Logo
Trang chủ

Chương 16: Án âm dương 6

Mọi người cười đùa vui vẻ. Thằng bạn tôi cũng vừa kịp về, vào viện thăm thầy Vân sau một ngày lặn mất tăm mất tích. Thầy Vân trách:
Cậu bảo ra chơi với tôi mà có khi tôi vào hòm rồi vẫn chưa thấy mặt.
Nó phân bua giải thích:
Xét nghiệm không có dấu hiệu gì, anh bên đội lại chắc như đinh đóng cột là có nên tối mít con mới về được.
Tôi hỏi:
Kết quả thế nào?
Âm tính với chất kích thích.
Thầy Vân bình thản:
Tôi đã bảo rồi. Con bé đấy cho đi Quang Hanh thì tôi chịu chứ chắc chắn là không chơi đá. Đã bảo là còn trinh mà lại.
Mọi người phì cười, Cha Pháp nhắc:
Ông bé cái mồm thôi, ở đây có mỗi mình ông đầu trọc thôi đấy.
Tối đó, trong căn phòng bệnh tự chọn riêng tư, tôi hỏi được rất nhiều điều. Về Giả kim thuật. Nó không đơn thuần chỉ là chế tác kim hoàn, nó có những nhánh khác, nhánh gia tộc cha Pháp theo là Panacea kết hợp Aura. Nghe thì rối rắm chứ đơn giản là Thiền và chế tạo thuốc bệnh phổ rộng chiết xuất từ cao động vật, thực vật. Việc săn lùng, tìm diệt phù thủy là có thật vì ở phương Tây cao trăn, rượu rắn, thuốc nhồi trong mật lợn rừng khô đều là những thứ không rõ nguồn gốc, nguy hiểm. Giọt nước tràn ly chính là việc một số nhóm Giả kim chế tạo Biệt dược, thậm chí Độc dược bảng A thí nghiệm trên người mà không được cho phép. Mọi người đánh đồng chụp mũ cho tất cả Giả kim đều là mầm mống của những việc làm vô nhân tính. Làn sóng phẫn nộ, ghê tởm đám người "phù thủy" dâng cao. Dẫn đến nạn truy lùng, bắt giết phù thủy đẫm máu.
Về đoạn đối án với Tham Lang, Diêm Vương là thầy Vân thuật lại lúc mê man bất tỉnh, tôi xếp lại cho xuôi chiều thời gian. Qua lời kể thuật lại có phần hoang đường, quá lời của Sư thầy Vân, Cha xứ Pháp không hề tỏ vẻ chế giễu, bài bác mà lại suy tư nói:
Thế thì trên này cũng khối ông chuẩn bị cởi áo, tháo mũ mà về vườn.
Thầy Vân gật gù:
Trước những vụ Án lớn hay có đứa đăng sex, câu like lèo lái dư luận. Chuẩn bị giông to gió lớn hay có dị tượng đối ứng âm dương.
Cũng đã muộn, cha Pháp về. Còn tôi, thằng bạn vẫn nấn ná thêm một lúc. Tôi kể lại chuyện giấc mơ đi cùng thầy Vân, sư thầy cười hỏi:
Thế vào Giáo phường tư xem mông ngắm v.... ú có thấy trên người nó có gì đặc biệt không?
Tôi đáp:
Hình hồ ly, cá chép và vết chân mèo, thầy ạ.
Thầy Vân cười:
Tôi biết ngay mà các anh giỏi lắm cũng chỉ từ háng lên đến v... ú là cùng. Thiếu rồi. Ở bắp chân trái có hình con rắn quấn quanh cây thánh giá, hai bên có vây đuôi cá. Con yêu này lâu đời nên rất toàn năng, lúc hóa cáo, khi cá chép, lúc thành rắn hóa mèo, biến nàng tiên cá. Dựa vào nhiều loại đức tin, động chỗ này chạy chỗ khác. Rất khó nắm bắt.
Tôi lại hỏi:
Đối ứng âm dương là gì hả thầy?
