Logo
Trang chủ

Chương 43: Chênh vênh

Nghe tới 11/4 bỗng nhiên tôi sôi máu. Không biết đứa ất ơ nào trong lớp làm mất thể diện A4 quá thể. Tuy vậy, vẫn chưa muốn thể hiện gì nhiều, tôi tám với tụi nó vài câu vu vơ rồi quay lên.

Sáng mai đến lớp, tôi chạy ngay lên bàn thằng King khi thấy nó vừa để chiếc cặp xuống. Chiều qua tôi đã nghĩ kỹ, chỉ có thằng King mới hay đi chiến với mấy tụi lớp khác vì thằng này là chúa ghiền game, cứ hết giờ học là nó gần như ra net suốt. Chính điều này làm cho nó, từ một thằng có IQ không hề tệ, lúc cô Yến xếp chỗ đầu năm lớp 10, tên nó ngay trước tên tôi, còn bây giờ, nó thuộc vào diện học sinh cá biệt trong lớp, lâu lâu lại trốn tiết, học hành hơi bết, đầu thì cạo trọc lóc.

Nó vừa ngồi xuống tôi thăm dò ngay : “Mi biết đánh AOC không King?”
 

  • Như trúng món tủ, nó chém ngay : “Muốn học hỏi hả bạn?”
  • Nghe nói mi hay đánh với tụi khối chiều à?
  • Uhm. Kiếm team ngang ngang thì đánh kèo trả tiền net hay độ 5 10k cho vui.
  • Bữa nào kéo ta đi xem thử.
  • Muốn học hỏi thì thứ năm tuần này, học xong 2 tiết ra quán King mà xem. Tuần nào chẳng đánh.
  • Mà lớp mình mi hay đi với ai nữa?
  • Thằng Liêm nè, thằng Hoàng nè, mà hai tụi hắn đánh tệ lắm, chơi gì 3 đánh 1 cũng thua.

Nghe tới đó tôi vừa đi về chỗ vừa rủa thầm ku Liêm. Thằng Liêm vốn cách nhà tôi không xa, tầm 5ph đi bộ là tới. Những năm tôi học lớp 7, lớp 8, cả con đường gần 3km quanh khu vực chỉ có đúng 2 quán Internet ngay gần nhà tôi. Quán đã ít mà lại còn ngay cạnh nhau nên đứa nào muốn chơi phải lặn lội tới xóm tôi mà kiếm máy. Thằng Liêm là 1 điển hình. Đã bao lần nó đứng sau lưng trầm trồ những pha xử lý, điều quân bén ngót của tôi, đã bao lần nó hỏi tôi chỉ nó làm sao chơi cho nhanh lên tay, vậy mà với trình còi của mình, nó lại cầm uy danh của lớp đi đấu với tụi khác để rồi thua be bét với kiểu 3 vs 1, bách nhục.

Để câu chuyện game tới thứ 5 rồi tính tiếp. Tôi về chỗ rảnh tay lật cuốn sổ quản lý chi đoàn ra ngồi đọc, chợt bất ngờ lướt mắt qua 1 thông tin vô cùng hữu ích, số điện thoại của bí thư tất cả các lớp. Lần tay tới lớp 11/10 – Lê Thị Hoài Thương – số điện thoại 0511xxx, cảm giác trong tôi cứ như Columbus tìm ra Châu Mỹ. Vậy mà trước giờ tôi chưa bao giờ nghĩ tới điều này. Số điện thoại ở đây, cơ hội là ở đây, gặp gỡ là ở đây, trao đổi là ở đây và… kế hoạch sẽ bắt đầu từ đây.

Vẫn đang phê pha với những gì vừa tìm thấy thì bỗng ở phía trên, thằng Hà ngồi ngay cửa lớp réo tên tôi inh ỏi : “Bí thuuuuu, có người tìm kia.”

Đứng dậy bước ra ngoài cửa, tôi gặp bé Linh đang đợi tôi ở đó.
 

  • Hôm qua V định nói gì vậy, giờ có mình Linh thôi nè?
  • À, chuyện dài lắm…
  • Ông định nói chuyện gì chứ không phải chuyện đoàn đúng không? – Linh tinh ý ngắt lời.
  • … Thật ra thì, chuyện này liên quan đến … bí thư lớp 11/10. - Tôi nói mà cố làm sao nói tránh trực tiếp gọi thẳng tên Thương ra.
  • Bí thư 11/10, bé Thương hả? Nó làm sao?
  • Sắp vô tiết rồi, giờ về gặp Linh ở quán nước hôm qua được không?
  • Liếc nhìn đồng hồ, Linh đáp : “Ông cứ úp úp mở mở, tui ghét lắm đó nghen. Lát về gặp.”
  • “Nhớ là 1 mình thôi đó.” Tôi nói với theo tà áo dài trắng vừa quay lưng.

Bước vào lớp với tâm trạng hân hoan khi tin vui liên tục ập đến, vô tình lướt mắt qua bàn Diệp đang ngồi, hình như, trong 1 tích tắc, tôi vừa chạm phải một ánh nhìn sắc lẹm, định thần quan sát lại, vẫn nụ cười đó, vẫn ánh mắt lung linh tỏa nắng đó, Diệp nói khi tôi vừa ngồi vào chỗ :
 

  • V quên trả nhẫn cho Diệp nghen.
  • À, hôm qua có việc, vội quá V quên mất.
  • Vội đi gặp ai hả V?
  • Không hiểu sao tự nhiên tôi rùng mình. “V gặp bé Linh bên A8. Việc đoàn nhiều quá nên gặp trao đổi thêm.”
  • Cần Diệp giúp gì thì cứ nói nghen, thấy V giờ giải lao hết chạy qua lớp này lại chạy qua lớp nọ, nhìn thấy thương ghê.

Vẫn kiểu quyến rũ chết người đó, gần gũi và thân thiện, quan tâm nhẹ nhàng mà sâu sắc. Nếu không có sự xuất hiện của ai kia thì có lẽ, bây giờ tôi đã đổ hẳn về một bên rồi. Nghĩ đến đây tôi chợt giật mình, đổ về 1 bên, không đổ, đổ về bên khác… vậy hóa ra tôi đang chênh vênh ư???

Quay lại truyện Hoa Vàng Thuở Ây
BÌNH LUẬN