chap 17

– tôi bất thần ôi …thảm họa đúng là thảm họa … – tôi lúi húi tiến đến chiếc ghế đá gần nhất – tôi đặt tay xuống quần làm tất cả những j có thể để che đi vết rách kèm theo thái độ thật tự nhiên để che mắt thiên hạ – hazzzz… ông trời ơi…ông có ghét thì nói tôi 1 tiếng chứ … – dt hỏng tụi bạn phòng thì nay ko đi học còn tụi cùng khoa thì ko biết đi đâu mất rồi…thảm vl… – hơn 5h mà tôi vẫn ngồi đực ở đây ( nhưng trong cái rủi ló cái may) – thành ơi s em chưa về đợi ai à – tôi quay lại nhìn ơ chị… – là chị họ tôi – chị hằng hả – ko phải tao thì là ai m , s lại ngồi ở đây – dạ em ..em ( tôi ko thể nói cho chị biết dc , nếu nói thì còn gì là thanh danh nữa ) – tôi lúng túng cúi đầu xuống – ủa ai tìm em là thành ơi – hả ai cơ chị ( tôi ngẩng đầu lên nhìn ) – trời tiêu rồi là bông và nhỏ trang – nàng đang đứng cạnh bà hằng -2 em là bạn của em chị à ( bà hằng hỏi ) – dạ chị còn chị là – à chị là chị của ku thành em – bà hằng nhìn bông 1 lúc rồi nhìn đểu qua tôi – tiêu rồi tiêu rồi bông ơi là bông sao em ko tới từ lúc anh thi đấu mà lại tới ngay cái lúc anh bị lâm vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc thế này ㅠ.ㅠ -thôi em với ku thành ns chuyện đi chị đi có việc – dạ thưa chị ( nàng nói) – ơ( nhận thấy tình cảnh lúc này ko thể để chị đi ngay dc thà cho chị biết chuyện mjh rách quần cũng dc còn hơn là để bông ..ôi tôi thật sự ko thể nghĩ tới cảnh tiếp theo sẽ thế nào nữa) – tôi nhanh như cắt nắm lấy tay chị vào mình – ơ cái thằng này m ..( chị tôi bất ngờ trước hành động lạ lùng từ tôi) – tôi ghé vào tai chị cố gắng nói từng chữ – chị ơi em ..em bị rách quần hiz hiz… – hả cái gì m rac…..ưm ưm – tôi lấy tay mjh bịt miệng bả lại rồi liếc mắt cho chị nhìn về phía bông và nhỏ trang – rồi chị kéo tay tôi ra và nói – tao biết rồi bỏ ra – chị đứng lên nhìn tôi rồi lại nhìn bông cười cười ko biết là ý gì nữa đây – nhỏ trang và bông ngơ ngác ko biết tôi và chị hằng đang nói gì lúc nãy – cái thằng hết tiền thì nói sao phải nói nhỏ cho chị biết , bả còn xoa đầu toi nữa cơ chứ ( thôi nhịn lần sau báo thù) – nói xong chị cởi áo khoác ra và ném cho tôi -áo chị dơ quá em đem về giặt hộ chị với hì ( bả cười giả tạo) và kèm theo lời thì thầm vào tai tôi -nể con bé bạn gái m nên tao giúp đó ,lấy mà che và giặt luôn cho tao nhớ xả comfor đó biết chưa – tôi đần mặt ra từ lời đe dọa từ bà hằng – hì em là bạn của ku thành lâu chưa sao chị ko biết vậy rồi bả nhìn sang tôi – ranh con có bạn gái xinh mà ko giới thiệu cho chị m biết – ơ chị nói cái gì vậy … – tôi bị chọc thì ko sao chỉ có bông thôi – nàng ko nói gì chỉ cúi đầu xuống như muốn núp sau nhỏ trang để tránh ánh mắt của tôi và chị – hì em gì ơi đi dạo với chị đi hì hì ..- nàng hơi ngỡ ngàng trước hành động của chị tôi – ko đơi nàng trả lời bà hằng dắt lấy tay bông đi và ko quên liếc ánh mắt sắc bén về phía tôi – rồi nhỏ trang cũng theo luôn – vâng kế hoạch điệu hổ ly sơn đúng là bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn hiệu dụng :v – lấy áo khoác cột ngang eo giống như 1 người đi phượt hề hề , chủ yếu là che cái chỗ rách – tôi bước đi chậm chạp đến trạm xe bus – lần này gặp bác trường – s nay về muộn vậy m ( bác hỏi) – ơ dạ cháu đa banh ạ – trên xe nay hết chỗ nên tôi đành đứng cạnh cây cột líu ríu – mà sao m cứ đứng cạnh cái cột vậy ra kia mà bám ko t mà thắng gấp là u đâu đó – tôi lơ lời bác vừa nói mà cứ líu ríu ôm lấy cái cột – t nói m có nghe gì ko vậy .( bác gắt lên) – mà m buộc cái gì vậy , quần m bị gì… – dạ làm gì có( tôi gắt lên ko cho bác nói hết) – bác trường hơi bất ngờ khi tôi lớn giọng rồi cũng im lặng chuyên tâm lái xe.. – đang đi phượt 2/9 nên thành ra viết hơi ngắn các bạn thông cảm – lễ xong hứa sẽ dài hơn ^_^ —