Phân tích

Kể từ khi tôi chính thức xác nhận Nhi là bạn gái tôi, thì cũng là lúc mấy nhỏ tự động rời xa tôi. Ý trời mãi mãi cũng là ý trời, nên tôi chẳng buồn quan tâm lắm. Tuy tôi và Nhi trên danh nghĩa là vậy, nhưng dù sao thì đó cũng chỉ là 1 mối quan hệ dựa trên sự nhờ vả từ chính tôi mà thôi, hay nói cách khác là yêu tạm chẳng hạn. Dù muốn dù không, Nhi cũng sẽ chẳng thể nào hợp thức hoá được mối quan hệ của tôi và nhỏ được đâu, cô nàng đã quyết tâm cứng rắn như thế kia mà. Tôi cũng chẳng mong muốn gì hơn, dù sao đi nữa tôi vẫn muốn cái hoạch định của mình đi theo đúng tuyến đường mà tôi đã vạch ra, hi vọng sẽ không có sự cố đáng tiếc xảy ra. Tất nhiên khi nào có mặt của 1 trong số những cô gái kia, Nhi và tôi mới diễn cảnh thân mật, còn không thì em vẫn giữ khoảng cách với tôi thôi. ”Em không muốn phim giả tình thật!” Lời Nhi nói vẫn cứ văng vẳng trong đầu tôi, nên tôi cũng chẳng buồn làm quá nó lên, thôi thì cứ phó mặc cho tự nhiên, tới đâu hay tới đó vậy. Nhưng ông trời vẫn luôn trêu ngươi, nên đến cuối tôi vừa là 1 thằng thành công, nhưng cũng lại là 1 kẻ thất bại thảm hại! Một tối đầu tháng 11, tôi tự thưởng cho mình 1 ngày nghỉ. Sau khi xin phép anh Hiếu, tôi rời khỏi quán bar ồn ào náo nhiệt, cái nơi mà thường ngày tôi vẫn thường đối mặt, chỉ để chạy vi vu trên đường, tìm cho mình 1 nơi yên tĩnh mà thôi. Quay về đại lộ VVK, tôi thẳng hướng hầm Thủ Thiêm, phi xe thẳng qua hướng Thủ Đức. Tôi biết mình đang đi đâu, và mình cần gì! Rẽ xe vào làng Đại Học, tôi phone cho thằng A. _Gì vậy mày? _Nhậu không? -tôi cười nói với nó. _Nhậu cái đếch, đang Thủ Đức, qua tới bên mày chắc khuya luôn quá! _Tao đang bên KTX của mày đây, xuống đi. _Oke chờ chút! Tắt máy, tôi mỉm cười chờ đợi, ít ra vẫn còn 1 thằng bạn thân để tâm sự, để cùng bàn tính xem phương hướng nào cho tôi đi. Tôi không giỏi trong việc giải quyết chuyện tình cảm của cá nhân, nên đôi lúc sự giúp đỡ và nhận xét từ bạn bè sẽ là chìa khoá tốt nhất để tôi mở cho mình 1 lối đi. Chờ 1 chút của thằng A, tức là tôi phải chờ trong suốt gần nửa tiếng@@ đứng như 1 thằng ngáo trước cổng KTX, vừa chịu ánh mắt soi mói của đám sinh viên, vừa phải đấu tranh sinh tồn... với mấy con muỗi đói. Phải nói là tôi đập liên miên luôn vậy, nơi đây muỗi nó đóng đô hay sao ý =.