Thầy Vân thong thả đáp:
Người ta hay mỉa mai, số kiếp người sao lại đi xem sao, ở hòn đá, hòn đất trên trời. Theo khoa học trước vụ nổ Bigbang, chúng ta cũng chỉ là hạt cát, hạt bụi lơ lửng ngoài vũ trụ. Khi chết cũng trở về với cát bụi, linh hồn thì lại về thành những sóng vô hình, tồn tại đa không gian, đa thời gian bám víu vào vật thể. Ấy thế mới có câu: "Vạn Vật Hữu Linh", đến đũa bát nó cũng còn có số, huống chi con người. Ở đâu đó cũng sẽ có một lão trọc, hai, ba hay nhiều lão trọc như ta. Nhưng các lão trọc đều là các nút, các điểm trên một chiếc mạng nhện của một "thợ dệt dải ngân hà" ai cũng biết nhưng cũng chẳng ai biết thật sự là ai mang cái tên chung chung "Ông Trời". Trên cái mạng nhện chằng chéo ấy, động chỗ này thì chỗ khác cũng sẽ ảnh hưởng. Hay gọi là đối ứng âm dương.
Về Long sinh cửu tử của Việt Nam và Trung Quốc khá khác nhau. Từ triều phục quan nhất phẩm, nhị phẩm nhà Nguyễn đã có thêu hình rồng, nói đúng hơn là một con rồng mặt hổ hay chính là Bệ ngạn. Trước khi có thần thái trên áo quan, là đôi mắt, cán cân của công đường, xưa kia Bệ ngạn là một con linh thú thượng cổ kiêu ngạo, giỏi cãi lý. Vùng Tam Giang- Bạch Hạc xa xưa có cây Chiên đàn nghìn năm hóa thành Mộc Tinh Xương Cuồng. Bệ Ngạn dùng thần lực cho Mộc Tinh Xương Cuồng đội lốt hổ vằn ăn thịt người. Kinh Dương Vương phải chịu nhún, 30 tháng chạp hàng năm phải đem người hiến tế. Lạc Long Quân dùng Long Châu phong ấn cũng không ngăn lại được sức mạnh của nó. Theo sử Trung quốc, có 2 dị bản cái chết của Xương Cuồng. Một là do Hán thái thú Nhâm Ngao giết. Thứ hai, vua Đinh Tiên Hoàng mời Pháp sư gốc phương Bắc tên Du Tường lập đàn bày trận giết.
Bệ ngạn cũng có liên quan đến căn bệnh "hóa hổ" của vua Lý Thần Tông. Thời nhà Lý, Đạo Phật cực thịnh, Từ Đạo Hạnh và Minh Không cùng sang Tây Thiên học đạo về. Đạo Hạnh hiếu kì, vượt trước hóa hổ núp nùm cây. Khi Minh Không đến thì từ trong bụi xồ ra, thử tài năng Minh Không. Ai ngờ Minh Không nhìn được xuyên kiếp, thấy kiếp sau, Đạo Hạnh đầu thai thành vua Lý Thần Tông, mang trong mình căn bệnh mình đầy lông lá, gầm thét như hổ. Ấn chú được đặt ở chính thời điểm Đạo Hạnh biến hổ trêu Minh Không, do một con linh thú thượng cổ, mặt hổ bờm rồng dạo chơi nhìn thấy mà tạo thành. Minh Không buồn bã nói:
"Tưởng huynh lặn lội xin kinh học đạo về làm gì có ích cho đời, lại đi làm thú dữ hại người đấy ư? Huynh muốn thế, kiếp sau sẽ được làm mà…”
Đạo Hạnh giật mình, nhắm mắt đẩy Thần thức. Nhìn ra thì cũng đã muộn, quỳ xuống xin Minh Không giúp. Minh Không bằng lòng nhận lời. Ngày vua Lý Thần Tông phát bệnh, không thuốc gì thầy nào chữa được, Minh Không hiện chân thân phong ấn lại.

