Logo
Trang chủ
Chương 12: Án âm dương 2

Chương 12: Án âm dương 2

Phải qua vài chặng, tôi và thằng bạn mới cùng xe chung đường. Thành phố Hạ Long hồi bé mà tôi biết nay đã khác rất nhiều, xây dựng chóng mặt, thay đổi như đứa bé đang tầm lớn, vài hôm đã mặc chật cái áo mới mua. Một thành phố du lịch đang lên khung, vào form châu Âu. Sạch, xanh, trong lành, đường nhiều làn, dân Âu dân Á nhộn nhịp, mùi gió biển mặn mặn phảng phất nơi cánh mũi. Nhưng chết mẹ cái là thằng bạn tôi không đưa tôi ra Vịnh Hạ Long, Đảo Rều hay Sun World để "ngủ nghỉ vui chơi, mát xa bơi lội" mà lại qua Cầu Bãi Cháy sang Hòn Gai, lang thang đến mãi Cổng Công an Tỉnh Quảng Ninh. Xe khách đi thêm một đoạn rồi dừng, chúng tôi xách ba lô xuống. Trước mắt tôi, sau những gốc cây cổ thụ xanh mát, cổng gác, bộ đội, công an, người mặc đồ công sở ra ra vào vào.

Tôi lườm thằng bạn:
Mày bảo cho đi xem kì quan, đi chơi bời thế này đây à.
Nó thong thả đáp:
Mày có thấy quán ăn sáng gần cổng, chỗ gốc cây cổ thụ kia không?
Có.
Mới 8 giờ vào ăn sáng đã.

Thế là hai thằng vào làm hai bát bún hải sản. Cảm giác bề bề, tôm tươi ngon hơn hẳn, hai thằng vừa ăn vừa nói chuyện. Thằng bạn tôi nói:
Xuống đây mới mượn được xe máy rồi tí hai thằng ngược lại gần trường Đại học Hạ Long thuê nhà nghỉ. Gần Vincom, theo Đường bao biển là ra Bảo tàng tỉnh Quảng Ninh. Mày đi với tao một lúc rồi về hai thằng đi ăn đồ biển, xem phim. Bên này giá cả phải chăng hơn, lành hơn cho tao với mày.

Ăn sáng xong thì có một thanh niên ra, đưa xe máy cho thằng bạn tôi mượn cùng hai chiếc mũ bảo hiểm. Sau vài ba câu chuyện trò cảm ơn, chúng tôi xách ba lô lên và đi. Như những phượt thủ chân phụ. Khi thằng bạn tôi hỏi lễ tân thuê phòng, lấy chìa khóa thì tôi còn đang mải nuốt nước bọt, mắt ngó nghiêng mấy em gái mặc quần soóc, áo phông, đang đi bộ ngòai đường.

Lên phòng, tôi hỏi:
Sao ở đây, nhìn nhiều em cấu hình vượt trội thế nhỉ? Gầm cao máy thoáng dáng thể thao, trắng nuột nà như hàng Tây xưởng.
Thằng bạn tôi thủng thẳng xếp đồ trả lời:
Đây trước là trường Cao đẳng Văn hóa nghệ thuật du lịch giờ lên thành Đại học. Gái trắng, xịn, mịn, sang. Quan trọng mày có tiền hay không thôi. Mấy Sếp về chơi tấm tắc khen suốt. Có tiền thì bắt một em về mà nuôi, mà sĩ diện với đời.
Tôi thở dài:
Con chim anh cũng biết tự trọng, cũng chẳng dám nghĩ đến em trong cơn n...ứng vô tình.
Thằng bạn tôi đáp:
Thôi bỏ đi mà làm người, đồ chùa thì chỉ đem cúng là hợp.
Rồi nó vứt ra giường một bộ áo trắng, quần vải:
Thay quần áo đi, đi họp với tao.
Tôi ngạc nhiên:
Mẹ mày, có đi tù không đấy?
Không, ngồi làm bù nhìn trông dưa thôi.

Một cuộc họp về an ninh, tôn giáo gì đó. Vào đến cửa Hội trường, một anh công an đẹp trai, tay cầm cuốn sổ bìa da, màu nâu đã ra chào hỏi thằng bạn tôi:
Hôm nay em tưởng anh hộ tống Sếp nhà.

