P1 - Chap 7

Uhm, được rồi thế mấy giờ vậy e..m?- Chán quá, khi không lại làm xe ôm cho nhỏ, mà có được ôm cái nào đâu. _ Anh đọc số điện thoại đi, tan em gọi.- Nhỏ rút ra cái điện thoại to tướng mà có đúng một phím ở cuối, vuốt vuốt ( phải một thời gian sau nó mới biết điện thoại cảm ứng ). _ Ak anh không có dùng? _ Ủa thế kỷ bao nhiều rồi mà không dùng điện thoại vậy ông?.- Nhỏ tỏ ra ngạc nhiên. Không phải nó không muốn dùng mà là nhà nó không mua cho nó, nhưng nó chả có tý gì ngại ngùng về điều này.Ngược lại nó còn tự hào vì có một gia đình êm ấm. _Ờ thế kỷ 21 rồi sao? Chưa có tiền mua thì chưa có.- Nhỏ có vẻ hơi sững trước câu trả lời quá ư thật thà của nó. _Ak không sao, vậy khoảng 5 giờ anh nhé,hihi.- Nhỏ cười tươi luôn được. _ Uhm, thôi về nhé! _ Vâng!- Xong nhỏ đưa nó cái mũ bảo hiểm chạy về phía trường. Đến gần cổng, nhỏ đứng lại quay về phía nó tay vẫy vẫy rồi đi vào. Nó khẽ cười vì cái hành động dễ thương đó, rồi quay xe về. Trên đường nó suy nghĩ đến cái việc giả làm bạn trai mà nhỏ nhờ nó, cái trò này làm nó tưởng bở, trong đầu ” chả lẽ nhỏ thích mình sao ta? “. Trước cái nắng dữ dội như thiêu của HN, nó chỉ muốn về nhà luôn thôi, ấy vậy mà ông trời không thương, cái cột đèn chết tiệt đổ sang màu đỏ. Dừng xe lại đợi đèn xanh, nó để ý mấy người đỗ bên cạnh, khuôn mặt ai cũng tấm mồ hôi và lộ vẻ căng thẳng, dám chừng một hành động nhỏ của nó thôi cũng ăn chửi không bằng ý, khiếp thật! Lúc sau được đi, nó về thẳng luôn. Không phải nó siêu đến độ đi một lần biết đường luôn đâu, thật ra cũng mấy lần nó nhìn thấy có khu nhà y hệt chỗ nó nhưng đối diện không có hàng rào hoa giấy nào lên nó tiếp tục chạy. Nói chính xác hơn thì nó nhớ nhà nhỏ vì căn nhà rất đặc biệt.Về qua nhà nhỏ thì thấy, bác Tám đang cắt gì ngoài giàn hoa, chắc tỉa cành, nó chào bác : _ Dạ cháu bác. _ Ủa M hả cháu? _ Vâng, bác mở giùm cháu cửa với, cháu gửi lại bác cái xe.-Bác ấy ra mở cửa, thắc mắc : _ Ơ cái Tâm đâu? mà cháu lại đi xe nó thế này? _Dạ, Tâm nhờ cháu đèo đi học ạ, cháu sang trả xe. _ Ôi cái con bé này, nắng nôi bắt tội cháu quá, Uhm bác xin, cứ để đấy cho bác, vào nhà uống li nước cháu.- Bác mời nó. _ Dạ thôi, cháu xin phép về còn còn ra quán với anh Cương không muộn bác ạ. _ Uhm, Vậy để dịp khác nhé, cháu ngoan quá, mới lên đã định đi làm rồi, chả bù cho con Tâm nhà bác. _Dạ cũng bình thường mà bác hihi.- Gì chứ, được khen thì nó sướng lắm. Chào bác đi về, thấy phòng nào cũng đóng cửa. Vào phòng mình thì ông Cương đang ở trần trước cái quạt, trông mặt phê phê , thấy nó ổng cười cười : _ Ghê ak nha, chú em khá đấy haha? _Khá gì, ông hâm ak? _ Mới lên mà mày đã lọt vào mắt xanh của cái Tâm rồi, quá siêu ấy chứ haha. _ Xanh đỏ gì, thế có ra quán không?- Nó không thích lắm lên đổi chủ đề luôn. _ À anh quên, thôi đi luôn, muộn rồi mày.