chap 77

khi vũ trụ lên đèn . thành phố ngả ngiêng men rượu say mèm , tuổi thơ đi hoang nghìn đêm trốn ngủ .phận ba tuổi đời hoang phế sau lưng . nay góp mặt góp lời làm lính mà thôi đối diện đây rồi .từng đêm hương đạn bay pháo nổ , hỏa châu sáng tỏ những khuôn mặt người yêu phố thị…… – hề ! anh bán kẹo kéo đó hát hay bay nhỉ ! ..bộp bộp ..bộp ! < tiếng vỗ tay từ những người khách dành cho anh ta > – chị ơi ! cho chúng em ít đá ! nói thật từ lúc lên đây tôi ngại nhất là đụng đến bia rượu , " cũng có thể là còn ám ảnh sau cái vụ khủng khiếp khi còn ở nhà nhi " . úi chà ! không biết đến khi nào thì trình độ của mình mới đạt được tới đỉnh cao như bố nhi chứ ! . – ê ! hay tao gọi thêm thùng nữa nhé ? < thằng hưng cười khà khà tỏ như vẫn muốn chơi tiếp > – nghe xong thì cả đám thằng đồng ý thằng e dè – quất tiếp thôi ! chứ sợ cái mốc xì gì chứ . tao chỉ lo cho thằng vương lát nó chịu không nổi thôi khửa khửa < thằng nam vẫn không thôi cà khịa vụ vừa nãy > – mày chắc chưa hả thằng gia lai – kon tun kia ? ngon thì nhào vô kiếm thẹo , anh đếch sợ nhé < thằng vương đáp trả mạnh mẽ > – ê mày đừng ý có võ công là thích bắt nạt tao nhé ! anh không sợ đâu – là sao hả ? mày bị chập mạch à thằng kia , ý tao có muốn đánh lộn đâu ! – kệ nó đi vương ! thằng nam nó bị khùng như vậy lâu rồi ! < thêm thằng hoàng > – mày nói ai khùng hả thằng lợn kia ? ……đấy ! tưởng chúng nó giảng hòa rồi hóa ra được có vài giây sau thì y như cái chợ – nhìn lũ bạn cãi lộn chán đời quá . nói thật là lúc này là cơ thể tôi cũng bắt đầu thấy hơi lâng lâng rồi , nếu chiến tiếp thì vẫn có thể trụ được . nhưng mà rủi chúng nó đòi đi tăng hai rồi lại lòi thêm cái thằng ba bốn . đi với tụi này riết rồi sau này chết mất xác cũng chẳng chơi à ! < tôi tính lên tiếng vì lý do ngày mai phải đi học nên không tham gia được > – thôi ! xin lỗi bay nhé ! tao không chiến tiếp đâu , mai còn đi học nữa < tôi chối khéo , hy vọng chúng nó sẽ buông tha . nhưng ! lần này lời chối từ của tôi là thật lòng > – vừa kết lời xong thì thằng long đã nhảy vào rồi – ê thằng kia ! muốn chết hả mày ? đi cho vui , mai lên học bay toàn chơi với ngủ chứ mấy ! – đi đi ! tao nói phải nghe ! < thằng phương hối tôi như dọa > – ơ nhưng ! …< tôi lúng liếc ánh mắt về phía nhi ra hiệu cầu cứu > – lúc này cả đám đổ xô ánh nhìn về phía tôi " điều này làm tôi thấy khó xử " . …và ! thật là trời không phụ lòng người mà :v .cứ như là anh hoàng trên kia đã thấu hiểu được tấm lòng hiếu học của tôi :v mà ra tay giúp đỡ . – ngay lúc đó nhi lên tiếng phán một câu hay nhất trong ngày – đủ rồi ! không ăn nhậu gì hết ! đi về ! < nhỏ lên tiếng .khẩu khí tỏ ra rất nghiêm túc > – ơ nhưng mà ! ..nhưng mà ! < thằng vương lắp bắp ..