫn thơm lắm...

Ra đến quán, Linh đã đặt bàn từ trước rồi, nó chưa muốn vào nên ngồi bàn nước ở ngoài nói chuyện với lũ bạn, em thì cùng hội con gái vào trong trước chuẩn bị. Đang ngồi chém gió với mấy thằng về game thì tự nhiên có bàn tay kéo tay nó lại

-Ơ Thư, sao không vào trong kia – Nó hơi ngạc nhiên vì hành động ấy của nhỏ Thư

Nhỏ Thư không nói gì, chỉ lẳng lặng lấy băng gạc trong túi ra rồi sát khuẩn cho nó

-Ai daaaaa – Nó nghiến răng khi nhỏ đổ nguyên cả lọ oxy già vào vết thương của nó

-Híc Nam đau lắm à, xin lỗi tại Thư lỡ tay – Mặt nhỏ bỗng hoảng hốt

-Người ta chấm vào bông rồi lau mấy cái đất cát bám trên ấy đi xong mới rửa, đây cậu đổ như thế thì…

-Híc tại Thư chưa làm bao giờ, thôi lỡ rồi, Nam ngồi yên đi Thư băng lại cho

Nói rồi nhỏ Thư đắp bông và cuốn băng gạc lại cho nó, nhỏ nhẹ nhàng hết sức vì sợ nó đau, cuốn được một vòng lại ngẩng lên hỏi nó có thấy đau và chật không… Bọn bạn ngồi bên cạnh thì cứ trố mắt ra nhìn, thằng Quân thấy thế đập tay xuống bàn nói to

-Mẹ mày tranh hết gái xinh của lớp rồi để lại cho bọn tao toàn mấy con như Hạnh lùn và hay Trinh béo hả

-Này mày câm mồm lại, Trinh béo nhìn thế cũng có cái xinh nhé, ai cho phép mày gán ghép người yêu tao bằng vai với con Hạnh lùn - Thằng Hoàng vỗ đầu thằng Quân

-Thằng này nó mà như tao với bọn mày thì có khi cả trường xúm vào đập nó rồi, cả khối 12 có đúng 7 đứa hotgirl thì 1 đứa yêu nó, 2 đứa thích nó, thế thì chơi bời *** gì nữa – Thằng Ơn vừa đập cốc nước xuống bàn vừa nói, điệu bộ giận giữ lắm

Nhỏ Thư lúc này vẫn cặm cụi băng nốt cho nó, mặt đã đỏ lựng lên vì bị chúng nó trêu, băng bó xong xuôi nhỏ chạy vèo vào trong, vừa chạy vừa cúi mặt, còn lũ bạn nó thì cứ cười ầm lên vì cái thái độ của nhỏ… Nó cũng kệ, lúc này cũng mệt mà tự dưng có người làm cho cũng thấy thích thích, đánh ánh mắt ra cửa, nó thấy Mai đang đứng đó nhìn nó, ánh mắt hình viên đạn..

-Bỏ mẹ, xong tao rồi, chúng mày cười ít thôi – Nó gắt lên

Cả lũ đang cười ha hả bỗng im bặt, Linh chạy ra gọi mọi người vào để chuẩn bị ăn, nó bước đến thấy em vẫn đang nhìn nó, nhưng cái nhìn thản nhiên và còn cười với nó, nó gãi đầu

-Tại Thư nó cứ đòi băng lại cho anh, mà em biết tính nó, đụng tí là khóc nên thôi đành chiều theo ý nó, anh xin lỗi

Nó nói với cái giọng thành khẩn nhất, sau đó nhìn em cười cười áy náy, dù sao thú tội trước cũng có thể cứu vớt được chút gì đó trước khi cơn thịnh nộ của em đến, chả hiểu sao từ chuyện sáng nay ở quán café, nó lại thấy sợ em, nó cảm giác em có cái gì đó uy lắm. Em vẫn không nói gì, chỉ nhìn nó cười mỉm, nhưng nó biết điệu cười ấy không có gì là đúng nghĩa hết…

-Hâm à, bạn bè quan tâm nhau là bình thường mà, thôi đi vào đi chồng em, tí ngồi cạnh em nhé

Nói rồi em khoác tay kéo nó vào, nó thì đang ngỡ ngàng bởi cái thái độ của em, nó nghĩ em sẽ mắng nó, gắt với nó nhưng không, thái độ em bình thản, thậm chí là còn vui vẻ với nó, chính điều này khiến nó càng cảm thấy sợ em hơn... Đến kể cả sau này, em cũng rất quái và không ai biết được em đang nghĩ gì, em đang làm chuyện gì, đến nó cũng chỉ hiểu được suy nghĩ của em đôi chút trong vài tình huống bất kì.

