chap 6

gần 7h tối chúng tôi về tới nhà trọ thằng nào cũng mệt , căn phòng đủ cho 7 thằng ở 1 tháng 3 củ rưỡi mà đôi khi cũng chật , thôi thì nghèo mà tiền nào thì nhà đó đói quá nấu cơm đi bay thằng hoàng than giờ nấu thì khi nào ăn còn đi chợ nữa , bay tính ăn mầm đá à :v DẸP ĐI nay nghỉ cơm đi ăn hủ tiếu thằng lộc thêm vào vậy là biểu quyết theo số đông chúng tôi quyết định ăn hủ tiếu bánh canh hủ tiếu vừa bày ra thì tụi nó chẳng nể nhau hì hục như nạn đói năm 45, ăn xong thằng long nói tôi -ê m với thag D học võ từ khi nào mà lúc nãy choảng gê vậy – tao học vịnh xuân 3 năm rồi còn D thì tao ko biết -t học taekwondo 2 năm rồi thằng D ns tôi hơi giật mình nhìn nó , trời gê vậy mình học 3 năm chắc chỉ hơn được 1 nửa nó quá ,chắc khi nào phải bái nó làm sư phụ qua ^^ -bảo sao lúc nãy D nhà ta 1 mjh áp đảo quần hùng ha ha <thằng nam bơm đểu nhìn tôi> ôi vcl 2 thằng bay ghê vậy lần sau có choảng nhau với tụi kia thì khỏi lo haha <thằng lộc mũi to nói vui> -đánh cái đầu m tụi lúc nãy cũng ko phải tay vừa đâu như là dân tập thể hình thì phải chật vật lắm bọn t mới thắng đó<tôi gằn giọng > t nói đùa vậy thôi chứ lên đây học thôi hạn chế đánh nhau tránh được bao nhiêu thì tránh có khi chết lúc nào cũng ko hay. ukm t cũng nghĩ vậy thằng phương hip chêm vào ê bay giờ sao bay? thằng lộc nói giờ về chứ s hỏi ngu vậy ko ý t là mai bắt kèo đá nữa không -ok chơi luôn bon tôi đồng thanh nói và thế là ngày xui xẻo nữa lại tới sợ chuyện lần trước nên bọn tôi không dám lấy sân trường đá nữa mà chuyển qua sân khác , là 1 bãi đất trống hôm sau trận đấu diễn ra bên tôi áp đảo đội bạn 3-1 cơ mà lần này đã xui về tinh thần lại còn xui về vật chất nữa gần hết hiệp 1 thằng lộc áp sát khung thành đánh đầu và không vào bóng bị thủ môn bật ra vào bay vào rào nhà người ta BỐP ẳng ẳng … tiếng chó sủa dữ dội từ bên kia hàng rào, hình như cả đàn thì phải thôi xong luôn trái banh 195k , không thằng nào dám qua vì chó nhà người ta bự vcl toàn chó tây không hix hix…. má mấy ngày nay xui như quỷ chúng m xem coi nay có phải thứ 6 ngày 13 ko bọn tôi thở dài chờ xe bus đi về và người xui xẻo tiếp theo là tôi đến trạm – ê thành m có 2 k lẻ ko cho t , -uk có tôi lấy bóp ra rút tiền thì cơn gió quái quỷ nào thổi qua làm bay mất tờ 20k của tôi -theo phản xạ tôi xẽ chạy theo lấy lai tờ tiền thế là vừa bước ra đường thì chiếc xe bus cũng đã tới và thế là KEEEET…….- bác tài thắng gấp …tôi đứng hình hoảng hốt RANH CON ..CHÁN SỐNG AK? tôi vã cả mồ hôi đã mất 20 oan uổng còn bị ăn chửi hiz hiz…. Vâng cháu xin lỗi … hên cho m đó thành không thì đã hưởng dương ờ tuổi 19 rồi ha ha<thằng quang bơm đểu> bác tài xuống xe hỏi han tôi – ơ lại là tụi bay à cũng phải thôi ngày nào cũng vậy nắng cũng như mưa bon tôi toàn đi chuyến xe của bác ấy về phòng , mà kể cũng lạ chuyến về phòng tôi cũng có vài chuyến mà s lần nào về cũng gặp bác tài này bác ấy tên TRƯỜNG chắc đi xe bác riết rồi quen luôn nay bác cũng giới thiêu tên luôn bay học trường nào dạ bọn cháu học DHCN ạ sau đó bác hỏi thăm bọn tôi cũng nhiều lắm