= _Ê mày! -nó ra tới, vỗ tay lên đầu xe tôi. _Đậu! Lâu dữ vậy mày? -tôi làu bàu. _Cái đệch! Đi bộ từ trỏng ra kêu sao không lâu, đi thôi! -nó leo lên xe tôi. _Đi đâu giờ? _Chạy ra đầu hẻm đi, ngoài đó có quán ngon lắm. _Oke. Hai thằng kéo nhau ra đầu đường, lai rai vài chai bia cho ấm lòng chiến sĩ mà thôi, chứ chẳng ham hố say sỉn gì. Vì đường xa, tôi chẳng ham, lỡ gặp mấy anh áo vàng thì hết đường mà chạy. Thôi thì lai rai hai ba chai giao hữu thân tình thôi ấy mà. _Nay sao lại có nhã hứng lếch xác qua đây thế? -nó hỏi tôi. _Chán! _Lại chuyện gái gú nữa à? _Ừ, mệt thiệt -tôi đưa chai bia lên tu, uống ừng ực từng ngụm lớn. _Sao nữa? Mày vẫn chưa chọn được ai à? _Ừ có lẽ vậy! _Chứ chẳng phải mày chọn Nhi hay sao? -nó nhăn trán hỏi tôi, mặt đăm chiêu. _Sao mày biết -tôi thoáng suy nghĩ. _MNgọc nói, hôm qua nó điện tao khóc lóc um sùm đây này -thằng A nói, tay móc cái dt ra, mở nhật kí cuộc gọi ném qua cho tôi xem. Cũng lâu phết nhỉ, cả 10p chứ chả ít đâu, haizz lại khổ nữa rồi. _MNgọc nói gì? -tôi hỏi nó. _Nói mày chọn Nhi, thế thôi! _Đậu! Chỉ nhiêu đó mà gần cả 10p cơ à? -tôi cười cười. _Mợ cưng! Nó khóc lóc um sùm, thế mà méo chịu cho tao tắt máy, thiệt khổ mà. -thằng A tru tréo lên. _Haizz gáng chịu đi bạn hiền, tao cũng hết cách rồi. -tôi thở dài bất lực. _Mà chuyện này là sao? Mày nói rõ ra xem! Tao vẫn chưa hiểu đấy. _Thực ra, tao với Nhi không phải quen nhau, chỉ là tao nhờ Nhi làm vậy thôi! -tôi giải thích. _Mày... muốn mấy nhỏ kia tự rời xa mình à? -thằng A ngờ ngợ, đúng chỉ có nó mới hiểu đường đi nước bước của tôi mà thôi, ngoài nó ra, chắc chỉ có Nhi. Nhưng chẳng ngờ, thực ra vẫn còn 1 nhân vật đứng sau tất cả mọi chuyện, đến khi kế hoạch của tôi đi vào phần cuối, người đó mới xuất hiện tiết lộ cho tôi những bí mật bất ngờ. _Đúng vậy! 1 là mất hết, 2 là chọn được người thật sự chờ đợi! -tôi nói. _Điên thật. -thằng A thở dài Rồi hai thằng lại nâng ly, uống cạn, ly bia cứ vơi đi rồi lại đầy, rồi lại tiếp tục vơi đi còn trơ lại viên đá. _Mày nghĩ thử xem, nếu như phán đoán về cái kế hoạch điên khùng của mày là đúng, thì cuối cùng sẽ còn ai? -thằng A nheo mắt hỏi, tay vẫn rót bia đều đều vào hai ly. _Chưa biết! -tôi lắc đầu. _Tao nghĩ, chỉ có thể là MNgọc thôi! -thằng A cam đoan. _Tại sao mày nghĩ thế? Tại sao mày không nghĩ là Nhi? -tôi vặn lại nó. _Tao không nghĩ mày bền với Nhi đâu! Mày hiểu được bao nhiêu về Nhi? -nó nhìn tôi chờ đợi. _Tao... -tôi cứng họng. Quả thực Nhi là người con gái duy nhất mà tôi vẫn chưa nắm được chút ít thông tin nào cả, so với những người kia, thì có lẽ hiểu biết của tôi về người con gái tên Nhi kia là 1 con số không tròn trĩnh. _Đó! Mày thấy mày biết được nhiêu về người đó! Chẳng phải là mày đéo biết 1 tí gì về Ái Nhi hay sao? So với MNgọc thì sao? So với Quyên thì sao? Ngày xưa chẳng phải mày suy xét kỹ lắm mới yêu 1 người hay sao? Tại sao bây giờ mày lại chọn đại như thế hả? -thằng A nói 1 lèo, còn tôi thì chỉ biết im lặng