Hôm đó lớp nó vui nên uống khá nhiều, hết tận 4 két bia, bọn con gái cũng hưởng ứng nên uống hăng lắm… Nó thì cơ thể đang mệt sẵn nhưng mang tiếng là đội trưởng đội bóng, MVP trận đấu hôm nay nên là tâm điểm bị mời, hết đứa này đứa nọ mời nó liên tục khiến em phải gắt lên

-Chúng mày mời hay giết người thế, để anh ấy nghỉ tí ăn gì đã chứ

-Ôi ôi vợ xót chồng kìa chúng mày ơi, mời nốt con Mai đi cho nó đủ đôi đủ cặp, cho chúng nó sống chết có nhau – Cả lũ bạn nó hò hét lên trêu em khi thấy em nói thế

Tửu lượng của nó dù có tốt đến đâu nhưng gặp phải cái kiểu mời liên tục này thì cũng nằm xuống, nó đã phải vào wc móc họng 4 lần, mà đến lần thứ 4 thì full ra toàn bia chứ chả còn tí thức ăn nào cả. Khéo lần nữa thì full ra cả mật ấy… Sau khi full lần thứ 4, nó ra ngoài rửa mặt để cho tỉnh táo hơn, bọn thằng Hưng hay trêu ví nó như kiểu người Saijan ấy, cứ gần chết mà được cứu sống là y rằng sức mạnh tăng vọt, còn nó thì cứ móc họng xong là ra uống gấp đôi chỗ trước mà chả cảm thấy say nữa. Nhưng lần này là quá đà rồi.

Tàn cuộc, lớp nó định đi hát nhưng nhiều đứa con gái cũng say bí tỉ hết, nó cũng khá là choáng khi chân bắt đầu đi loạng choạng, em thì đỡ nó lên xe rồi đèo nó luôn, mồm liên tục hỏi han

-Khổ tôi chưa, đã nói uống ít thôi, nhìn người bây giờ khác gì thằng ngợm không?

-Đã nói đừng uống nữa rồi, suốt ngày rượu bia như vậy hại gan hại dạ dày chứ có được cái gì đâu

-Bám chặt lấy em kẻo ngã, này… này đừng có mà ngủ, sắp về đến nhà rồi… Này

Nó thì say nhưng vẫn có nhận thức, nhưng cơ thể chả còn tí sức nào khiến nó chẳng buồn trả lời… Chỉ vòng tay qua ôm chặt em, sau đó nó lịm đi chả biết chuyện gì nữa

Tỉnh dậy thấy đồng hồ đã hơn 10h đêm, nó thấy nó đang nằm ở phòng em mà chẳng thấy em đâu cả, trên người nó thì đã mặc bộ quần áo khác, không còn mặc bộ đá bóng nữa. Kéo chăn ra, nó mở cửa đi tìm em, tiện thể xuống nhà uống nước, say bia say rượu vào cảm giác háo nước cực kì… Đang đi đến cầu thang thì nó nghe thấy tiếng em

-Con nói rồi, con sẽ không đi đâu hết

….

