Phần 2 - Gặp lại

Gặp lại nhau trong một ngày trời đổ nắng. Tháng Tám hanh hao giấu hết những cơn gió đi đâu mất, chỉ còn lại cái nóng hừng hực của mùa hè đỏ lửa. Và tiếng ve râm ran nghe như ai đó đang chiên một cái bánh rán giòn nóng bỏng. Tôi thấy những tán cây im lìm trong nắng. Màu xanh hình như cũng nhạt đi so với nhiều năm trước thì phải. Hay là đã quá lâu rồi tôi mới trở lại. Nên chẳng còn nhớ nổi những sắc xanh? Lâu thật. Chẳng nhớ nổi lần cuối cùng tôi ở đây là khi nào nữa. Hình như là kể từ ngày tốt nghiệp, chưa bao giờ tôi đặt chân đến trường cũ dù chỉ một lần. Đối với tôi, những năm tháng đại học chẳng có gì nhiều lưu luyến. Không bạn. Không bồ. Một đứa nhà quê cứng đầu như tôi lấy đâu ra thời gian và tiền bạc cho những điều xa xỉ đó. Mỗi ngày đi học về là tôi phải đi làm thêm để nuôi sống mình. Bạn bè rủ đi đâu cũng không đi, rủ chơi gì cũng không chơi. Riết một hồi chẳng còn ai nhớ trong lớp có một thằng như tôi nữa. Tôi nhớ thời đó một dĩa cơm trưa 5k, một cái bánh mì 2k, một tô hủ tiếu 3k. Mỗi ngày tôi ép mình không được tiêu quá 10k. Số tiền còn lại để dành nộp học phí. Nhưng không phải lúc nào cũng đủ. Những khi hết sạch tiền, tôi lại dùng cái chiêu cũ thời mình xa nhà lên tỉnh học cấp 3. Mua 3k thịt mỡ, 2k cải chua. Về kho thật mặn để ăn trong một tuần. Vừa ăn vừa khóc. Rồi cũng sống qua được những năm tháng đắng cay đó. 10 năm rồi chứ ít đâu. Hôm nay quay trở lại không phải vì tôi nhớ trường xưa, lớp cũ. Hôm nay quay trở lại là vì lời hứa với một người. “Anh sẽ đến vào ngày em tốt nghiệp chứ?”. “Uhm, anh sẽ đến”. “Hứa đi”. “Hứa”. Nhỏ đứng đó trong bộ lễ phục tốt nghiệp, ánh nắng hắt vào làm làn da đỏ ửng. Nhỏ vẫn đẹp quá. Nét đẹp thanh tú đó vẫn luôn làm nhỏ nổi bật hoàn toàn so với tất cả. Hình như hôm nay nhỏ trang điểm. Một chút phấn hồng, một chút son môi khiến nhỏ lại càng rạng ngời. Chẳng mấy khi có dịp thấy nhỏ trang điểm. Nhưng tôi vẫn chỉ thích nhỏ để mặt mộc hơn. Quen rồi. Quen nhìn thấy nhỏ đẹp tự nhiên như ngày ấy. Chợt thở dài. Em về điểm phấn tô son lại, Ngạo với nhân gian một nụ cười... Tôi đứng tựa lưng vào gốc cây xà cừ, nhìn nhỏ từ một góc khuất. Nhỏ bận rộn quá. Ai cũng muốn chụp hình chung với nhỏ. Chẳng biết lúc nào nhỏ mới rảnh được một giây để tôi gặp nhỏ nữa. Thấy một thằng cu đi qua, hình như là sinh viên năm nhất, tôi gọi lại: - Này em trai, anh nhờ chút. Thằng cu nhìn tôi đầy ái ngại nhưng vẫn dừng lại nghe tôi nói. Tôi đưa cho nó bó hoa và chỉ tay về phía nhỏ đang đứng: - Đưa bó hoa này cho chị ấy giúp anh. Thằng cu lúc đầu còn ngần ngừ. Nhưng khi thấy người con gái mà tôi chỉ đẹp quá, mắt nó sáng rực lên, đầu gật lia lịa: - Ok anh zai, không vấn đề gì, để đó em. Đi được vài bước chợt nó quay lại gãi đầu hỏi: - Nhưng mà phải nói ai tặng đây anh zai? - Cứ bảo là…một kẻ cứng đầu. - Ok anh zai. Nói rồi thằng cu vọt đi. Còn tôi, rảo bước nhanh về hướng ngược lại. Nhìn bầu trời trong veo không một gợn mây, dù nắng vẫn hanh hao chiếu lên từng tán lá đã kém xanh so với nhiều năm trước, lòng tôi bỗng thấy nhẹ hều. Tôi dắt xe ra khỏi nhà xe, vừa lên số thì nghe có tiếng ai đó gọi giật