Chả giấu gì em, Sếp anh nay bận đột xuất, không đi được nên anh cho thằng em dại đi cùng lấy kinh nghiệm.

Mời hai anh em vào trong.

Tôi bị anh công an kia vỗ vỗ vai, trách nhẹ:
Người thế này là rèn luyện hơi kém nhé.

Một Hội nghị mà Cha xứ, Thầy chùa đều được Chính quyền bế đi họp thống nhất Đường lối, Chủ trương mới nào đó. Nghe mơ hồ, rất buồn ngủ, lấy tay che miệng ngáp lên ngáp xuống không biết bao nhiêu lần. May là ngồi góc khuất hàng ghế cuối Hội trường chứ không phải dãy ghế Đại biểu, khách mời. Thằng bạn tôi quen rất nhiều người, nhưng đặc biệt thân thì có hai người. Một vị Cha xứ tên Pháp, thấy hay gọi là Cha Pháp, một vị Sư trụ trì tên Vân, thường kêu là Thầy Vân. Hai người này hình như quen biết nhau đã lâu, đều đít 5 đầu 6 cả rồi. Tôi hạn hán lời với cách nói chuyện trẻ trung, có phần côn đồ, chợ búa của hai thầy.
Bước trên con đường dưới những tán cây mát mẻ, đã thưa người đi lại, Cha Pháp đọc vài câu thơ:
Ba cô đội gạo lên chùa
Cô này yếm trắng bỏ bùa cho sư
Sư về sư ốm tương tư
Ốm lăn ốm lóc nên sư trọc đầu
Tôi giật mình, thằng bạn tôi tủm tỉm cười, Thầy Vân thì đưa tay lên rờ rờ cái đầu trọc, láng o rồi nói như than thở :
Dân Ta toàn độc mồm ác miệng chả được như dân Tây. Văn minh nó phải như truyện tôi kể đây này. Trong 1 chuyến xe, có 1 vị Cha cố ngồi bên cạnh 1 thiếu nữ đẹp. Có thể vô tình hoặc không, chỉ biết rằng, sau khi Cha cố đặt tay lên đùi người thiếu nữ thì cô ấy hỏi Cha cố rằng:
- Cha có nhớ rằng, trong kinh thánh, trang 98, dòng 13 từ dưới lên nói gì không?
Giật cả mình, Cha cố vội rụt tay lại và nói:
- Xin lỗi cô
Rồi chắp tay lầm rầm tạ lỗi với Chúa.Thực lòng, Cha cố cũng chưa biết cái dòng ấy nói về điều gì. Khi về đến nhà, mở kinh thánh thấy ghi rõ:" Con hãy cố lên! Còn chút xíu nữa là đụng đến thiên đường rồi đấy"

Cha Pháp giọng hằn học:
Ông lại bắt đầu ngậm cứt phun cây rồi đấy, ông Vân ạ.
Thầy Vân đắc ý đáp trả:
Ông cũng khác gì tuồng chó lợn. Sư nào thèm vú phụ nữ. Thích tôi bỏ b... uồi cho chết chứ ở đó mà bỏ bùa.
Cha Pháp gay gắt:
Lão trọc hễ gặp là c... ặc, d... ái thái độ, ăn nói bậy bạ, lão định xiên xẹo sang chuyện cha xứ ấu dâm. Tôi còn lạ gì lão.
Thầy Vân thản nhiên:
Đấy là ông có tật giật mình, tự biên tự diễn ra. Mà báo Tây cũng nói đầy ra đấy. Bần tăng cũng dùng được ngoại ngữ, đọc báo cập nhập tin tức suốt.
Thằng bạn tôi xua tay can ngăn làm hòa:
Thôi thôi, cho con xin. Các thầy toàn những bậc đức cao, vọng trọng. Nhỡ không may gặp lũ lều báo thối mồm, nó quay phim, chụp ảnh, đĩ bút đăng bài thì còn ra cái gì.
Tiếng hai thầy vẫn vùng vằng, đôi co:
Ra cái gì.
Cho nó đi ăn mày. Thầy bà gì cái ngữ ấy.
Cái thứ ăn đằng sóng, nói đằng gió.
Thôi hai thầy thôi đi.
Tôi thôi rồi đấy.
Chả ra cái thể thống gì cả.
Khi thằng bạn tôi ra gọi taxi tiễn hai thầy về, tôi tranh thủ ra cái máy bán nước tự động gần trạm chờ xe bus bên đường mua hai chai nước mát. Tôi vừa cho tiền vào máy thì gặp một em gái dáng người cao, gương mặt ưa nhìn cũng ra đứng chờ, mua nước. Tôi hỏi:
Em uống gì anh lấy trước cho.
Anh lấy hộ em chai sữa nutri vị dâu ạ
Của em đây
Anh cho em gửi tiền ạ
Thôi người đẹp cho anh mời chai nước. Em làm gần đây à?
Không em sinh viên ạ. Vậy em không khách sáo nhé. Cám ơn anh. Em đi trước đây.

