P1 - Chap 42

Ngồi xoa cái bụng nhìn nhỏ.. Vẫn kiểu ăn ỏn ẻn nhỏ Mi nhìn nó cười cười.. _ Ăn như chết đói còn làm bộ hihi.. _ Hê..-Nó cười gượng. Mà chả hiểu sao.. Cứ no mắt lại díp lại, tính vô kho nhưng thấy nhỏ bảo thế.. Thăm dò phát.. _ Có giường trong kho đấy.. Tý cậu có ngủ không? _ À không..hihi, mình không ngủ trưa đâu.. Ngồi ngoài này tý làm luôn.- Hơ.. Thế thì càng tốt.. Hôm nay nhỏ như người cứu thế vậy.. Tốt một cách kì lạ. _ Vậy mình đi ngủ đây.. Cảm ơn cậu nha..- Nó vô kho luôn.. Không gian yên tĩnh làm nó nghe thấy tiếng thở dài của nhỏ.. _ Chán thật…- Nhỏ chán gì vậy nhỉ?.. Mà thôi ngủ đã mệt rồi. . . . Chiều không khí mát mẻ và tiếng lộp bộp liên tiếp làm nó dậy sớm một chút.. Lại mưa rồi, thích thật.. Nó là đứa thích trời mưa.. Vì mưa luôn mang cho con người ta cảm xúc kì lạ.. Rửa mặt xong ra khu vườn thì thấy bàn ghế được thu dẹp vào một góc chỗ có mái che.. Cũng chỉ có vài người khách đang uống caphe.. Chắc những người này có cùng sở thích ngắm trời mưa giống nó.. Nó thấy chiếc bàn đầu tiên.. Nhỏ Mi đang ngồi.. Nhìn về phía bên ngoài trời.. Đôi mắt buồn buồn.. Hình ảnh này thật sự đẹp.. Mưa buồn nhưng với nó mưa là niềm vui.. Tính nó khác người ta ở chỗ đó.. _ Này..- Nó tự nhiên gọi nhỏ.. Điên rồi hay sao ý @@. _ À.. M, cậu dậy rồi à?- Nhỏ quay ra nó cười hiền.. Cứ tưởng nhỏ sẽ trở về với thái độ lạnh nhưng không phải.. Lúc này nó cảm thấy nhỏ Mi dịu dàng một cách kì lạ.. Có thể tiếng mưa giúp con người ta có những khoảng lặng và suy nghĩ mới chăng?.. _ Ừ..- Nó nói khẽ.. Rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện nhỏ và cũng lặng lẽ ngắm mưa.. Tuyệt nhiên đầu óc nó giờ không có một suy nghĩ gì cả.. Cơ thể nó chỉ hoạt động mỗi đôi mắt thôi.. Nhìn những hạt mưa rơi xuống từng chiếc lá, bờ tường.. Vỡ tung ra.. Trong lòng nó gợi lên một nỗi nhớ về em.. Cô bé nó vẫn mong muốn được gặp lại.. Ngày đó là ngày sinh nhật buồn nhất và ngày đó cũng là một ngày mưa.. Nhưng là mưa phùn rét mướt… Đang thơ thẩn thì có bàn bịp mắt nó lại, mềm và lạnh.. _ Đố biết ai..hihi- Cái giọng nói hồn nhiên, kiểu cười nhí nhảnh lẫn mùi thơm quen thuộc… Còn ai khác ngoài chị.. _ Bỏ ra nào.. Chị hâm.. _ Có mà nhóc hâm ý.. Dám nói chị vậy à..?- Chị rụt tay lại sờ lên tai nó[email protected]@ _ Thôi thôi.. Em đùa đấy.. _ Hứ..tha cho nhóc đó.. _Ủa, nhỏ Mi đâu chị..- Nó chợt nhận ra không thấy nhỏ Mi đâu.. Quái lạ, vừa ngồi đây mà? _ Thấy chị đến bé Mi đứng lên chào rồi ra chỗ kia kìa..- Chị chỉ chỉ, ở cái bàn góc cuối khu.. Nhỏ lại ngồi một mình.. Khùng rồi chắc, thôi kệ đi.. _ Từ qua giờ mới thấy nhóc á.. Hôm qua về sao không bảo chị hả? _ À.. Em quên..