lại: - Này, kẻ cứng đầu. Tiếng gọi của ai mà nghe thân quen quá. Tôi khẽ quay đầu lại. Cái bóng dáng cao cao ấy, cái ánh nhìn lạnh lùng ấy, không hiểu sao cứ làm trái tim tôi rung lên từng hồi thổn thức. Đan Chi đứng đó, lặng lẽ nhìn tôi. Tôi đứng đó, lặng lẽ nhìn nhỏ. Đã một năm trôi qua rồi. Vẫn vậy. Vẫn chẳng ai muốn mình phải là người lên tiếng trước. Vẫn cứng đầu y chang nhau. Căng tin trường đại học râm ran những lời chúc tụng, những câu chuyện vui cười. Ở đó, một góc nhỏ dưới tán cây trứng cá, có hai người lặng lẽ ngồi đối diện nhau. Không phải là không có gì để nói. Mà có quá nhiều điều để nói nên chẳng biết nói gì. Tôi nhìn vu vơ ra đâu đó ngoài sân, cố gắng tránh đi ánh mắt tha thiết của Đan Chi nhìn tôi từ nãy đến giờ. Tay xoay xoay ly café sữa, mãi một lúc sau nhỏ mới chịu cất lời: - Tại sao anh không chịu gặp em? Tôi mỉm cười nhấp một ngụm café, hờ hững nói: - Anh bận. - Anh lúc nào cũng vậy…Lúc nào cũng cứng đầu…Lúc nào cũng che giấu cảm xúc của mình như vậy. - Uhm. Tôi lại nhấp một ngụm café nữa. Hình như hôm nay bà chủ quán cho hơi ít sữa thì phải. Nên uống vào cứ thấy đăng đắng trong cuống họng. - Một năm rồi…anh vẫn sống tốt chứ? Đan Chi nhìn tôi đầy lo lắng. Ánh mắt rưng rưng. - Anh ổn. - Đầu anh còn đau không? - Một chút. Nhưng không sao. Tôi mỉm cười nhấp ngụm café thứ ba. Nhìn ra xa xăm nghĩ ngợi. - Em dạo này thế nào? - Em vẫn ổn anh ạ. Em đi làm rồi. Một công ty nước ngoài. Hì – Nhỏ hí hửng khoe. - Uhm. Tôi thầm mừng cho nhỏ. Một đứa con gái xinh đẹp và tài năng như thế, vừa mới ra trường đã được một công ty nước ngoài nhận vào làm việc, âu cũng là một điều xứng đáng. Chứ cứ dạy vẽ với tôi hoài, đến bao giờ mới khá nổi. Nhấp ngụm café thứ tư. Lần này sao thấy nó chua chát vô cùng. Ngồi nhìn nhau một lúc lâu nữa, chợt có một anh chàng từ đâu xuất hiện. Một anh chàng cao ráo và phong độ, đầu vuốt keo bóng loáng, mặc một bộ vest đen mới cỏng kẻng, tay đeo một chiếc đồng hồ xịn và một chiếc nhẫn vàng to chà bá ở ngón giữa. - Đan Chi à, xong chưa em? Ồ chào anh, xin lỗi vì không thấy anh. Tôi là Nhật. Rất vui được gặp anh. Anh là...? Anh chàng cao ráo chìa tay ra trước mặt tôi. Tôi miễn cưỡng bắt tay ảnh. Mấy thủ tục kiểu cách này tôi không quen cho lắm nên có hơi gượng gạo. Đan Chi vội vàng đứng dậy giới thiệu: - Anh à, đây là anh Duy Nhật, sếp của em. Còn đây là… Đan Chi chìa tay về phía tôi ngập ngừng giới thiệu: - …Đây là anh Nhân…bạn cũ của em. Tôi gật đầu chào Duy Nhật. Ảnh mỉm cười chào tôi rồi quay qua Đan Chi nói: - Đi thôi em, mọi người đang chờ đấy. Đan Chi quay qua tôi nói: - Anh đi cùng em nhé. Công ty em hôm nay có bữa party nhỏ chúc mừng em tốt nghiệp. Anh đi cùng cho vui. - Anh bận rồi. Mọi người vui vẻ nhé. Tôi nói, cố gắng nở một nụ cười thật tự nhiên chào tạm biệt. Khi bóng hai người khuất xa, tôi vẫn chưa về mà còn nán lại dưới gốc cây trứng cá một lúc lâu nữa. Có một cái gì đó nghẹn ứ nơi cổ họng. Lòng tôi bỗng nặng trịch một nỗi đau tưởng như đã ngủ yên lâu lắm rồi. Trong gần một năm qua, đã có những lúc tôi nghĩ rằng mình sẽ quay lại với Đan Chi như chưa từng có chuyện gì xảy ra cả. Nhưng đến tận hôm nay, tôi mới hiểu rằng đó mãi mãi là điều không thể. Người ta thành đạt thế kia mới xứng đáng với nhỏ. Ở bên cạnh anh chàng ấy, chắc nhỏ sẽ không bao giờ muộn phiền như những ngày bên kẻ bất cần như tôi đâu nhỉ? Nhấp ngụm café thứ năm. Cay đắng và nghẹn ngào. “Anh sẽ đến vào ngày em tốt nghiệp chứ?”