Tôi nuối tiếc nhìn theo đôi chân và cặp mông ấy. Đời có bao nhiêu đâu mà hững hờ. Trưa, thằng bạn đèo tôi theo Đường bờ bao biển, qua Bảo tàng, Cung Cá Heo ra một quán hải sản nhỏ nhưng vị trí rất đẹp. Trong tầm mắt, nhìn ra, trên trời dưới biển, ngắm những đảo đá vôi lớn nhỏ, nước biển xanh biêng biếc bao quanh, cây cỏ rực rỡ lấp lánh trong ánh nắng. Mực hấp, tôm tươi, ghẹ luộc, ruốc chua. Làm thêm ca bia hơi. Lại thêm em gái phục vụ tươi tắn răng khểnh thi thoảng chạy qua chạy lại. Cứ phải gọi là Thế giới hoàn mỹ. Về phòng ngủ say như chết. Trong giấc mơ, tôi thấy mình lững thững đi bộ ra cái quán ăn sáng mà thằng bạn tôi đưa vào. Người đi đâu hết, không gian vắng lặng, chỉ có cây cổ thụ đang rì rào cành lá, như tiếng nói chuyện, thì thầm rất nhẹ trong gió mà có cố im lặng lắng tai nghe cũng không rõ là tiếng gì. Tôi bước vào trong gian quán vắng, im ắng. Gió chợt thổi làm tôi giật mình, lá vàng rụng ào ào ngay trước mắt, có ánh nắng chợt soi rọi vào mặt. Tôi đưa tay lên che lại. Đến khi từ từ bỏ tay ra, thì thấy một cảnh tượng kỳ ảo. Xung quanh tôi không còn là cái gian quán ăn sáng nhỏ nữa mà là một công trình có kiến trúc giống hệt khách sạn 5 sao JW Marriott Hà nội nhưng đặt cạnh biển, người ra vào, đi lại tấp nập. Tôi bước vào Sảnh chính, ngước lên nhìn những chùm đèn rực rỡ màu sắc, qua những khung kính lớn trong suốt nhìn ra, một chiếc siêu du thuyền màu trắng như một thành phố nổi khổng lồ trên mặt nước xanh ngắt, tôi theo làn cầu thang kính cong, rất sang trọng, được trải thảm, từ từ đi lên. Điều ngạc nhiên là tôi như vô hình, chẳng ai để ý đến cả. Thoắt cái đã lên đến tầng thượng, đẩy cửa kính, có một ban công ngòai trời khổng lồ, lộng gió, không khí trong lành. Từ trên cao nhìn xuống, những hòn đảo tinh thể nhiều màu sắc đặt quanh dòng biển xanh, quanh co uốn lượn như dáng một con Rồng mờ ảo trong sương khói. Thằng bạn tôi đang cùng Sếp nó ở trên này, như đang bàn bạc gì đó. Tôi gọi hay ra hiệu làm dấu nó đều không phản ứng gì. Tôi đi ra tát nhẹ vào mặt nó thì mặt mình lại nghe thấy tiếng "bộp bộp".

Quay lại truyện Bạn gái tôi lớp 8
BÌNH LUẬN