Thực ra Xương Cuồng bị Pháp Vân đại sư núi Phượng Hoàng, đệ tử của Tản Viên Sơn Thánh giết. Bệ ngạn thượng cổ cũng bị Đại sư Pháp Vân thuần phục. Trong quá trình vật lộn thuần hóa, đại sư bị vết cắn trên tay tạo Dấu răng Bệ ngạn.
Thầy Vân buồn bã kể lại:
Xưa khi mới vào chùa, thấy ta tên Vân lại có vết sẹo ở tay, các thầy đều tâm niệm là Đại sư thoát thai, kì tài hóa kiếp, ai ngờ ta đức tệ, trí kém, ăn nói bỗ bã nên không giấu nổi thất vọng.
Pháp Vân đại sư ẩn mây hiện gió, là đệ tử Đức Thánh Tản, đồ đệ của một trong Tứ Bất Tử, người từng giải vụ kì án Cô gái Hàn Than rúng động cửa Phật không thể là ta được.

Chuyện trò đến khuya, chúng tôi bị y tá bệnh viện nhắc nhở, đóng cửa đuổi về. Chúng tôi tạm biệt Sư thầy Vân. Về phòng nghỉ, dọn đồ nghỉ ngơi. Tôi bắt đầu có những dữ liệu đầu tiên về Long sinh cửu phẩm. Thầy Vân bảo tôi có thứ thuộc về Long, nhưng chẳng phải giống thần thú ngạo khí ngút trời, địa chao thiên đảo gì mà là một giống rồng màu đen, trơn mảnh đi thu thập những giọt nước mắt của Long, tàn tích của rồng. Nghĩ miên man rồi chìm vào giấc ngủ. Được lúc thằng bạn tôi đã gọi dậy, trả phòng, bắt chuyến xe sớm về. Lên xe, lại vạ vật ngủ gà ngủ gật.
Trong giấc mơ thoáng qua, thấy một ngôi chùa cổ kính cạnh biển, sóng ào ào tràn vào bãi cát trắng mênh mông, có chú tiểu đang ngồi nhìn xa xăm. Trên sóng nước, một ông cụ già râu bạc, đội chiếc nón cọ đã rách toác, bạc màu, cởi trần, vận quần nâu sờn chỉ sắn đến đầu gối, dáng người khẳng khiu nhưng rắn chắc đang cưỡi trên lưng một con cá kình (chính là con Orca cá voi sát thủ), tay cầm cần trúc làm roi thuần một con thú bờm rồng, mặt hổ, bốn chân dũng mãnh chạy ào ào trên mặt nước. Phía trong chùa, con Bồ lao(một giống rồng khác của Long sinh cửu phẩm) thấy cá kình sợ sệt, cuộn tròn ôm chặt quanh chiếc chuông đồng khổng lồ, rống lên những âm thanh kéo dài, vang vọng.

Quay về thực tại, một khoảng thời gian "ngắn chẳng tày gang" sau, chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên hay đối ứng âm dương thì tôi cũng không dám chắc. Vào một ngày nắng đã nhạt, thằng bạn gửi cho tôi một mẩu báo:
Theo đơn thư, người của Sở Nội vụ tỉnh Quảng Ninh về kiểm tra, Phó phòng Tư pháp thành phố Hạ Long ngủ, gác chân lên bàn trong giờ làm việc. Có biểu hiện uống rượu, lời lẽ xúc phạm lăng mạ đoàn kiểm tra. Bị kỷ luật Đảng và đình chỉ công tác. Thân bại danh liệt. Giám đốc Trung tâm hành chính công thành phố cũng bị đình chỉ công tác do không đi sâu bám sát, dung túng sai phạm.

Quay lại truyện Bạn gái tôi lớp 8
BÌNH LUẬN