-Bố mẹ thôi đi, một mình chị Lan là đủ rồi, con không muốn giống chị ấy, con tự quyết định cuộc sống của con



-Con nói rồi, con sẽ ở đây và không đi đâu hết, thế nhé con cúp máy đây…

Nó thấy em cúp máy và ném luôn cái điện thoại xuống dưới chân ghế Sofa trong tình trạng tức giận, sau đó em trở mình nằm úp mặt xuống gối. Nó tiến đến bên cạnh, nhặt lại cái điện thoại để lên bàn cho em, ngồi xuống nắm tay em. Em giật mình ngước mắt lên nhìn, mắt em đã ngấn nước mắt

-Có chuyện gì vậy em? Sao lại ném điện thoại đi – Nó hỏi em

-Anh dậy từ bao giờ đấy, anh còn mệt không? – Em ngồi dậy ôm nó, mắt em đỏ lên nhưng em không khóc

-Anh mới dậy, xuống đây thì nghe em nói chuyện, thế có chuyện gì kể anh nghe

-Dạ không có gì đâu, em cãi nhau với bố mẹ mấy chuyện linh tinh ấy mà – Em tựa vào vai nó nói nhỏ

-Không được bực tức mà ném điện thoại như thế nhé, nó đâu có tội tình gì?

-Dạ em biết rồi, à anh có đói không? Em nấu mì cho anh ăn nhé

-Thôi để tí nữa đi, đang ôm em thích chả muốn bỏ ra

Em nằm gọn trong lòng nó để mặc cho nó ôm 1 lúc rồi cũng đứng dậy đi nấu mì cho nó. Nó cầm điện thoại của em nghịch nghịch lướt lướt. Iphone cũng có nhiều cái thú vị phết, nó chơi chán trò chém hoa quả thì chuyển qua nghịch FB của em, vào trang cá nhân, nó xem mấy cái ảnh em đăng, toàn là ảnh chụp tự sướng thôi, rồi cả ảnh chụp hôm đi chơi ở Hạ Long, bao nhiêu là ảnh. Lướt xuống dưới, nó thấy cái ảnh em đăng gần đây nhất cách đây 11 giờ trước, là bức ảnh em chụp từ đằng sau lúc nó đang lái xe, trên caption em ghi : “Hôm nay là 11/11, và nó sẽ là một ngày thật đặc biệt, bởi vì ngày này nó đẹp, dễ nhớ và quan trọng hơn cả là ngày bắt đầu cho một tình yêu mãi mãi không có kết thúc. Yêu Anh”… Nó phì cười vì kiểu trẻ con đáng yêu của em, mà em chọn ngày cũng khéo thật, trước đó 1 ngày là sinh nhật nó, ngày hôm sau là ngày kỉ niệm, em nói với nó là chọn ngày như vậy cho ý nghĩa…

Đang nghịch linh tinh thì máy em có tin nhắn, là của chị Lan, nó tò mò mở ra xem, trên màn hình hiện ra dòng chữ vỏn vẹn “Mai bố mẹ về”… Nó gọi em ra rồi đưa cho em xem, mặt em bỗng biến sắc, đánh rơi đôi đũa xuống sàn. Nhìn thái độ của em như vậy, trong nó dường như xuất hiện cảm giác gì đó lo sợ…

Từ lúc thấy tin nhắn từ chị Lan, em như rơi vào trạng thái trầm cảm, nó hỏi gì em cũng lắc đầu không nói, em không khóc nhưng nó cảm nhận trong em giờ đang rất rối. Thế nhưng em lại chẳng nói gì với nó. Với tay tắt cái bóng ngủ, em đang quay lưng về phía nó, vòng tay qua ôm lấy em, nó nói nhỏ

-Vợ ơi, em có chuyện gì thế, nói cho anh biết được không?



-Thôi nào, nói ra biết đâu anh lại có thể cho em lời khuyên thì sao?



-Quay sang đây anh bảo, chưa bao giờ anh thấy em như thế này, anh lo lắm

Nói rồi nó kéo em lại gần và xoay người em lại, nó nhìn thẳng vào đôi mắt của em, đôi mắt ấy đang ướt, có lẽ em đang phải cố kìm nén cảm xúc, bởi em sợ nếu như em khóc, em sẽ không dấu nổi nó chuyện gì nữa.