- Chả nhẽ bảo là vì tránh nhỏ Ly.. Không khéo bà cô tò mò này bắt nó khai hết luôn quá.. Chị mà biết tối qua nhỏ ngủ trong phòng nó thì sẽ thế nào nhỉ @@. _ Hihi.. Thôi không sao.. nhóc lên đàn cho chị nghe đi.. _Nghe ngóng gì.. Đi quản lý đi. _Làm gì có ai mà quản lý chứ.. Mưa này chán chết.. Vắng người.. _ Mưa mới vui.. Vắng người mới đỡ phải chạy bàn nhiều..hehe. _ Đúng là nhóc tồ.. Chị chỉ thích trời không mưa để đi chơi thôi..hihi- Chị trẻ con thật.. Chị khác nó.. Bên thì tươi sáng.. Bên trầm lặng.. Ấy vậy mà chị lại thân với nó mới lạ chứ @@. _ Nhóc lên đàn đi mà.. Ngồi không chán quá..- Chị xụ cái mặt xin xắn xuống.. Lại xiêu lòng.. _Ừ.. Nó ngồi vô quầy tháo cây đàn ra chơi.. Không khí trầm lặng này làm nó muốn chơi một bản nhạc nào vui vẻ và sôi động hơn.. Mà nó lại rất ít chơi kiểu nhạc này.. Mãi mới nghĩ được bài I’ll be fine của V.A bài này phải chơi theo nhóm nhưng nó kệ.. Lọc nhạc chính rồi tự chơi theo kiểu của mình.. Nghe cũng ổn ổn.. Chắc chắn ai cũng từng nghe bài này vì bản này nghe rất vui nhộn, thường xuất hiện trong những quả cáo về trẻ con .. Nó ngồi chơi.. Chắc tiếng đàn này sẽ giúp khu vườn bớt đi không gian tĩnh lặng.. Đàn xong thì quay xuống.. Nhìn chị vỗ vỗ tay.. Chị thì đang nhìn nó cười toe toét.. Một vài vị khách quen cũng đang nhìn nó.. Chắc họ cảm thấy lạ bởi đoạn nhạc này.. _Hihi… Nhóc tồ đàn vui quá.. _Vâng.. _ Nhóc đàn thêm bài nữa đi..hihi. _ Để tý nữa.. Giờ tiếp khách đã chị.. _Đâu có ai đến đâu nhóc.. Chị vừa dứt lời thì nhỏ Ly ở ngoài bước vào, giũ giũ cái ô.. Nhỏ ngồi xuống luôn bàn chị.. _ Chị Huyền..- Nhỏ cười cười nhìn chị. _Ừ hihi.. Bé Ly tới này nhóc..- Chị quay sang nó.. Nhỏ cũng vậy nhưng một ánh mắt cười cười.. Một ánh mắt lạnh như băng.. Hazzj, lại gì nữa đây.. Chắc cay nó vụ lúc sáng.. Mà nó chỉ nói sự thật thôi có gì phải bực.. Thích lạnh thì cho nhỏ lạnh.. Không quan tâm.. _Vâng..- Xong nó đi sang chỗ khác ngồi.. Trời càng lúc càng mưa to hơn, công nhận nhỏ Ly cũng chịu khó đi uống caphe thật.. Tầm này không có thêm người khách nào nữa nên nó không phải phục vụ.. Nó mặc kệ xung quanh để ngắm mưa.. Kể cả nhỏ Ly.. Cái cá tính khó chịu này của nhỏ làm nó hơi tức.. Không hiểu sao nữa.. Đồ tiểu thư, nhỏ mà không tốt với nó thì dám chắc nó không thèm nhìn nhỏ.. chứ đừng nghĩ đến việc nói chuyện.. Nó và nhỏ có hoàn cảnh sống khác nhau.. Dù thế nào thì luôn có khoảng cách giữa nhân viên và khách hàng.. Nên không có chuyện nó cho phép mình được thích nhỏ.. Điều này khiến nó đấu tranh nội tâm giữ lắm.. Cái quyết tâm tối qua định sẵn giờ đang bị lung lay.. Hazzj chán thật.. Mưa làm cho nó càng muốn suy nghĩ nhiều hơn.. Nhưng không định hình là điều gì.. Thật mơ hồ.. Nhưng chắc chắn trong cái suy nghĩ đó đang hiện hữu hình ảnh nhỏ Ly..co ro vòng tay ôm cổ nó.. Một chút gì đó xao xuyến, một chút gì do thích thú.. Ấy vậy mà bây giờ như khác hẳn.. Bỗng.. _ Anh..!- Nhỏ gọi nó. _ Em dùng gì?- Tiến lại gần chiếc bàn đó, không thấy chị đâu.. Chắc vô bếp rồi.. hơi cúi người xuống, nó hỏi nhỏ… Trở về với cái phong cách lịch sự ngày thường của nó..khuôn mặt lạnh lẽo nhìn nhỏ.. Để xem.. _ Anh có cần phải khách sáo vậy không? _ Cần..vì em là khách, còn anh..là nhân viên.. Em dùng gì?