Logo
Trang chủ

Chương 19

Giờ thì nó biết nhỏ không uống lộn thuốc mà bình thường nhỏ toàn như vậy. Lắc đầu ngán ngẩm con nhỏ khùng, nó vào kho lấy đồ, đang lấy thì, thấy chị từ trong bếp bước ra, phồng mồm trợn má, hình như ăn phải cái gì đó:
_ Em chào chị.

_ Ứ…ứ..d…ào cóc..-Nhìn chị mà nó buồn cười nhưng không dám cười.

_ Ăn tham cái gì vậy.. Nuốt hết rồi nói. Nhìn chị nhai nhai, nhăn nhăn mà nó cứ nghĩ chị mới chỉ mười mấy, đáng yêu thật.

_Ực..ực.. Phù phù, còn miếng bánh bỏ dở phí lên chị ăn nốt..hihi, ăn tham cái đầu nhóc á.

_Vâng..

_ Mà sáng nay nhóc nhận lớp vui hôn?

_ Không, ông thầy nói muốn ngủ luôn đó chị, chán òm, thế quán sáng khai trương sao chị.

_ Hihi… Tốt nhóc ạ, toàn bạn bè người thân đến ủng hộ thui, cũng có một số khách mới nhưng không có đông.

_uhm, em vào thay quần áo nha chị.

_Nhóc vào đi, trên cái móc treo trong kho á.

_ Vâng.

Vào thay xong thì thấy cái bộ này cũng đẹp, mình mặc trông ra dáng lắm, nhưng khổ nỗi cái chiều cao khiêm tốn, tt,hành ra như bơi trong áo, thùng thình thùng thình. Bước ra thì chị Huyền vẫn đứng đó :

_Trông đẹp hen, mà hình như hơi rộng thì phải.. Để mai chị bảo bé Mi sửa cho nhóc nhá… Nhóc tồ, hihi.. Cao ghê.- Bà này đụng vào nỗi đau của nó đây mà, lại còn “cao” nữa chứ. Nó đánh trống lảng :

_ Vâng mà em làm khu nào Chị?

_ À ừ…chị quên, hôm qua tuyển thêm được vài người nữa, thành ra cũng kín rồi, có một khu mấy người chê ít khách sợ không có tiền típ, là vườn trong kìa, nhóc làm không?

Sao lại không, nó thích mê ấy chứ, gần thiên nhiên, không ồn ào, đúng không khí ưa thích của nó, lại ít khách đỡ phải tiếp nhiều, bọn kia kém thật hehe…

_chắc nhóc không thích à, hay để chị đổi cho nhóc chỗ khác nha.- Chắc chị thấy mặt nó ngơ ngơ ra.

_Dạ không đừng chị, em thích mà, chị cứ để em làm trong ấy.

_Ủa thiệt hông đó nhóc?

_Thiệt mà, trong đấy ít khách với lại cũng yên tĩnh, em đỡ phải chạy nhiều.

_Hihi.. Khôn ghê hen, thôi nhóc vào làm đi, chị ra xem mấy đứa làm ăn như thế nào.

_Vâng chị.

Chị đi ra ngoài, nó ngồi lại phía trong, khu giờ không có người mấy, thôi kệ, để ý ai kêu gì thì ra, nó vào quầy nói chuyện với anh pha chế, chắc chị tuyển rồi, mà hôm qua anh không có lên. Anh cũng thân thiện, nói chuyện dễ gần, cũng hỏi han nó này lọ.. Nói chuyện một lúc thì biết anh trước làm pha chế trên một quán bar, giờ về làm cho quán chị Huyền… Xong thì nó lại trở về cái khu của nó, kê lại bàn ghế, giờ thì khu hết khách rồi, chắc chiều tối mới đông. Nó chọn ình một cái ghế khuất sau của kính nhìn xung quanh quán, để ý thấy quán nó nữ thì nhiều mà có mỗi ba thằng đực kể cả nó, chắc tụi kia làm sáng.

Ngoài nhỏ Mi ra thì cũng có một con bé trông xinh phết.

Hình như ở cái nhóm tối qua, vì trông quen lắm, nó ấn tượng với nhỏ này là vì nhỏ lùn hơn nó chắc chắn luôn, nhìn thấy rõ, hehe nhỏ chắc tầm 5mấy là cùng… Chứ như chị, thì ghê, mong sau này nó cao thêm một chút nữa, đến nhỏ Mi còn cao bằng nó chứ chả giỡn @@…. Đang thẫn thờ với dòng suy nghĩ với mấy đứa con gái hiện hữu trong đầu thì, có một bàn tay đập lên vai nó :

_ Nè nè nhóc ơi… -Nó giật mình quay ra, hazzj hóa ra là bà Huyền.