Thơm nhẹ vào trán em, rồi đến đôi môi, em vẫn im lặng

-Anh yêu Mai – Nó khẽ thì thầm vào tai em

Sau câu nói đó, em bỗng vòng tay ôm chặt nó, rúc vào ngực nó òa khóc, em khóc rất to, người em run lên bần bật, em ôm chặt nó như sợ nó biến mất vậy. Nó nằm đó chỉ biết lau nước mắt cho em, vỗ về an ủi em mà cũng chẳng biết mở lời thế nào

-Anh ơi… Hức… hức em yêu anh lắm, thiếu anh em không sống được mất, huhu

-Anh ơi, em khổ tâm lắm, tại sao em muốn sống 1 cuộc sống như bao người mà không được, hức…hức…

Em ngẩng mặt lên nhìn nó, em ghì đầu nó hôn, mắt em vẫn khóc, nó có thể nghe thấy từng tiếng nấc phát ra từ cổ họng của em, nhưng em không buông nó ra. Từ từ, em ngồi dậy tự cởi từng cúc áo, nó thấy vậy liền rời môi em, nắm lấy tay em ngăn lại

-Hức…hức anh chê em à, tại sao lại cản em, đến anh còn không cho em được làm điều em muốn à huhu

Nó kéo em nằm xuống, ôm lấy em, với lấy khăn giấy lau nước mắt cho em

-Không phải, anh yêu em, nhưng bây giờ tâm trạng em không tốt, chúng ta không nên làm chuyện đó, bây giờ anh chỉ cần thế này thôi là đủ rồi. Nói cho anh nghe, chuyện là như thế nào

-Hức…Hức mai bố mẹ về rồi, lúc tối bố mẹ nói chị Lan đã làm xong thủ tục cho em sang bên đó cùng bố mẹ, mà em không muốn xa anh, em cãi lời bố huhu

-Mai bố mẹ bay về nước vì chuyện này anh ơi, em không muốn xa anh đâu huhu

Nó trầm ngâm 1 lúc rồi quay sang em, em lúc này đã bớt khóc, chỉ còn tiếng sụt sịt và tiếng nấc lên từng hồi. kéo chăn đắp qua vai cho em, nó nói

-Em bình tĩnh trước đi đã, thế còn chị Lan thì sao?

-Chị Lan nói chị nuôi được em, chị muốn em học đại học ở đây, nhưng bố mẹ không nghe huhu

-Thôi được rồi, em cứ bình tĩnh đi, để mai bố mẹ về xem như thế nào, giờ em khóc cũng không giải quyết được vấn đề gì đâu, nghe anh

Nó ôm em, em sụt sịt hồi lâu làm nó vỗ về mãi mới chìm vào giấc ngủ. 2h sáng, nó kéo chăn đắp cho em cẩn thận sợ em lạnh, với lấy cái áo khoác, nó khẽ mở cửa ra ban công châm thuốc hút. Trong đầu nó lúc này đang là hàng loạt câu hỏi cùng với nỗi sợ đang dần lớn lên. Nó sợ em biến mất, sợ em rời xa nó, sợ em đi rồi nó sẽ phải sống trong chuỗi ngày đau đớn nhất về mối tình đầu chớm nở đã vội cảnh chia ly. Nó ngồi đó, hút bao nhiêu là thuốc nó cũng không nhớ, chỉ biết rằng trước mặt nó đang là màu đen của màn đêm tĩnh mịch, mù mịt chẳng thấy lối ra như cuộc đời của nó vậy

Sáng hôm sau tâm trạng của em đã tốt hơn sau khi nghe nó giảng giải trong bữa sáng, đại loại là em cần đối mặt với bố mẹ và giải thích cho bố mẹ hiểu tâm tư nguyện vọng của em. Cái quan trọng nhất là em phải giữ vững chính kiến của mình để thuyết phục bố mẹ. Bước chân ra cửa, nó dắt xe của em ra trước đợi em, bỗng đâu 1 con Mẹc màu đen đỗ trước cổng nhà em. Nó quay ra nhìn thì thấy bước xuống là một cô gái có mái tóc vàng, mắt đeo kính và ăn mặc vô cùng sang trọng. Thấy nó, chị ấy bỏ kính xuống, khuôn mặt này nó từng thấy ở đâu rồi, có nhiều nét giống em quá, nhưng trang điểm khá đậm, chị ta nheo mắt nhìn nó

-Cậu là ai?

-Chị là ai?

-Tôi hỏi cậu là ai mà đứng trong sân nhà tôi – Cái giọng lạnh tanh ấy khiến nó có cảm giác dựng tóc gáy và hoang mang tột độ…

BÌNH LUẬN
Đăng Truyện