- Đen quá vừa đi về xong chưa kịp thở. Ông cương dắt xe ra, đến cổng khu thì nó leo lên xe.Quán cũng vắng thôi vì tầm chiều ít khách. Anh Cương nói chuyện với chủ quán về việc anh nghỉ, nó làm thay anh, ông bà chủ dễ tính, lên cũng đồng ý , nó làm bắt đầu từ ngày mai, anh Cương làm nốt hôm nay. Xong nó đi xe anh Cương về, anh bảo thế. Đến phòng, nó nằm xuống ngủ luôn vì mệt quá rồi. . . . Khoảng 4 giờ rưỡi thì nó dậy, nhớ đến cái con nhỏ kia,còn phải đón nhỏ nữa. Rửa cái mặt cho tỉnh ngủ nó định đi đón thì mới nhớ đã trả xe. Bây giờ mới thấy cái ngu của nó, biết thế không trả xe nữa, lại phải đi xe của ông Cương. Thôi thì đành vậy, nó đi sớm một chút, nhỏ đỡ phải đợi. Chả hiểu sao nó bắt đầu biết nghĩ cho nhỏ từ lúc nào.Lại đi trên cái đoạn đường đó, ít ra cũng tắt nắng rồi, đỡ hơn bao nhiêu. Đến cổng trường nhỏ thì có tiếng trống. Công nhận nó thiêng thật đấy. Nhìn cái cảnh học sinh túa ra nó lại nhớ đến cái thời cấp 3 của nó, tẻ nhạt và vô vị, không có thằng Long và cây Ghitar, khéo nó tự kỉ lúc nào không hay. Lúc sau nhỏ đi ra, đứng gần cái cổng nhỏ cứ nhìn nhìn xung quanh, chắc kiếm nó. Nó tiến đến gần : _ Xe ôm em ơi?- Nó trêu nhỏ. _ Giá cả thế nào anh, hihi! _ Cần ôm thôi em. _Xí, mơ đi nhá. _ Ờ để về ngủ đã, lên xe đi. _ Là sao? _ Thì ngủ mới mơ được chứ. _Hihi! _ Thôi cười hoài, lên đi còn về. _ Từ từ đã nào, vừa tan xong mà. _ Rồi, thế ở đó cho đỡ mệt, đây về trước.- Nó giả bộ vít tay. _ Đây đây, con trai gì mà khó tính. _Mệt quá, nói nữa là đi bộ nha… Tưởng nó nói thật, nhỏ trèo vội lên xe, bỗng ở cái cổng trường đông đúc, một đám học sinh,toàn con gái đi ra : _ Ôi con Tâm có trai đón kìa tụi mày, đẹp trai quá hihi… _ Con kia có bạn trai mà giấu kĩ ghê… _ Hú hú, anh ơi bỏ nó đi đèo em về nè.. Bla…bla.- Khiếp! động phải cái ổ yêu nhền nhện rồi, chắc bạn của nhỏ, đúng là cái lũ nhiều chuyện, cơ mà cũng vài con xinh phết nó để ý thấy. Mà công nhận bọn này bạo mồm thiệt đấy, chứ ở quê nó, mấy đứa con gái mà thấy trai lạ thì lại xúm hết vào nhau đi về nhà vội, kiểu bắt sợ bắt cóc không bằng. Nhỏ nghênh cái mặt lên cười cười : _ Ờ đấy, anh yêu của tao đấy tụi mày thấy đẹp trai không? hihi.- Nhỏ cũng bạo mồm không kém. Mà nó là anh yêu của nhỏ lúc nào nhỉ? diễn cũng vừa vừa phải phải thôi chứ. Nhưng nó nghe hai từ ” anh yêu ” cũng thấy thích thích, dù sao nhỏ cũng xinh mà. _ Ui trộ ôi, tình cảm quá kìa tụi mày.. _ Thôi đi đi anh.- Nhỏ đập đập vai nó. _ Uhm. _ Tao về trước nha, mai gặp.- Nhỏ vẫy tay chào mấy con nhền nhện. _ Anh ơi đèo nó về thẳng nhà nha anh, hihi…- Chúng nó vẫn không tha. Nó gật đầu trào cả đám rồi, phóng xe đi. Trên đường nhỏ hỏi nó : _ Xe em đâu mà đi xe anh Cương thế anh? _ Trả rồi. _ Sao không để đấy xe em mà đi? _ Thế tự nhiên đi xe em, trước mặt hai bác ak? _ Có sao đâu, xe em chứ đâu phải xe bố mẹ. _ Thế ai mua? _ Bố em mua. _ Thì đó, không thấy kì ak? _ Nhưng mua cho em mà. _ Thôi mệt quá, xe nào mà chả được, nói nữa đi bộ á.