_Ơ…d..ạ..?-Nó ngơ ngác.

_ Hihi, làm gì mà giật mình ghê vậy… Chắc có tật giật mình à nhóc con, đang nghĩ bậy hử..hihi?

_ À không, em cứ tưởng ma gọi, giọng nghe như từ cõi khác ý.

_Nhóc này, muốn chết hả?-Xong chị véo vào tai nó.

_Au… Không, em có muốn đâu? Mà sao chị không ra ngoài kia vào đây làm gì?

_ Ak, thấy có người ngồi mình chán quá vào nói chuyện cho họ đỡ buồn á?

_ Thì em cũng thấy chị ngồi có một mình thôi mà?

_ Ừ thì, thế mới vào đây nói chuyện với nhóc nè hihi..

_Tưởng có lòng tốt sợ em buồn chứ..

_Xí…tưởng bở ghê hôn, ai thèm quan tâm mấy người chi ệt?

_ Có mỗi một người, đâu ra mà mấy hả chị.-Lại ngơ ngác tiếp.

_ Ui nhóc đúng là tồ thiệt mà, trong Nam người ta hay nói như vậy hết á.. Hihi.

_ Thiệt hả, em biết đâu.

_Hihi.. Mà nãy giờ chị biết nhóc nhìn gì rồi nha nhóc con… Bé người mà ghê lắm nha.-Nó chột dạ.

_Thì nhìn quán với khách chứ nhìn gì nữa?

_ Thiệt hông?-Chị nheo mắt nhìn nó.

_ Thiệt mà.

_Bé Mi xinh không nhóc?

_Xinh chị ạ, mỗi tội cười vô duyên quá..-Thôi chết rồi, nhỡ mồm..

_Hihi, biết ngay mà, chối nữa đi nhóc, nhìn bé Mi còn giả bộ.-Mất hình tượng quá.

_Hihi.. Mà hôm qua chị tuyển được người mới hả?-Nó đánh trống lảng với chị

_Xí.. Biết rồi còn hỏi hả cưng, tính đánh trống lẳng hả?- Sao bà này khôn dữ vậy trời.

_Đâu có đâu, thì em thấy mấy đứa lạ lạ, mà con gái hết á?

_ Uhm, có mà, trong nhóm hôm qua mới tuyển có một bé xinh lắm nhé nhóc hihi…

_ Ai vậy chị?

_Khiếp, nhìn cái mặt háo hức gớm không kìa?

_Tò mò chút không được à?

_Thì bé mặc áo trắng thấp thấp kia kìa nhóc..hihi, trông baby dễ sợ luôn đó nhóc.-Chuẩn luôn nó đoán trúng phóc, nhỏ này dễ thương thật.

_ Tên gì vậy chị?

_ À bé ý tên Yến nhóc ạ hihi… Tính tìm hiểu à, ghê nha.

_Thôi thôi xin chị đấy, đi ra ngoài kia quản tụi nó đi kìa.

_ Hứ từ từ đã nào, mai nhóc phải để một cái hồ sơ thông tin của mình cho chị nhá.

_Để làm gì ạ?

_ Thì quản lí phải biết chút thông tin kiểu họ tên đầy đủ hay tuổi tác, ngộ nhỡ nhận người chưa đủ tuổi lao động thành ra bóc lột à, hihi.. Mọi người nộp hết rồi mình nhóc thui á.

_ Rồi rồi, đi ra đi không ngoài kia loạn á.

_ Hứ dám đuổi chị à, định ngồi một mình ngắm mấy bé ngoài kia chứ gì hihi..

_ Đâu có đâu, toàn nghĩ linh tinh.

_Xí, thôi chị ra đây.

_Vâng..-Chị đi ra, xong tự nhiên quay vô :

_ À mà nhóc ơi.

_ Gì nữa, sao chưa ra?

_ Nhóc cho chị số điện thoại đi, tiện liên lạc hihi..

_ Rồi đây.

