Chapter 2

Mình (ơ mình nói thật mà) : Anh nói thật đó chứ? Em chắc xinh nhất đất Thanh Hóa mất... Em: Cám ơn anh! Nhưng nếu em nói em chưa yêu ai, anh có tin ko? Mình (có vấn đề rồi, sao cứ nhắc tới cái này hoài): Ừ, cũng hơi khó tin đấy, nhưng anh sẽ cố tin... Em (nhìn thẳng vào mắt mình, mặt hơi buồn) : Em ko tin vào tình yêu sẽ đến với một người như em! Mình: Sao em nói vậy? Em xinh, có công việc làm ổn định hơn nữa em rất dễ thương và dễ gần nữa! Em: Cám ơn anh! Em làm việc ở đây nên phải như vậy thôi anh, em cũng ít nói lắm... Mình nghĩ thầm con này có ý đồ gì ko biết, từ nãy giờ nó nói nhiều ngang mình mà giờ tự xưng ít nói! Thật là khó hiểu ) Thôi, em thích sao anh cũng chiều...trời vẫn mưa và anh cũng rảnh! Lại im lặng 2 phút, ko khí hơi trầm xuống, mình đành xé tan cái ko khí đó bằng 1 câu đùa: Mình: Nếu em mà chưa có ng yêu thì chắc anh là sư thầy mất! Em (ko cười nữa, mặt buồn): Thôi, ko có gì đâu anh! Em biết chẳng ai tin... Mình (Ko tin là đúng, xinh mà làm ở cái chỗ đông người thế này, ko có người yêu mới lạ): Thôi được rồi, anh đùa đấy mà, tính anh hay đùa lắm...hình như có chuyện gì phải ko? Em kể anh nghe được ko? Em : Ko có chuyện gì đâu anh! (Mặt em nó buồn kinh) Sau đó có 1 ông Tây đến, nó xin lỗi mình và chạy ra nói chuyện vs ông ta...Mình phát hiện ra là trình độ tiếng anh của em ý vô đối! Trời, sao tanh vậy ta? Sau đó em nó dắt ông ta vào quầy nhận phòng và dắt ông ta vô thang máy! Trời vẫn mưa, mình ngồi lòng thơ thẩn theo tiếng tí tách của những giọt mưa... Bỗng một cái vỗ vai, mình giật cả nẩy! Theo bản năng quay đầu lại thì dường như có 1 ngón tay cũng biết trước được điều đó...mình quay lại và bị cái ngón tay xinh xắn đó chọc vào má... Ngước mắt lên... Mình: Làm anh giật cả mình! Em: Hi! Em xin lỗi... Mình: Ông Tây kia đâu em? Em: Ở trên phòng ông ý @@ Mình (sao con bé này thiếu kính ngữ vậy trời) : Ừ! Em: Sao anh ngồi đây? Mình: Vậy anh đi nhé! Em: Vâng! Mình: Em đang đuổi khách à? Ít ra cách đây gần 35 phút anh còn đang ngồi trên tầng 7 khách sạn bọn em! Em: Hi, em đùa đấy, em biết thừa là anh ngồi đây trú mưa rồi. Mình (ẶC, xấu hổ thế): Đâu có, tại ở đây có wifi, anh vào ngồi định mang laptop ra làm việc thôi. Em: Vậy anh làm việc chưa? Mình: Em đủ thông minh cũng như mắt em có đủ thị lực để nhìn và nhận ra điều đó mà! Em: Anh đanh đá thế! Mình (ối sặc, mình bị con này nó nói cái gì đây): Ờ, ai cũng nói vậy cả... (nói vậy thôi chứ chả ai nói mình như thế) Mà sao em có vẻ quan tâm đến anh thế nhở? Em: Anh là khách hàng mà! Mình: Nhưng có thấy đó gì đó hơn khách hàng 1 chút! Em: Vậy vì anh đẹp trai cũng được! Mình (Choáng, gái thanh hóa là vậy sao? hãi thế) : ò, cám ơn em...nhưng nếu chỉ vì vậy thì sự quan tâm cũng hơi thừa chút thì phải? Em (mặt nhăn nhăn giống trẻ con): Anh này! Mình (cười) : Sao? Em: Thôi được rồi! Em thích anh đấy :- (Lúc này mặt con bé vênh lên) Mình (tái mặt, ko nói được thêm câu gì) ....... Mai em cop tiếp... Thím nào muốn đọc full thì lên gg tìm đi ạ..