- Nó hỏi nhỏ lần nữa. _ Em không dùng gì cả.. Em chỉ cần anh ngồi đây nói chuyện với em..!- Vẫn ánh mắt lạnh lùng đó.. Nhỏ chỉ xuống chiếc ghế đối diện nói một giọng trịnh thượng.. Nó lắc đầu.. _ Xin lỗi em.. Trong quán không có luật nhân viên phải ngồi nói chuyện với khách.. Nếu dùng gì em có thế gọi..- Nó đứng dậy quay về phía chiếc bàn trống.. Giờ khu hết khách rồi.. Nhỏ Mi cũng không thấy đâu.. Không gian lạnh lẽo im lặng này chỉ còn nó và nhỏ Ly thôi.. Tiếng mưa vẫn chưa dứt.. _ Anh đứng yên đấy..!- Nhỏ bỗng nhiên hét lên.. Nó nhìn nhỏ.. _ Quán trả lương anh bao nhiêu, em trả anh gấp đôi.. Anh cứ ngồi đây..!- Đấy..nó đoán đúng.. Tiểu thư thì bản chất vẫn là tiểu thư mà thôi.. Quay sang nhỏ.. Nó cười nhạt.. Ánh mắt xoáy vào trong nhỏ một cách lạnh lùng.. _ Anh rẻ vậy sao em..?- Nó lướt qua nhỏ tiến về phía quầy, lấy cây đàn nó muốn về phòng ngay lúc này.. Dù sao cũng hết khách rồi, với lại khéo có khi mưa đến tối là khó về lắm… Bước vô bếp chào chị.. _ Em về đây chị ạ.. _Ừ.. Hôm nay mưa nên khách không có, bé Mi vừa xin chị về rồi.. Giờ nhóc cũng về luôn đi.. Không tý nữa tối khó về đấy..hihi. _Vâng.. Đi ra vẫn thấy nhỏ nhìn nó.. Ánh mắt bàng hoàng xen lẫn bối rối.. Chắc là nhỏ trả giá cao thế mà nó không đồng ý.. Nên nhỏ ngạc nhiên ấy mà.. Thôi kệ.. Đi về nó cũng không để ý đến nhỏ nữa.. Lầm lì bước qua.. Trời mưa.. May mà nó có để cái áo tơi giấy trong rọ xe.. Nó mặc, vì đeo cây đàn nên hơi chật.. Thành ra bị rách một miếng to khi nó trèo lên xe.. Thôi kệ, có còn hơn không.. Đạp về mà cái cảm giác ai nhìn theo nó ý.. Lạ thật. Mưa rào to quá, gió mạnh nữa hắt hết vào mặt nó.. Khiến nó cứ mắt nhắm mắt mở mà đạp.. May giờ đường vắng lên không sao.. Chứ đông thì thế nào cũng có tai nạn @@. Cố gắng mãi mới về được phòng.. Mới sớm mà nhìn trời cứ như đêm.. Nó bật đèn phòng cho sáng rồi đi đun nước tắm vì ướt hết cả người rồi.. Rét quá đi mất.. Tháo cái bao đàn treo luôn lên cái dây trải ngang phòng nó thiết kế để phơi quần áo.. Mấy nay mưa lên nó phơi trong phòng luôn @@. Đang ngồi đợi nước sôi thì tiếng đập cửa dồn dập làm nó vội chạy ra mở .. Trước mặt nó lại là nhỏ Ly.. Với tư thế ôm hai vai vì rét giống hôm qua.. Đang nhìn nó bằng ánh mắt ái ngại.. Người nhỏ sũng nước mưa.. Tóc thì ép xuống một bên mắt…Nó chưa bao giờ thấy tức giận như bây giờ.. _ Đến đây làm gì..!!? Em bị điên à..!!- Nhỏ không nói gì nhìn nó bằng ánh mắt hoảng sợ.. _ Sao em phải đến đây…! Mưa sao không về nhà luôn đi.. Việc gì phải đến đây chứ.. Em biết suy nghĩ không thế..!!- Nó giữ hai vai nhỏ.. Xong hét thẳng vào mặt nhỏ.. Điên thật, tại sao nhỏ lại như thế với nó chứ.. Thật khó chịu, toàn kiểu vừa đấm vừa xoa.. Tại sao chứ.. Thà nhỏ cứ dứt khoát ghét nó ra mặt như lúc đầu còn hơn… Mắt nhỏ bỗng nhiên đỏ hoe.. Nước mắt chảy xuống.. Lần này nó biết là nước mắt chứ không phải nước mưa.