. “Uhm, anh sẽ đến”. “Hứa đi”. “Hứa”. Mỉm cười. Đan Chi à. Cuối cùng anh cũng làm xong lời hứa với em rồi nhé! Tạm biệt em, bạn cũ. …. Một năm không dài nhưng đủ để làm thay đổi nhiều thứ. Lớp vẽ từ ngày không có Đan Chi, cũng đã chẳng còn rộn ràng như trước. Một năm qua, tôi đến rất nhiều trường để cố gắng kiếm một con bé trợ giảng khác lấp vào khoảng trống và Đan Chi để lại. Nhưng cái bóng của Đan Chi lớn quá, chẳng thể nào lấp nổi. Chẳng có con bé trợ giảng nào trụ lại được quá một tháng. Phần vì chẳng đứa nào đủ nhanh nhẹn và hoạt bát để quán xuyến công việc. Phần vì tụi học trò hờ hững, không muốn ai khác dạy mình ngoài tôi và Đan Chi. Rồi cũng nhiều đứa học trò nghỉ học. Học viên mới thì ngày càng ít vì những ngành Kiến trúc, Mỹ thuật, Thiết kế…không còn hot như trước. Chỉ còn những đứa đã học với tôi từ lâu là còn ở lại, mặc dù tôi đã gần như chẳng còn gì để dạy tụi nó nữa. Đó thực sự là những khoảng ngày tăm tối đầy khó khăn. Thằng Thụy Phong bây giờ là trợ giảng của tôi. Vì nó là đứa vẽ tốt nhất, cũng là đứa học với tôi lâu nhất, đủ để hiểu hết những thăng trầm mà lớp vẽ của tôi đã trải qua. Nó cũng còn đầy nhiệt huyết dù đã vơi đi ít nhiều từ ngày hai người mà nó yêu quý nhất chia tay lớp học. Tôi cũng chẳng thể tìm ai khác tốt hơn nó vào lúc này. Một buổi sáng tháng Mười tĩnh lặng, khi tôi đang chăm chú ngồi giảng cho tụi học trò về cách thể hiện sắc độ cho các loại vật liệu, thì một chiếc xe máy dựng kịch ngay trước cửa lớp khiến tôi phải nhìn ra. Một đứa con gái bước xuống xe với một nụ cười quen thuộc. Tụi học trò mới thì xuýt xoa, quay qua thì thầm với nhau bảo ai mà dễ thương vậy. Bọn học trò cũ thì mừng rỡ tươi cười. Còn tôi thì sửng sốt. Đứa con gái nhìn tôi cười bẽn lẽn. Dù trông nhỏ đã khác trước rất nhiều, nhưng cái cách xưng hô thì chẳng thể nhầm với ai được. - Con chào chú! Tôi đã không còn nhận ra con bé con hay khóc nhè và nhìn lúc nào cũng buồn như ngày xưa nữa. Giờ đứng trước mặt tôi là một cô gái 18 tuổi, trông đã lớn hơn rất nhiều. Nhỏ không còn hay xõa tóc và cài nơ búp bê như mọi bận nữa, thay vào đó là một mái tóc đuôi gà buộc cao khỏe khoắn làm lộ ra chiếc gáy trần trắng nõn đầy mê hoặc. Nhỏ khoác một chiếc áo hoodie hồng, vai mang một chiếc balo có con chó bông đeo lủng lẳng, đeo một cặp kính tròn gọng đen, mặc một cái quần bó sát khoe đôi chân dài miên man và đi một đôi giày thể thao màu hồng. Dù mọi thứ đã thay đổi, nhưng đôi mắt biếc sâu thăm thẳm và nụ cười có cái lúm hạt gạo duyên nức nở ấy, chẳng bao giờ có thể giấu đi được. - Băng Linh à? – Tôi ngỡ ngàng hỏi. - Dạ - Con bé nhẹ nhàng trả lời rồi nhìn quanh khắp lớp một lượt – Con nhớ chú quá, nhớ mọi người quá. Nói rồi nhỏ nhìn tôi cười thật tươi. Tôi cũng nhìn nhỏ cười, có một chút xót xa trong đó. Một năm rồi đó ư…