Chapter 6

1,2 phút sau em nó đã đi ra và trên tay kèm theo 1 cái ô... Mình: Em có mỗi 1 cái ô thôi à? Em: Vâng! Mình: Nhưng anh nghĩ nó hơi nhỏ! Em: Thế thì cất ô đi, mình ko cần ô nữa... /Ôi con bé này, anh mài có một bộ quần áo thôi đấy... Nghĩ tới đây mới nhớ, chết cha rồi, mưa thế này thì về làm sao kịp Thạch Thất đêm nay (Nhà bạn mình ở tận Thạch Thất, HN)/ Mình: Thôi, mang ô đi, em đừng để bị ốm (Mình biết là bệnh nhân HIV/AIDS sức đề kháng rất kém mà) Em: Vâng, hi hi! Mình và em nó bước ra khỏi khách sạn...hjx, trời mưa mà sao đường vẫn đông thế, đúng là Hà Nội. Cứ cầm cái ô lụp sụp thế này mình cũng khó chịu, mà lại còn đi nhanh nữa chứ... Mình mở đầu bằng 1 câu hỏi: Sao? em ko định nói gì với anh à? Em: Nói gì? Mình: Nói gì cũng được, em đang rủ anh đi cùng em mà! Em: Anh có người yêu chưa? (Sặc, sao lại hỏi cái con khỉ này?) Mình: Ừ, hình như là chưa! (Sao mình lại nói như vậy chứ, ừ vào thời điểm đó đúng là mình chưa có thật) Em: Sao lại là hình như? Mình: Anh hay đùa lắm, đơn giản em cứ nghĩ là chưa đó, đừng để ý đến mấy câu anh thêm thắt vào! Em: Chúng mình đi ăn nhé... (Ôi trời ơi, trong túi còn chưa đầy 500k, hjx, tiền về Thạch Thất rồi tiền về HP nữa) Mình: Ừ, em đói rồi à? Em: Ko, em chưa đói! (ẶC, thế sao rủ đi ăn?) Mình: Thế sao... Nó chặn lời... Em: Em muốn chúng ta là 1 đôi...trong tối nay! (Nói cái con khỉ gì đây ko biết? Cảm giác lúc này lẫn lộn quá, vui buồn và lo lắng, vui vì quen đc 1 ng bạn, buồn vì sắp hết tiền, lo lắng vì liệu em nó có bắt mình làm trách nhiệm của 1 ng chồng ko vậy s) Mình: Hả? Em nói gì thế? Mặt nó tỉnh bơ: Đi thôi anh, mưa ướt hết rồi kìa...thương anh quá đi! (Hai đứa đi tiếp và mình thực sự choáng rồi...thôi kệ vậy, đằng nào cũng tờ mờ tối rồi, xem ra đêm nay ko về đc Thạch Thất rồi) Đến một quán vỉa hè, em nó kéo mình vào! (Ôi may thế, anh tưởng em dẫn anh vào nhà hàng cao cấp thì anh chết) Em: Anh ăn gì? Mình: Hả? Em ăn gì anh ăn đấy! Em: Cho cháu 2 bún ốc! (Ặc, mình ghét bún ốc, tại nó cứ có con con, ăn cứ như nhai sạn ý) Nó ngồi sát vào mình vì ngồi ra ngoài là bị mưa...phía cuối quán, mấy thằng thanh niên cứ nhìn chân nó. Chẳng hiểu sao lúc đó mình lại đứng dạy và nói : Đổi chỗ cho anh đi! Em: Sao vậy anh? Mình: Ừ thì em ngồi vào trong cho đỡ mưa! Em: Em ngồi đây cũng có mưa đâu? Mình: Sao lúc nào em cũng có thể cãi lại anh vậy nhở? Anh ko thích em ngồi đây, ok? Mình nói câu đó hơi to làm cho bọn thanh niên cuối quán nó cười ầm lên, một thằng trong số đó nó cố tình nói to:" Mẹ cái thằng này, mày làm anh kia anh ý tức rồi đấy, thôi ăn mẹ mày đi, thấy gái là mắt cứ thố lố ra" Em ko nói gì lặng lẽ đổi chô cho mình... Mình: Em ăn đi, nhìn gì chúng nó nữa... Em: Vâng! Em mời anh ăn Mình: Ừ, ăn đi!