Chị lấy xong rồi đi ra quầy. Lúc sau cũng có vài khách đến, nó chạy trà với đưa nước, vì trước làm ở quán ăn lên cũng quen, được cái nhanh nhẹn, tuy khách vắng nhưng có mình nó lên cứ phải chạy liền lúc, xong xuôi mới nghỉ được. Nó xin chị Huyền làm luôn ca kế tiếp vì nghĩ tối về cũng không làm gì cả. Đến tối thì mới đông, khiếp thật, cái chỗ nó được cái yên tĩnh với đèn ít, thành ra bao nhiêu đôi vào uống nước với tâm sự làm nó chạy lung tung hết cả lên, bây giờ bọn ca chiều về rồi bọn ca tối đến, nhưng chả hiểu sao nhỏ Mi vẫn chưa về đôi khi còn vào giúp nó nữa, nó cũng chỉ biết cảm ơn. Dù sao đây cũng không phải là ca của nó chỉ là rảnh thì giúp quán thôi, thành ra nó muốn về cũng được, đợi vãng khách tý nó cũng bảo chị Huyền đi về, tầm này cũng muộn, chắc về làm gói mì tôm rồi đi ngủ.

Dắt cái xe ra cổng chào anh Vinh, đạp xe về, tối nay đẹp thật, mát mát lại còn nhiều sao nữa, chắc mai lại nắng to.

Về đến phòng, nó tắm giặt rồi ăn mì. Ngồi chơi đàn chờ tiêu bụng chút, rồi đi ngủ. Lại hết một ngày.

.

.

.

Sáng sau dậy thấy hơi ê ẩm chút, chắc hôm qua chạy đi chạy lại nhiều. VSCN xong nó đi học luôn vì dậy hơi muộn không kịp ăn sáng.

Đến lớp cũng chả có gì đặc biệt. Lại thui thủi xuống cái chỗ cuối lớp, Thằng Tuấn thì nó đến từ bao giờ rồi, khéo cả lớp này mình thằng này biết nó mất. Ngồi học mà ông con Tuấn cứ chỉ trỏ, nhận xét con này con kia, bố cái thằng mê gái… Nhưng mà thằng này cũng thuộc dạng đẹp trai, mà trông cũng công tử nữa, chắc gái mê đầy, chả bù cho nó đã gầy còn lùn mẩu, hazzj nản..

Tan thì nó đạp xe ra chợ gần đó mua phần cơm, dạo này  ăn mì nhiều cũng ngán với lại không có rau. Ăn xong làm cái hồ sơ cho chị Huyền rồi ngủ, chiều lại dậy xuống quán. Dắt cái xe đạp vào mà anh Vinh cứ bảo :

_Để anh dắt hộ cho.

_Thôi em cũng là nhân viên chứ có phải khách đâu.

Anh xuôi xị cho nó dắt, vào chào hỏi mọi người xong rồi đi thẳng vô kho lấy đồ. Đến khu thì lại vắng khách như thường, nhỏ Mi vẫn thế, cười cười nhìn nó, sợ thật. Còn nhỏ Yến lau lại mấy cái bàn nước..Nó để ý chị Huyền gọi cho ai đó, xong chị đi khỏi quán luôn, nó thì kệ, xong cứ ngẩn ngơ nhìn quán, tiếng nói, tiếng nhạc, tiếng nước..

Tạo cho quán một vẻ thanh bình, riêng khu vườn của nó hoàn toàn tĩnh lặng, trái với không gian ngoài kia..

Lúc sau chị Huyền về, nó nghe thấy tiếng chị :

_Vô đây mấy con mắm, chị ra mở quán mà khai trương không thấy đứa nào là sao?

_ Thì bọn em bận học mà.-Một giọng nói tinh nghịch rất quen.

_Uhm, thôi vào đây cho thoáng mấy đứa.

_Dạ.-Chị dẫn theo ba đứa con gái vào khu nó, Một đứa thì xinh cắt tóc ngắn ngang vai quần áo trông có vẻ rất cá tính, mặt thì hiện hữu một nụ cười, một đứa thì phải nói là đẹp, nhỏ này mặt lạnh băng cao nhất nhóm đó có giày cao gót chắc 10cm mất, nó ấn tượng với nhỏ là mái tóc dài tới eo nhưng nhuộm màu gì trắng vàng sáng lắm, đúng như tây vậy. Còn lại thì.. Nó giật mình, mái tóc đen óng mượt, đôi mắt nâu tinh nghịch, dáng vẻ đầy đặn dễ thương….

Phải!

Không thể tin được.. Đó là nhỏ Chi!!

Quay lại truyện Đã nhớ một cuộc đời!
BÌNH LUẬN