lắng nghe, ghi nhớ từng lời nói của nó. Haizz rốt cuộc là tôi đang làm đúng, hay là sai đây ta? Lại tiếp tục nốc bia, càng nốc càng thấm, càng ngộ ra những điểm yếu trong cái kế hoạch mà tôi xem là hoàn hảo. Tôi đã quá xem thường cái tác hại mà việc này mang lại, xem ra nó ảnh hưởng khá nhiều đến cảm xúc của nhiều người, kể cả Nhi. Đến Nhi còn nhận ra, vậy mà tôi đến giờ đây mới thấy. Tất cả đã muộn rồi, phóng lao thì đành phải theo lao mà thôi. _Haizz chán đời thiệt! -tôi ngả người ra ghế, đưa mắt nhìn bầu trời đêm đầy sao. _Theo tao, mày cần nhanh chóng kết thúc đi cái vụ này đi, dù muốn dù không thì cũng đã xảy ra, tuỳ thuộc vào số phận của mày thôi! _Ừ đành vậy! -tôi bất lực, cay đắng nốc cạn ly bia đầy, cố gắng nuốt đi cục nghẹn đắng về chuyện tình cảm kia, nhưng sao lại khó khăn quá thể... Chạy xe về nhà, đầu óc tôi vẫn cứ để nơi đâu đâu, cứ vẩn vơ suy nghĩ về những lời thằng A nói. ”Mày cần phải nhanh chóng kết thúc cái vụ này đi! “ ”Mày hiểu được bao nhiêu về Nhi?” Chậc! Mặc kệ vậy, tới đâu thì cứ tới mà thôi. Về đến phòng trọ, đập vào mắt tôi là 1 nhân ảnh quen thuộc đang ngồi dựa lưng vào cánh cửa phóng tôi, mái tóc loã xoã che phủ cả khuôn mặt. Dừng xe, tôi bước đến gần em! Mùi rượu nồng nặc phả vào mặt tôi, đã lâu lắm rồi tôi mới thấy em trong cảnh say rượu như thế này! _Anh! -thấy tôi, MNgọc bật khóc, loạng choạng quơ quào cánh tay, cố gắng để có thể đứng lên. Nhưng chắc giờ em cũng hết có khả năng đứng lên rồi, gượng đứng lên, rồi lại té ngã xuống, rồi lại bật khóc nức nở. _Từ từ! Em sao lại thế này hả! -tôi đỡ em đứng lên. _Hức hức tại sao lại như vậy? Tại sao anh lại chọn Nhi mà không phải là em? Tại sao? -MNgọc trách móc, cố sức đấm thùm thụp vào ngực tôi, nhưng em giờ đây mềm nhũn như cọng bún mất tiêu rồi, lấy sức đâu nữa mà đánh tôi. Đỡ em vào phòng, em vẫn khóc rấm rứt, tôi chỉ biết im lặng mà thôi. Trong lòng tôi cũng đau lắm chứ, nhưng đã làm thì phải làm cho trót mà thôi. Có lẽ vì mệt, MNgọc nằm bẹp xuống bàn luôn, tay vẫn quơ tới quơ lui =))) tôi thì ra dắt xe vào nhà. Khổ thật! Vào tắm cho mát, ra thì MNgọc nằm ngay đơ rồi, đành phải bế cô nàng sang giường luôn thôi. Bỗng nhiên MNgọc lại choàng tay ôm lấy cổ tôi, chủ động hôn tôi nữa chứ! Như thế này thì làm sao mà cưỡng lại được trước đôi môi mềm mại kia! Nhưng chỉ hôn thôi, rồi tôi lại đẩy em ra, em chỉ trố mắt ra nhìn tôi, lại rưng rưng khóc. Haizz thấy vậy cũng không đành lòng, nên tôi nằm xuống ôm em ngủ luôn. Nhõng nhẽo thật! MNgọc ôm lấy tôi, áp mặt vào ngực tôi mà ngủ, đôi khi lại có những giọt nước mắt ấm nóng rơi xuống ngực tôi... Minh Ngọc! Anh xin lỗi!