Chapter 3

Em nó cười như điên...ko quên lấy tay che miệng và tay còn lại ôm bụng :| Mình ko phải tái nữa mà là đỏ mặt rồi, người đâu mà trắng trợn thế hả trời! Hãi gái Thanh Hóa rồi đới! Em nó vừa cười vừa nói: Làm gì mà anh đỏ mặt thế kia! Mình: Ò, trời mưa anh bị dị ứng... (câu này mình chém ngu nhất từ trc tới giờ) Em nó lại ôm bụng cười! Mình (xấu hổ và tức lắm rồi) : Con bé kia, sao em cứ cười hoài thế hả? Em nó vẫn cười! Mình cầm cặp lên chuẩn bị đứng dạy rồi, thì nó chạy tới trc mặt, vẫn cười rồi nó nói : trời vẫn mưa đấy, anh ra bây giờ là anh thành ông mặt trời đấy Mình biết nó đá xoáy mình rồi, ôi nhục thế! Mình vẫn thẳng tiến... Lạy chúa, sao nó ko tránh ra vậy trời...ngực nó chạm vào người mình rồi s Chạm 1 cái mình hãi quá, đành ngồi xuống chỗ cũ và ko quên mở miệng nói câu : Anh xin lỗi! Nó cười và đáp lại: Ko sao anh, trời còn mưa, ở lại nói chuyện với em! Mình thấy nó lạ lắm, vừa nãy còn nhăn nhở giờ thì lại dịu dàng vậy... Mình im lặng, ko nói câu gì... Nó bảo mình ngồi dịch vào trong, mắt mình tròn xoe nhìn nó và hỏi: Em định ngồi cạnh anh đó à? Em nó mặc kệ, ko trả lời và ngồi thẳng xuống khiến mình phải ngồi vào bên trong... Mình chẳng còn biết em này có ý định gì nữa, bỗng thấy ghét ghét, hơi lẳng lơ thì phải! Mình định lảng tránh em nó bằng cách lôi laptop ra đặt lên bàn và mở máy... Nó vẫn nhìn mình làm, từng cử chỉ, động tác của mình được con bé chăm chú nhìn... Đang định quay sang hỏi :sao em cứ nhìn anh thế? thì nó khẽ kéo cái laptop của mình về phía nó và mở tệp tin mà mình lưu tên là :HIV/AISD - tập tin lưu trữ tất cả những gì mình sưu tầm cũng như nghiên cứu về căn bệnh thế kỉ này! Nó mỉm cười và quay sang nhìn mình bằng 1 ánh mắt rất trìu mến rồi cất tiếng :Em biết mà, ngay từ đầu em nhìn anh, em đã nhận thấy có gì đó mà em có thể tin tưởng Thôi hỏng rồi, không phải nó thích mình thật đấy chứ, mình ấp úng quay sang hỏi lại : Hả? Em thích anh thật đó à? Em nó cười tủm tỉm, hơi e thẹn :Nếu thế thì có được không ạ? Thôi mình xong rồi, ông trời ơi, tạnh mưa nhanh nên...