- Dường như câu dọa này rất hiệu quả, nhỏ im luôn. Đến chỗ cột đèn nhỏ lại gọi : _ Anh ơi. _ Gì? _ Em đói. _ Đói về tý ăn cơm. _ Nhưng về bây giờ chưa có cơm. _ Rồi, thế giờ muốn sao? _ Đi ăn đi anh? _ Ăn gì? _ Anh cứ đi đi em chỉ cho. Rồi, quẹo trái, quẹo phải, đi thẳng…. _ Đến rồi anh ơi. Một quán ăn nhỏ gần trường tiểu học, nó đỗ xe khóa cổ rồi đi vào cùng nhỏ Tâm. Bên trong có vài đứa trẻ con đang ngồi ăn nhìn nhìn chúng nó như sinh vật lạ. Chắc chưa thấy mấy đứa lớn như nó vào đây bao giờ. Ngồi vào chiếc ghế nhựa, thì một chị trẻ trẻ đeo cái tạp dề đi ra : _ Tâm à em, như cũ nhé.- Nhỏ khách quen rồi thì phải. _ Vâng chị, hihi. _ Ủa mà nay dẫn bạn trai đi nữa cơ ak, đẹp trai đó nha, em ăn gì? _ Dạ lấy em giống của Tâm.- Ngại lên nó trả lời bừa, nhỏ ăn được chắc nó cũng ăn được. Chị ấy đi vào. _ Quán quen luôn hả? _ Vâng hihi,tan học em hay vào! _ Vậy tan học lúc nào cũng đói ak? Học gì mà tốn calo giữ vậy? _ Thì học thôi, con người ai chả phải ăn. _ Uhm, nhưng ít ai, ăn 4 bữa chính lắm. _ Cái anh này, kệ người ta. _ Thế ăn nhiều không sợ béo ak? _ Nhưng em có béo đâu? _ Vậy em nhận là em ăn nhiều ak? =)) _ Không nói truyện với anh nữa. Lúc sau chị, bán hàng mang ra, Đĩa xúc xích, bò viên chiên,cá viên chiên, nem chua.. _ Nhiều này ăn sao hết, vậy trời. _ Anh cứ ăn đi, tý nữa có khi phải gọi thêm đấy.- Rồi nhỏ ăn, xỉa mấy cái đĩa cứ như chết đói năm 45 ý. Nó thì được vài miếng rồi thôi, gì chứ mấy thứ này nó ít ăn lên không thích lắm. Lúc đói, coi bộ củ khoai lang với nó còn thích hơn cái đống này. Nó ngồi im lặng nhìn nhỏ ăn, lâu lâu ngước lên bắt gặp ánh mắt nó nhìn mình, nhỏ chỉ cười cười rồi lại cúi xuống ăn tiếp, khiến nó hơi ngại. Rồi mấy cái đĩa đồ ăn hết sạch nó hỏi: _ Xong chưa? _ Rồi anh ạ, hihi. _ Thế về nhá. _ Vâng, hihi. Nó đi ra chỗ chị bán hàng trả tiền, nói gì thì nói. Nó cũng biết, đi với con gái con trai luôn là đứa phải đứng ra trả tiền. Chán thật, chưa đi làm được ít tiền nào mà nó đã tiêu như thế này rồi, may mà lúc đi có mang theo cái ví. Nhưng : _ Nè nè, anh làm gì vậy? _Thanh toán. _ Thôi để em trả cho. _ Nhưng…. _ Thôi lần này anh đèo em, em mời, mà anh cũng ăn mấy đâu. Đành vậy, nhỏ giành thì thôi, đỡ tốn, mất công làm người tốt mà chả được gì. Nó ra lấy xe mặc trong ánh mắt ngạc nhiên của chị bán hàng. Bước dắt cái xe ra nhỏ trèo lên, nó nổ máy chạy. Trên đường nhỏ lại vỗ vỗ lưng nó : _ Anh anh. _ Gì nữa, đừng bảo quay lại vì còn đói nha? _ Không em hết đói rồi. _ Vậy sao? _ Lúc nãy ăn cay, em hơi khát. _ Cái gì vậy trời, ở đấy có nước mà sao nãy không uống? _ Nãy không khát, giờ mới khát.- Nhỏ phụng phịu. _ Thôi xin thua chị hai, giờ muốn sao? _ Đi uống nước đi anh, hihi? _ Chị hai tha em, mệt quá rồi. _ Đi mà anh, em khát thiệt mà. _ Hazzj, Chờ tý, vào kia đổ xăng đã, đi từ chiều còn xíu ak, không tý dắt bộ về á.-Xong,vẫn mất tiền đổ xăng, cũng thế, không về lại mang tiếng với ông Cương, vì đi xe ông ý mà…