ý không muốn > – không nhưng không nhị gì hết . các người say hết rồi . < trông cô nàng lúc này đúng là nghĩa khí lắm, đúng là xứng danh anh hùng > – một hồi sau thì đám bạn cũng chịu thua cô nàng . – ừ đành vậy ! nghe theo nhi đi . mai còn đi học nữa . < thằng D lên tiếng > – ơ vậy về à ? < thằng nam hỏi thừa > – chứ sao ! vậy mày ở lại một mình đi ! < hưng ghẻ cà khịa > – đám bạn thằng vương trông tướng tá cũng to con thế mà tửu lượng yếu quá trời . báo hại chúng tôi phải đỡ chúng nó ra bắt taxi – về cẩn thận nhé ! coi chừng chó ăn chè đấy hhaha < thằng lộc bơm đểu lũ bạn > – sao còn chưa về mà còn đứng đây ? < tôi hỏi nhi > – em ngắc ngứ một lúc thì mới nói – ừ ! tại tôi chờ vương về chung – …………rào rào …. một cơn mưa bất chợt ngang qua – quái ! . sao xui vậy nè ! < chúng tôi bu vào cái hiên gần nhất > – đứng sát vào cho tao ké chút coi < thằng long vuốt tóc ướt nhăn mặt khó chịu > – giờ làm gì đây bay ? < thằng vương than thở > – chờ hết mưa rồi về chứ sao ! – nhìn mưa lớn quá ! – a ! bên kia là quán cafe kìa bay ! < thằng nam chỉ về hướng tay phải > – ừ hén ! ra đó tránh mưa đi , chứ đứng đây chật quá – cả bọn nhất chí – tôi cởi áo khoác dang rộng nó ra thay cho cái dù mà che cho nhi < cô nàng hơi e dè > – sao ! ngại à ! nhanh lên đi ! chúng nó đi hết rồi kia kìa < tôi hối > – ừ ! biết rồi < lần đầu tiên tôi thấy nhỏ ái ngại thẹn thùng như thế đấy > – giờ uống gì bay ? – cho tôi cafe đen nhé ! < nhi gọi trước > – không khí bên ngoài đã lạnh rồi giờ vào đây lại thêm cái máy lạnh phà phà trên đầu , không chịu nổi tôi đổi sang chỗ của thằng nam ngồi – cà đám im lặng < bài hát until you từ quán vang lên làm cho không khí trầm hẳn > – chán thế này ! sao chúng nó im lặng vậy ta < tôi thở dài > – bỗng chốc một lúc sau , sự im lặng bị phá vỡ bởi một giọng nói của kẻ bàn bên cạnh – HAHAHA ! BỐ THẰNG BỆNH ! TAO ĐÃ NÓI LÀ BAY KHÔNG MÚC NỔI NÓ ĐÂU ! – CHỜ Ở ĐÓ RÁNG NHỊN CHÚT ĐI ! LÁT TAO QUA GIẢI QUYẾT – thật là bất lịch sự ! < thằng nam nói nhỏ tỏ ý không vui > – nói một lúc sau thì nó tự nhiên cúp máy mà đứng dậy . soạt ! < nó bất ngờ đến chỗ chúng tôi mà ngồi cạnh nhi " như vậy là đủ hiểu " – à hem ! < nó hắng giọng > đá ánh mắt khinh khỉnh về phía chúng tôi rồi khẽ nhếch mép tỏ vẻ không chấp " hắn cất lời " – này bé yêu ! sao lại ngồi ở đây vậy , trông em buồn thế , hay đi uống trà đá với anh nhé < hắn ra đề nghị > – ở đâu ra cái thằng này thế ? < thằng vương lên giọng phá vỡ giây phút tán tỉnh của nó > – thằng nào vừa phát ngôn đó ? < nó quay sang phía chúng tôi tức giận > – chúng tôi nhìn nó chằm chằm – mày nhìn cái gì hả mấy thằng nhãi ? < nó lớn giọng > – không biết đây là nơi công cộng à ? sao nói chuyện lài oang oang như vậy là sao . không biết lịch sự à ? < thằng long phát ngôn > – ô cái dm ! mày muốn chết hả thằng chó kia ? < nó đứng dậy hai tay siết lại > – những người xung quanh giờ đã để ý sang chúng tôi vẻ khó chịu – ây ! làm gì mà hăng tiết thế ? – sao ? dám chơi không ? < chúng tôi đá mắt về phía nó cứu nguy cho thằng long > – phát hiện chúng tôi đông hơn nên nó cũng cứng họng mặt nhăn lại như khỉ ăn ớt tức lắm nhưng không làm gì được ! – chúng mày chờ đó ! chúng mày mà bước chân ra khỏi quán ! tao chém < im lặng một hồi thì nó cũng lấy lại được vẻ ngông cuồng như khi nãy > – ghê nhỉ ? < nhi lên tiếng > – sao ý em là sao hả ? < nó quay sang phía nhi > – không đap lại mà nhỏ uống hơn nửa ly cafe ,cô nàng nhìn nó cười khuẩy – thấy em cười chúng tôi không hiểu một thì thằng kia không hiểu mười – sao..sao ? , sao em lại cười ? < nó hỏi nhi > – nè tên kia ! anh không phải là dân sài gòn à ? < nhỏ đáp > – ơ ! nè . em nói gì lạ vậy ? anh là dân sài gòn chính gốc đó – thật không nhỉ ? dân sài thành mà lại ăn nó quê mùa thế . rủ con gái đi chơi mà ăn nói rõ quê một cục , hết tiền hay sao mà lại mời tôi đi uống trả đá < nhỏ bĩu môi > – nè ! sao em quá đáng thế ? em dám nói anh quê mùa hả ? < nó nổi giận > – thôi anh hai lúa ! vẫn còn cãi cố nữa hay sao ? – những người xung quanh và chúng tôi lúc này đã nhìn nó cười xa xả rồi – chỉ riêng thằng đó " quê nguyên một cục " tự nhiên cất công dụ dỗ rồi để giờ làm trò hề trước đám đông – nó tức giận bỏ đi ,không quên hừ một cái – ……………..một lúc sau trời cũng hết mưa – chúng tôi bước ra khỏi quán thì chạm mặt thằng mất dạy lúc nãy .- chậc ! sắp có chuyện không hay rồi đây < tôi thấy hơi lo > – đi vài mươi bước thì lúc này cả bọn cũng hiểu ra – ê ! cái thằng mặt dày đó vẫn còn bám theo kìa bay ! < thằng long lên tiếng > – lo đéo gì chứ hề hề ! có mỗi mình nó thì làm được cái dề ! – – đúng là lúc nãy chúng tôi lỡ đụng phải kẻ côn đồ rồi – đi thêm một lúc thì có một đám người từ phía trước đi tới đột nhiên bao vây chúng tôi – ê ! là lũ này hả mày ?< một thằng thanh niên lên tiếng hỏi nó > – thì ra chúng mày tính hết cả rồi à ? < thằng vương hất hàm > – chúng mày tới số rồi ! chuẩn bị ăn đòn đi là vừa – dân nhà quê mới lên điếc không sợ súng à ? dám hạ nhục người anh em của tao – ăn nói cho đang hoàng nhé ! chúng tao chỉ muốn cho nó biết thế nào là phép lịch sự nơi công cộng thôi nhé ! chứ nếu hạ nhục thì nó cũng không được thảnh thơi như lúc này đâu < thằng D lên tiếng > – khỏi phải lắm lời ! chúng mày ăn đòn đi rồi nói sau cũng chưa muộn < thằng mất dạy lúc nãy xua tay ra hiệu > – hahaha , vui rồi đây ! choảng nhau nó ăn sâu vào máu tao rồi < thằng vương hăng máu > – GỪ ! CHÚNG MÀY SẼ HỐI HẬN VÌ DÁM COI KHINH BỌN TAO _ LÊN BAY ! ĐẬP CHẾT MẸ CHÚNG NÓ CHO TAO ! – HÂY ! BỐP ! < tôi thằng vương đánh từ phía trước . thành toác và D đánh phía sau > – từng thằng từng thằng bị chúng tôi hạ gục , cứ tưởng như sẽ kết thúc ngay tại đây nhưng ai có ngờ là cái thằng mất dạy kia lại đông người như thế ! – gừ gừ ! < nó rút ra từ áo chiếc dao găm > – do chúng mày tự chuốc lấy đấy nhé ! đã thế nay tao cũng phải cho bay đắp chiếu vài mạng < từ phía sau nó có một đám khác đang hùng hục chạy tới > – chết mẹ rồi ! sao chúng nó đông thế ? phen này chắc đi thỉnh kinh cả lũ mất thôi < thằng long bắt đầu lo > – hiz ! sao lại đen thế này ! chẳng lẽ lại bỏ mạng ở đây sao ? – ngay lúc đó – BAY CÒN ĐỨNG ĐÓ LÀM GÌ ? , CHẠY THÔI < tiếng thằng D ra hiệu > – đừng chạy chung thế này ! tách nhau ra hết đi ! -ờ ok ok ! ……< chúng tôi tách nhau ra ..đường ai nấy đi > – mày tính chạy đi đâu < thằng mất dạy đó bám vào vai tôi kéo lại > – soạt ..BỐP ! .. BUÔNG TAY RA KHỎI BỐ NGAY ! < tôi kéo lấy tay nó lại tung một cước về phía sau khiến cho nó không kịp trở tay > – đi thôi ! < nhi kéo lấy tay tôi bỏ chạy > – cả đám lúc này đã bỏ chạy thục mang rồi , mỗi thằng một phương " điều này làm cho đám đông côn đồ kia bị tách ra dần " – chỉ có tôi vả nhi là xui nhất ! từ phía sau có tới 7 mạng đang lăm le ăn tươi nuốt sống " có cả thằng mất dạy vừa nãy " – biết nhỏ không thể chạy nhanh hơn nữa nên tôi đành bất đắc dĩ giảm tốc lại thành ra lũ kia cũng sắp đuổi kịp – rẽ vào đây đi ! < tôi kéo tay nhỏ > – bên này nè ! < nhỏ chỉ tay > – không được đó là hẻm cụt . đi bên này nè – hết rẽ vào hẻm này rồi lại thông sang đường khác vậy mà vẫn không thể cắt đuôi được cái lũ đỉa kia . đôi lúc trời tối mù mịt có khi vấp phải đá " đau muốn thấu trời xanh . nhưng vẫn phải cắn răng mà chịu > – chúng mày tính chạy tới khi nào hả ? < mấy thằng đằng sau cứ hăm hăm dọa tinh thần > – đừng sợ ..hộc hộc …. cứ chạy đi ! chúng không bắt kịp đâu < tôi chạy vừa thở nói không ra hơi ráng thốt ra lời an ủi trấn tỉnh em > – không biết là nhi có nghe thấy tôi nói cái gì không nhưng tôi có cảm giác như tốc độ chạy lúc này có vẻ nhanh lên thì phải -……………………….. -…………………….. – một lúc sau – đúng là sức người có hạn , nhi lúc này đã mệt lắm rồi , vừa kịp lúc đó thì chúng nó cũng đã đuổi tới nơi " lần này thì phải giáp mặt đấu rồi " – khà khà ! bay có chạy đằng trời . đập chết mẹ chúng nó cho tao ! < thằng mất day đó hất hàm > – vô đây hết đi ! dù say nhưng tôi vẫn đủ tỉnh táo để đấu với lũ trâu bò này – hây ! bốp ! tôi tung một đạp hết sức vào mặt thằng lao tới đầu tiên – lúc này tự nhiên nhi đã từ phía sau hỗ trợ tôi " hai người bị bao vây " – đừng sợ ! nhi ! chúng ta sẽ đánh cho bọn nó bầm dập < tôi cất lời động viên > -…………………………